Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
12
Nương không phải người ở đây.
Bà xuyên không từ một ngàn năm sau tới.
Đây là lời bà thì thầm vào tai ta khi hai ta chia xa năm ấy .
Khi đó, bà nói để trấn an ta .
Chứng minh mình lợi hại thế nào và nhất định sẽ thắng được Doãn hoàng hậu.
Đáng tiếc, người đầu tiên biết bí mật này lại chính là Doãn hoàng hậu.
Câu chuyện của nương có một khởi đầu rất khuôn mẫu.
Một nữ sinh viên xuyên không thành tiểu thư khuê các, gặp hoàng đế vi hành.
Hoàng đế yêu sự tự do, phóng khoáng khác lạ của bà, nói dối mình là thương nhân, cùng bà kết làm phu thê.
Thương nhân thường mai đây mai đó, nương chưa từng nghi ngờ.
Nương cười khổ, nói với ta .
"Lúc đó nương chỉ nghĩ tránh xa những người nổi tiếng trong lịch sử, sống an ổn là được . Một thương nhân ôn tồn lễ độ, thật quá hoàn hảo."
Nhưng bà không biết , từ khoảnh khắc đó, bà đã đứng trên trò chơi của những kẻ quyền quý trên kia .
Doãn hoàng hậu, kẻ dựa vào quyền lực mẫu gia và thủ đoạn độc ác.
Đã luôn giám sát mọi cử chỉ của bà, chờ đợi thời cơ tung đòn chí mạng.
Nương chỉ nghĩ mình bị bắt vì đoạt mất sự sủng ái của hoàng đế.
Bà căm hận vì nhìn nhầm người , chỉ muốn đưa nữ nhi rời khỏi kinh thành.
Doãn hoàng hậu khinh miệt cười :
"Ai nói ta bắt ngươi vì thứ tình yêu đó?"
Bà ta đưa ra một xấp giấy dày.
Trong đó có lời khai của những người chứng kiến sự thay đổi tính nết của nương năm đó.
Và cả những câu nói kỳ lạ bà vô tình thốt ra .
Điểm chí mạng nhất là lời khuyên bà dành cho phụ hoàng một năm trước .
Bà nói : "Sắp vào tiểu băng hà, nhiệt độ giảm, sản lượng lương thực thấp, thiên hạ sẽ loạn, ngài ra ngoài phải cẩn thận."
Mọi chuyện đều ứng nghiệm.
Doãn hoàng hậu thích thú nhìn nương:
"Phu nhân chẳng lẽ là tiên nữ giáng trần? Lại có khả năng tiên tri."
Sắc mặt nương tái nhợt.
Phụ hoàng luôn nói nương mạnh miệng, không bao giờ chịu thua.
Nhưng trên đời này , làm gì có ai mạnh miệng hơn t.r.a t.ấ.n.
Chỉ vài đạo hình cụ, bà đã khai ra lai lịch của mình .
Doãn hoàng hậu nhận được món quà lớn nhất cuộc đời.
Một người đến từ tương lai, một người hiểu rõ lịch sử.
Một nhà tiên tri đáng gờm nhất.
Chỉ cần cạy miệng được bà, bà ta sẽ tính toán không bỏ sót điều gì.
Mọi người thương hại Hoàng hậu không bằng một người ngoại thất trong lòng hoàng đế.
Chỉ có Doãn hoàng hậu mới biết , bà ta cảm tạ người phu quân vô năng kia thế nào khi đã chọn được đúng "trân bảo".
Thật nực cười , người nam nhân đó lại có thể biết yêu đương với một báu vật như thế.
13
Một khắc cuối cùng cũng hết.
Nuốt sinh kim c.h.ế.t rất đau đớn.
Nương không muốn ta thấy bộ dạng đau đớn dữ tợn của bà lúc lìa đời, nên kiên quyết đuổi ta đi .
Bà nói : "Trăn Nhi, con có thể báo thù, nhưng đừng sống mãi trong hận thù."
Bà luyến lưu vuốt mặt ta .
"Mẹ yêu con."
Bà dùng lực đẩy ta ra ngoài:
"Đừng quay đầu lại ."
