Tà Thần Chi Ái/Chương 2C. 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

5

Chẳng ngờ trước ngày cập kê, ta lại chạm mặt Tạ Kính thật.

Khi đó, Doãn hoàng hậu triệu ta đến điện của bà ta .

Như thường lệ, bà ta bắt ta quỳ xuống để thị uy.

Bà ta bắt ta mở to mắt.

Tận mắt nhìn tiểu cung nữ đưa ta đến bị siết cổ c.h.ế.t tươi ngay tại chỗ.

Tiếng van xin, tiếng gào thét và vết m.á.u.

Doãn hoàng hậu cười nhạt:

“Ngươi nhìn đi , thật đáng thương, lại có người vì ngươi và mẫu phi ngươi mà phải c.h.ế.t.”

Thấy ta thức thời rơi lệ, bà ta mới đứng dậy, giọng đầy vẻ chán chường:

“Đi thôi, mẫu thân ngươi muốn gặp ngươi.”

Ta cúi đầu đi theo bà ta ra sau điện.

Phía sau điện là lầu các cao nhất hoàng cung, bốn phía treo đầy trướng trắng.

Gió thổi phấp phới như tiếng quỷ khóc , vô cùng đáng sợ.

Mẫu thân ta , Trân quý phi đương triều đã bị giam cầm ở đây.

Nghe thấy tiếng động, bà lập tức quay đầu nhìn ra cửa.

Trước mặt mẫu thân , mụ v.ú già câm điếc của Doãn hoàng hậu đè ta xuống đất.

Tháo sạch trâm cài, lột sạch quần áo ta , khám xét thô bạo như kẻ bán hàng rong đang làm thịt gà.

Sau khi chắc chắn trên người ta không giấu hung khí.

Chúng mới cho phép ta đến bên cạnh mẫu thân .

Mười năm qua, chúng ta đã quen với những nhục nhã này .

Ta nhìn nương, bình thản.

Đừng khóc .

Thực ra mắt nàng đã mù từ lâu, chẳng còn lấy một giọt lệ.

Nương vươn tay về phía ta , muốn ôm lấy ta sớm nhất có thể.

Một nén nhang trôi qua.

Doãn hoàng hậu hỏi:

“Một năm tới sẽ có đại sự gì xảy ra ?”

Bà ta bước tới, tự tay bóp c.h.ặ.t cổ ta :

“Lâm Nhược, ngươi nghĩ kỹ rồi hãy trả lời bổn cung.”

Nương gật đầu, ánh mắt găm c.h.ặ.t vào những ngón tay bà ta .

Đầu ngón tay hoàng hậu đã bấm sâu vào da thịt ta .

Máu tươi theo lớp móng giả đỏ rực mà chảy xuống.

“Ngài buông nó ra , ta sẽ nói .”

Người mẫu thân vốn từng hoạt bát, tính tình có chút kiêu kỳ nào giờ hèn mọn nằm rạp trên đất, cầu xin kẻ thù đừng t.r.a t.ấ.n con gái bà nữa.

Những điều nàng sắp nói , ta đương nhiên không xứng nghe .

Ta bị đuổi ra khỏi Phượng Minh điện.

Đúng lúc đó, ta lần đầu nhìn thấy Tạ Kính.

Tường đỏ cung cấm, bầu trời xanh nhạt.

Hắn mặc quan phục đỏ thẫm, vẻ ngoài tuấn tú, cao khiết như tùng dưới gió, khoan t.h.a.i bước tới từ đằng kia .

Còn ta quần áo xộc xệch, vết bầm tím và m.á.u in hằn trên cổ.

Chúng ta lướt qua nhau .

Chẳng chút xứng đôi.

Ta cúi đầu rảo bước thật nhanh.

Thật xui xẻo.

6

Cuộc gặp gỡ đầu tiên thật chẳng ra sao .

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Đến cả tà thần, kẻ  hay nói chúng ta là định mệnh, hôm ấy  cũng im lặng, không nói một lời.

