Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8
Mọi chuyện sau đó diễn ra như một trò hề.
Văn Ninh bị kích động, thét lên rồi lao về phía ta :
"Mẫu hậu, là nó, tất cả là tại nó giở trò!"
Ta hoảng sợ né sang một bên.
Nhưng vẫn "vô ý" để bộ móng giả sắc nhọn của Văn Ninh xẹt qua má mình .
Ta ôm lấy mặt, nước mắt lưng tròng:
"Hoàng tỷ cớ sao lại làm vậy ? Từ trước đến nay ta ..."
Ta cúi đầu, giọng lí nhí như muỗi kêu, mặt đỏ bừng:
"Ta còn chưa bao giờ được nhìn thấy thiên nhan."
Dưới ánh mắt dò xét của Doãn hoàng hậu.
ta run rẩy quỳ rạp dưới chân bà ta , hành đại lễ, giọng nghẹn ngào:
"Mẫu hậu minh giám."
"Người biết mà, ta nào dám làm vậy ."
Ta túm c.h.ặ.t lấy gấu váy bà ta , ngước mắt cầu xin.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Bà ta biết , ta ở lãnh cung, chưa từng được phép gặp hoàng đế.
Bà ta biết , ta vốn hèn nhát, từ trước đến giờ chỉ mong sớm ngày ra khỏi cung.
Doãn hoàng hậu quay mặt đi , trước mặt bao người , bà ta vẫn cần giữ thể diện.
Bà ta quát lớn:
"Ninh nhi, không được hồ nháo!"
Văn Ninh khóc như hoa lê đái vũ.
Văn Ninh, hôm nay, tất cả các vị mệnh phụ có phẩm cấp trong triều đều ở đây.
Họ đã thấy sự xa hoa vô lối của ngươi.
Thấy ngươi không được quân phụ yêu chiều.
Thấy ngươi thất lễ, độc ác và ngu xuẩn.
Từ nay về sau , ánh mắt họ nhìn ngươi sẽ mãi vương chút mỉa mai.
Trong đó không thiếu kẻ nhạy bén với thời cuộc.
Họ sẽ dặn dò con cái trong phủ rằng:
Tuyệt đối không được cưới Văn Ninh công chúa.
Ví dụ như nhà họ Tạ.
Văn Ninh, chuyện đế hậu xé rách mặt nhau là món quà ta tặng cho mẫu thân ngươi.
Còn đây, mới chính là món hạ lễ ta dành cho ngươi.
Ngươi cứ từ từ mà nhận lấy.
9
Sau khi mọi việc kết thúc, Văn Ninh mới nhận ra thanh danh mình đã tổn hại.
Liên tiếp mấy ngày đều vội vã muốn tổ chức yến tiệc để vớt vát thể diện.
Nàng không rảnh tay, liền phái một ma ma đến dạy ta cung quy.
Tà thần nôn nóng:
"Muốn ta xử lý ả không ?"
Giọng thần đầy mê hoặc:
"Biến ả thành con mồi hiến tế cho ta . Như vậy ngươi vừa giải quyết được ả, lại còn có thể dùng ả làm vật trao đổi với ta ."
Ta đáp:
"Vậy ta dùng ả đổi lấy ngôi vị hoàng đế. Chơi lớn một ván, ngươi làm không ?"
Tà thần héo rũ.
Thần lăn lộn trong điện la lối khóc lóc:
"Ngươi chính là chê ta phế!"
Ta khẳng định:
"Chính xác."
Tà thần phẫn nộ quyết định đêm nay sẽ không ủ ấm chân giường cho ta .
Bắt ta phải chịu cái rét cắt da của tháng ba.
10
Khi mới nhận ra mình đã chọc phải tà thần.
Phản ứng đầu tiên của ta là tận dụng nó để phản sát.
Đáng tiếc, ta nhanh ch.óng nhận ra thần chỉ hữu danh vô thực.
Không thể can thiệp trực tiếp vào thế giới này .
So với kẻ thống trị trong tưởng tượng.
Thần giống một kẻ lữ hành dị thời không , dựa vào khế ước với ta mà cư ngụ tại đây.
Thậm chí, muốn thứ gì cũng phải đ.á.n.h đổi "ngang giá" với thần.
Trước khi biết rõ giới hạn trao đổi, ta tuyệt không dại dột mà cầu xin.
Theo nguyên tắc "cho một củ tỏi, đòi một trái táo ngọt", ta dỗ dành:
"Ta đùa thôi, ngươi là lợi hại nhất. Ta chỉ lo ả c.h.ế.t ở đây sẽ thêm phiền phức."
"Thế này đi , chúng ta đổi chác nhé. Đây là vòng cỏ ta tự tay tết, đổi lấy việc ngươi ủ chân cho ta đêm nay, được không ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-than-chi-ai/chuong-3.html.]
Tà thần lập tức chuyển giận thành vui.
Thần suy nghĩ một chút, những chiếc xúc tu xoắn xuýt vào nhau như đang bàn bạc.