Nhưng cuối cùng, ta vẫn nuốt lời.
Ta không kìm được mà quay đầu lại .
Nương ngã xuống sập.
Bà quay lưng về phía ta , tấm lưng gầy gò run rẩy dữ dội.
Chiếc khăn nhét trong miệng chỉ phát ra những tiếng nức nở trầm đục.
Ta chợt nhớ lại ngày còn bé, đêm nào nương cũng nằm cạnh.
Dịu dàng ôm lấy ta và kể những câu chuyện mới lạ.
Những tiếng cười nói tạo thành chuỗi chuông gió, dệt nên những giấc mơ ngọt ngào.
Nhưng lần này nhắm mắt, bà sẽ không bao giờ tỉnh lại .
Không bao giờ có thể trao cho ta cái hôn chào buổi sáng nữa.
Ta trân trối nhìn theo, rồi dần dần, cơ thể nương trên sập không còn cử động.
Gió đêm thổi bay những lá cờ trắng, trông như linh phiên.
Tà thần quấn lấy ta rời đi , thần hỏi:
"Lạnh không ?"
"Không lạnh."
Ta không còn tâm trí trả lời, cuộn mình trong thân thể thần.
"Trở về thôi."
Tà thần đặt ta lại trên sập trong cung điện.
Thần do dự một lát, đưa xúc tu chạm vào má ta :
"Ta có thể thôi miên tinh thần ngươi một chút..."
"Đừng hòng khống chế ta !"
Ta phẫn nộ hất xúc tu của thần ra .
"Ngày nào ta phát hiện ngươi động tay động chân vào tinh thần của ta , thì một là ngươi c.h.ế.t, hai là ta c.h.ế.t."
Giọng ta lạnh lẽo như băng, chứa đựng sát khí.
Đây là giới hạn cuối cùng của ta .
Tà thần hoảng sợ.
Thần chưa bao giờ thấy một con nhím chĩa gai nhọn vào mình như lúc này .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-than-chi-ai/chuong-4.html.]
Nhưng thần không giận.
Thần tránh xa ta ra như thể sợ hãi.
Quấn lấy mình thành một cục trên góc mái hiên:
"Không, ta chỉ muốn tặng ngươi một giấc mơ đẹp ."
"Ngươi đau khổ quá, ta nghe thấy tiếng linh hồn ngươi đang khóc ."
"Đừng giận, xin lỗi ngươi. Là ta không tốt ."
Lúc này , đáng lẽ ta phải vui mừng.
Thần đã lùi một bước vì ta .
Khoảng cách để ta hoàn toàn kiểm soát thần, lại tiến thêm một bước.
Nhưng ít ra vào đêm nay, vào khoảnh khắc này , ta không muốn làm một kẻ đáng thương lúc nào cũng mải miết tính kế người khác.
Ta rơm rớm nước mắt, dang hai tay về phía thần:
"Ôm ta một cái đi ."
Thần thụ sủng nhược kinh, hỏa tốc bay tới.
Những chiếc xúc tu tỏa ra khắp nơi như một đóa hoa khổng lồ.
Ta thu lại nước mắt và cả đôi tay.
Thật ra cũng chẳng nhất thiết phải ôm.
Tà thần:?
"Ngủ ngon."
Ta nhắm mắt chuẩn bị nghỉ ngơi.
Ngày mai còn một trận ác chiến cần phải đối mặt.
Tà thần giúp ta vén lại góc chăn, nhẹ giọng thì thầm:
"Mỗi một vì sao rồi sẽ trở về thế giới và quỹ đạo của riêng mình ."
Thần xoa xoa mái tóc ta .
"Ngủ ngon."
14
Hôm sau , ta vừa làm bữa tối vừa đợi người .
Doãn hoàng hậu vốn cai quản cung quy cực nghiêm.
Nhưng hôm nay cung điện lại tràn ngập những lời đồn thổi xôn xao.
Chẳng vì gì khác, đế hậu lại đại chiến.