Thần buồn bã mất mấy ngày.

Mãi đến hôm nay Tạ Kính đến tìm ta mới miễn cưỡng tỉnh lại .

Ai ngờ lại bị Văn Ninh phá đám.

Đêm khuya thanh vắng, tà thần dùng chiếc vòi nhọn chọc chọc ta :

“Hôm nay ta thấy Tạ Kính lén giấu đồ vào tay áo. Chính là lúc Văn Ninh tới.”

“Cái gì?”

Ta ngủ mơ màng hỏi.

Thần làm phép móc ra một hộp nhỏ:

“Ta trộm được đấy!”

Ta câm nín mở mắt.

Là một hộp t.h.u.ố.c mỡ.

Chấm ngón tay thử, chất cao mịn màng, mát lạnh, hương d.ư.ợ.c phảng phất chút mùi hoa mộc tê.

“Là để trị ngoại thương.”

Tà thần hào hứng.

“Hôm đó hắn thấy cổ ngươi bị thương.”

Ta vội vàng tạt gáo nước lạnh:

“Điều đó chỉ chứng tỏ người ta nhân hậu, thương hại ta mà thôi. Bằng không , hắn coi trọng ta vì cái gì?”

“Vì ta nghèo khó, hay vì ta ... ngu ngốc?”

Tà thần ngẫm nghĩ một chút:

“Biết đâu tình yêu của nhân loại giống như chạy đua, kẻ thượng đẳng lại yêu kẻ hạ đẳng...”

Thần hoảng hốt vội im bặt.

Muộn rồi .

Ta lạnh mặt lấy chiếc vòi đang quấn quanh góc chăn của nó, thắt thêm cái nơ bướm.

Tà thần ngốc nghếch lúng túng tự gỡ, càng gỡ càng rối, cuối cùng tự quấn mình thành một cục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/ta-than-chi-ai/chuong-2.html.]

“Cứu, cứu ta với.”

A! Ta hít sâu một hơi .

Nửa đêm, công chúa vô dụng lại phải gỡ vòi cho vị thần minh vô dụng của mình .

Ha ha.

Thần thấy mất mặt, dùng xúc tu nâng hộp t.h.u.ố.c mỡ lên như dâng lễ vật:

“Gương soi không rõ, để ta bôi t.h.u.ố.c cho ngươi. Vết thương trên cổ ngươi vẫn chưa lành đâu .”

Ta gật đầu, vén tóc dài lộ ra cổ.

Xúc tu màu sương đen cẩn thận xoa dịu làn da trắng tuyết.

Đêm đã về khuya.

Thần lơ lửng phía trên , những xúc tu tỏa ra bao bọc lấy ta .

Ngăn ánh trăng chiếu vào phòng, trông như một nhà tù đáng sợ.

Nhưng chỉ mình ta biết , những chiếc xúc tu mềm mại nhất đang nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng, dỗ dành ta ngủ.

Không nơi nào an toàn hơn ở đây cả.

Như mười năm qua trong mỗi đêm, ta nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ.

Lần này , ta mơ một giấc mơ.

Ta mơ thấy đêm bất lực mười năm trước .

Nữ hài cuộn tròn ở góc tường không gặp phải tà thần nào cả.

Mà là gặp một nam hài tuấn tú như ngọc.

Nma hài tiến lại gần, già dặn như người lớn, lạnh giọng quát nạt lũ cung nữ đang đe dọa nàng.

Nam hài kéo nàng ra khỏi bóng tối, bảo nàng đừng sợ.

Nam hài  nói : “Ta là Tạ Kính.”

7

Lễ cập kê của công chúa vốn rất long trọng.

Văn Ninh lớn hơn ta , lễ cập kê của nàng tất nhiên tổ chức trước .

Chắc vì tâm lý muốn khoe khoang, nàng cố tình phái người “mời” ta đi xem lễ.