Cuối cùng, chiếc xúc tu chiến thắng đắc ý quấn lấy chiếc vòng cỏ.
"Ha! Vật phẩm tốt , ta rất thích."
Tà thần mê mẩn xoay vòng.
"Ta nghĩ ra rồi , ta còn có thể làm được thứ khác."
Biết ngươi thích đến mức xúc tu chuyển cả sang màu hồng phấn rồi .
Ta bận rộn suy tính sự việc gần đây, không bận tâm lời thần nói , phất tay:
"Ừ ừ, ngươi đi chơi đi ."
Không ngờ đêm đến, ma ma do Văn Ninh phái tới lại cung kính yêu cầu hầu hạ ta rửa mặt chải đầu.
Ta hoảng hồn.
Mụ ta như một hồn ma lờ đờ tiến lại gần, mắt đờ đẫn, miệng lẩm bẩm:
"Hầu hạ điện hạ."
Giọng tà thần đắc ý vang lên:
"Thần minh tộc ta đều có khả năng thôi miên, nhưng kỹ nghệ ta không tốt lắm. Chỉ có thể khống chế bà ta trong chốc lát thôi nha."
Ta thấy rõ kỹ nghệ của thần thật sự không tốt .
Bởi vì sau khi ta ngăn cản, mụ ta cứ đứng đó điên cuồng lặp lại :
"Hầu hạ điện hạ".
Giọng âm trầm kéo dài, xem chừng muốn niệm cả đêm.
Ta và tà thần nhìn nhau im lặng, cuối cùng đành phải đ.á.n.h ngất mụ ta .
Tà thần xấu hổ cuộn xúc tu lại .
Ta mỉm cười , khều lấy một chiếc xúc tu đang muốn trốn:
"Đại nhân, ma ma bị ngài làm cho điên loạn này , có còn tính là tế phẩm của ta không ?"
Tà thần gật đầu.
"Vậy thì, ta muốn đổi lấy một khắc, vào đêm sinh thần của ta ."
"Xin người hãy giúp ta , như cách người khống chế ma ma này , khống chế vài kẻ tùy tùng. Một khắc thôi."
Ta muốn đi tiễn nương mình .
Bà sẽ c.h.ế.t vào đêm sinh thần của ta .
11
Ngày 26 tháng Tư là sinh thần ta .
Cũng như mọi năm, không ai dâng hạ lễ.
Có lẽ vì nghi ngờ, hoặc đơn thuần là muốn răn đe.
Doãn hoàng hậu hoàn toàn không nhắc đến lễ cập kê của ta .
Ta lặng lẽ chờ màn đêm buông xuống.
Lúc này , ở Phượng Minh điện, liệu nương có đang giống như ta .
Ngắm nhìn ánh nắng cuối cùng của cuộc đời không ?
Trời tối rất nhanh, dường như chỉ trong chớp mắt, bóng đêm đã nuốt chửng ánh sáng.
Tà thần dùng xúc tu quấn lấy ta , bay về nơi giam giữ nương.
Chỉ cần thần không muốn , chẳng ai có thể thấy được thần.
"Tối đa chỉ được một khắc thôi đó."
Thần dặn dò.
Sợ gây sự chú ý với Hoàng hậu, nương mặc y phục cũ, ngồi lặng lẽ giữa căn phòng.
Thấy ta , nương hoảng hốt nhìn quanh:
"Trăn Nhi? Sao con lại tới đây? Không phải chúng ta đã bàn xong rồi sao ?"
Bà cố gắng đứng dậy, nhưng mười năm giam cầm đã phá hủy sức sống của bà.
Bà chỉ có thể ngồi đó, lắc đầu nhìn ta .
Ta bước nhanh tới, nhìn thẳng vào mắt bà:
"Không ai để ý tới chúng ta đâu . Con hỏi nongw lần cuối, con có cách đưa nương đi , nương có đi không ?"
Mẹ đau lòng lắc đầu: "Nương không đi đâu cả. Nương chỉ muốn rời khỏi thế giới này ."
"Nương chán ghét nơi này rồi ."
Bà nở một nụ cười còn xấu hơn cả khóc :
"Trăn Nhi, c.h.ế.t vì con là điều cuối cùng nương có thể làm . Đừng hận nương."
Nương không nhìn ta thêm lần nào nữa.
Bà lấy ra viên sinh kim đã giấu sẵn, không chút do dự nuốt xuống.
Bà thực sự không còn luyến tiếc gì thế giới này nữa.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y bà:
"Còn một khắc nữa, chúng ta trò chuyện nhé?"
Đây là mười năm qua, và cũng là mãi mãi về sau .
Khoảng thời gian duy nhất ta có thể tự do nói chuyện cùng mẫu thân .
Xin hãy nói chuyện với con đi .
Nước mắt ta không thể kìm lại được mà rơi xuống.
Nương dịu dàng lau nước mắt cho ta :
"Đừng khóc , nương chỉ là về lại thế giới của mình thôi."
Chaporia
Bình Luận (0)