Nghe nói , Doãn hoàng hậu cầm bình sứ nện mạnh dưới chân hoàng đế, mắng lớn:
"Ngươi có thể dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành nữ nhân đi c.h.ế.t thay ngươi, sao ngươi không tự mình đi theo nàng ta luôn đi ?"
Hoàng đế nổi điên bóp cổ bà ta ngay tại chỗ, hai người lao vào cấu xé nhau .
Hoàng đế vốn đã bị hàn thực tán rút cạn thân thể.
Nên hai kẻ này đ.á.n.h nhau ngang tài ngang sức.
Các cung nhân chẳng ai dám can ngăn cặp phu thê tôn quý nhất thiên hạ, chỉ biết đứng nhìn trong bất lực.
Ta thầm tiếc rẻ, sao không đ.á.n.h c.h.ế.t quách đi cho xong.
Lúc hoàng đế tới nơi, ta vừa kịp dọn xong bữa tối.
Mấy năm gần đây, sau khi Doãn hoàng hậu buông lỏng cảnh giác.
Không còn quản thúc ta nữa.
Hoàng đế đã lén lút gặp mặt ta nhiều lần .
Rất nhiều chuyện ta đều mượn tay ông ta mà thực hiện.
Hoàng đế đầu tóc bù xù, khoác chiếc áo choàng rộng thùng thình.
Bên trong là y phục xộc xệch, chắc hẳn là vừa mới dùng xong hàn thực tán.
Ta cười lạnh trong lòng.
Thấy chén cháo loãng trên tay ta cùng những vệt khói bụi lem luốc trên mặt.
Hoàng đế rưng rưng lệ nóng.
"Mẫu phi con... đã mất rồi ."
Chén cháo trên tay ta "choang" một tiếng rơi xuống đất.
Theo đó là những giọt nước mắt của ta .
Ông ta bước tới ôm lấy ta , hai cha con cùng ôm đầu khóc nấc.
Khóc một hồi, ta đưa tay lau nước mắt:
"A cha."
Ta gọi ông như thuở nhỏ, gượng cười :
"A cha đừng buồn, con nghĩ chẳng bao lâu nữa con sẽ được gặp a nương thôi. Hai mẫu t.ử ta sẽ sớm đoàn tụ."
Hoàng đế lập tức phản ứng:
"Trẫm sẽ bảo vệ con, tuyệt đối không để con đi vào vết xe đổ của Nhược nhi."
Trong lòng ta buồn nôn muốn c.h.ế.t.
Năm đó, chính miệng ông ta cũng từng nói với nương như thế.
Nhưng sau khi Thái t.ử c.h.ế.t non.
Doãn hoàng hậu hoàn toàn không còn kiêng dè gì nữa.
Khi bà ta giam nương ở Phượng Minh điện.
Người nam nhân này chỉ biết quay mặt làm ngơ.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Bây giờ biết hối hận và đau xót, thì còn có ích gì?
Ta không đáp lời ông, cúi đầu sửa lại y phục:
"A cha, hãy cho Trăn Nhi một bộ y phục thật đẹp đi . Con muốn thật chỉn chu khi gặp lại a nương."
Ta lộ vẻ bi thương:
"Nữ nhi... không sống nổi nữa rồi ."
Hoàng đế đau đớn lùi lại hai bước, nhìn ta quỳ phục dưới đất khóc than.
Chúng ta im lặng hồi lâu, ông mới nói :
"Lúc mẫu phi con đi , trên tay bà ấy vẫn nắm chiếc khuyên tai ta tặng ngày trước . Khi ta đưa nó cho con, ta đã dự đoán con sẽ mang đến cho bà ấy . Nhưng ta không ngờ, sau khi cầm được nó, bà ấy lại chẳng còn chút luyến tiếc gì nữa."
"Nếu bà ấy cố trụ thêm một chút, có lẽ ta ..."
"Con yên tâm, trẫm tuyệt đối không để ả độc phụ đó đụng đến con."
Ông nâng ta dậy, vẻ mặt kiên quyết.
"Trẫm chưa đến nỗi không bảo vệ nổi cốt nhục của mình ."
Hoàng đế vội vã rời đi .
Ta vô cảm nhìn bóng lưng ông ta .
Chaporia
Bình Luận (0)