Nàng trang điểm lộng lẫy, váy dài thướt tha, đứng giữa đám đông như một con phượng hoàng kiêu ngạo.

Doãn hoàng hậu hiện giờ chỉ còn mình nàng.

Hận không thể ném cả quốc khố vào người nàng.

Kẻ hầu người hạ lên đến trăm người .

Trong khi lễ chế quy định chỉ được ba người .

Văn Ninh thẳng lưng, đắc ý nhìn ta .

Khi đi ngang qua, nàng hạ thấp giọng:

“Úy Trăn, ngươi xem, lễ cập kê của ta xa hoa đến nhường này . Hoàng gia lãng phí như thế, liệu có ổn không ?”

“Hay là, lễ cập kê của ngươi đừng tổ chức nữa nhé?”

Nàng nhướng mày, đuôi mắt vẽ phấn vàng thành hình phượng hoàng, cười đến là đắc ý.

Ta cũng hạ thấp giọng:

“Tỷ tỷ.”

Lần đầu tiên trong đời, ta gọi nàng một tiếng tỷ tỷ:

“Ta đã chuẩn bị cho tỷ một phần hạ lễ. Tin rằng tỷ sẽ thích.”

Ta nhếch môi cười một cái.

Nụ cười này hẳn là chẳng lấy gì làm thiện cảm, bởi Úy Văn Ninh kinh hãi đến mức phải lùi lại nửa bước.

Không ít mệnh phụ trong điện cũng đồng loạt hướng ánh mắt về phía nàng.

"Ngươi làm gì vậy ?"

Nàng hận không thể dùng ánh mắt thay d.a.o mà đ.â.m nát tim phổi ta .

Đáng tiếc, tiếng nhạc tấu lên, báo hiệu nghi thức sắp bắt đầu.

Văn Ninh đành im lặng.

Nhạc nổi, bước tiếp theo là cung tần tấu thỉnh hoàng đế ngự tòa.

Trên ngự tòa, người nam nhân  ấy tay xách bầu rượu, tóc tai rối bời, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn nàng lấy một cái.

Uống cạn bầu rượu, hắn nện mạnh bình xuống chân rồi thong thả đứng dậy, định rời đi .

Văn Ninh hoảng hốt nhìn về phía mẫu thân .

"Bệ hạ!"

Doãn hoàng hậu lên tiếng, nàng cố nở nụ cười đầy uy h.i.ế.p:

"Hôm nay là lễ cập kê của Ninh nhi, ngài với tư cách là quân phụ..."

Hoàng đế cười lạnh cắt ngang lời nàng:

"Trẫm là quân phụ của ai?"

Hắn chỉ vào ngự tòa:

"Vị trí này , Hoàng hậu cứ tự nhiên mà ngồi ."

Nụ cười trên gương mặt Doãn hoàng hậu cứng đờ.

Tiếng nhạc đột ngột im bặt.

Trưởng tức nhà họ Doãn liếc nhìn Hoàng hậu một cái, cúi đầu quỳ xuống trước , trán đập mạnh xuống đất.

Chỉ trong chớp mắt, một vùng người quỳ xuống lạy rạp.

Văn Ninh run rẩy gọi một tiếng "Phụ hoàng", chỉ nhận lại cái nhìn đầy chán ghét.

Doãn hoàng hậu nhắm mắt, túm lấy Văn Ninh ép quỳ xuống:

"Thần thiếp không dám."

Hoàng đế không đoái hoài, cười lớn nghênh ngang bước đi .

Đây là lần đầu tiên kể từ khi Doãn thị nắm quyền hơn mười năm qua.

Hoàng đế công khai sỉ nhục Hoàng hậu.

Ngay trong lễ trưởng thành của con gái bà ta .

Cả sảnh đường im lặng, không ai dám nhắc đến chuyện cài trâm.

Văn Ninh đột ngột quay đầu nhìn ta .

Ta mỉm cười , mấp máy môi không thành tiếng:

"Sinh thần vui vẻ."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...