Hoài ca như tụng/Chương 2C. 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta nổi điên ngay trong Đông cung.

Tiện thể còn làm hai lượt nâng hông giữa điện, bắt Lý Hoài Trạch phải bồi thường cho ta một ngàn lượng vàng.

Lý Hoài Trạch chẳng thèm để ý tới bộ dạng phát điên của ta , chỉ bình thản phân phó:

“Mau đưa sính lễ tới phủ Thừa tướng.”

Ta ngây người .

“... Hả?”

“Ta muốn một ngàn lượng vàng.”

Khóe môi hắn cong lên, nở nụ cười vô cùng vô sỉ:

“Sính lễ đáng giá liên thành, đâu chỉ một ngàn lượng vàng.”

4

Về đến nhà, việc đầu tiên ta làm là bảo cha đi từ hôn.

Nhưng cha ta đứng giữa sân, nhìn đống kỳ trân dị bảo chất cao như núi mà không sao dời mắt nổi.

Ta nói mình không muốn gả cho Lý Hoài Trạch.

Ông bảo viên Đông Châu kia hình như có dính bụi.

Ta nói một khi bước chân vào cung, sâu tựa biển trời.

Ông lại cảm thán đống vàng kia thật đáng yêu biết bao.

Ta tức đến mức bỏ nhà chạy vào cung tìm Hoàng thượng.

Trùng hợp thay , Lý Hoài Trạch cũng đang ở đó.

Ta lập tức tố cáo hắn lừa gạt, d.ụ d.ỗ thiếu nữ nhà lành, dùng thủ đoạn không chính đáng ép người thành thân .

Nghe xong, Hoàng thượng nổi trận lôi đình:

“Phải phế truất Thái t.ử.”

“Đánh cho nó một trận.”

“Sau đó đày ra biên quan hứng gió lạnh.”

Ta hoảng hốt:

“Cái này ... cái này ... cũng không cần nghiêm trọng đến vậy đâu ạ...”

Hoàng thượng vừa nghe liền bật cười :

“Vậy thì hôn kỳ định vào ngày mùng sáu tháng sau đi .”

“Ngày lành tháng tốt , đại cát đại lợi.”

Ta:

“...”

Hoàng hậu nương nương ngồi bên cạnh cũng góp lời:

“Ngày ấy có phải hơi gấp không ?”

“Hay là 18 tháng này luôn đi . Bổn cung sẽ lập tức sai người gấp rút may hỉ phục.”

Ta nhìn Hoàng hậu, hoàn toàn sững sờ.

Người quyết định chuyện chung thân đại sự qua loa như vậy thật sao ?

Hoàng thượng và Hoàng hậu vui vẻ rời đi .

Trong điện chỉ còn lại ta và Lý Hoài Trạch nhìn nhau không nói nên lời.

5

Lý Hoài Trạch đưa ta về phủ.

Trên đường dài, người qua kẻ lại tấp nập.

Khắp nơi treo đầy hoa đăng.

Lúc ấy ta mới nhớ ra hôm nay là Thất Tịch.

Ta kiên quyết không chịu ngồi chung xe ngựa với hắn .

Thế là ta đi phía trước , bước chân như bay.

Hắn đi phía sau , thong dong chậm rãi.

Khoảng cách giữa hai người chỉ chừng hai, ba trượng.

Khi đi ngang một quầy bán hoa đăng, Lý Hoài Trạch bỗng dừng lại .

Một lát sau , hắn mua một chiếc đèn Phượng Hoàng rồi đưa cho ta .

Ta liếc nhìn hắn :

“Mặt trời mọc đằng tây rồi sao ?”

“Con gà trống sắt cũng biết rơi vài hạt vàng à ?”

Ta không nhận chiếc đèn ấy .

Lý Hoài Trạch cũng chẳng giận.

Bàn tay đưa ra giữa không trung khựng lại một chút rồi thu về.

Hắn cứ thế xách chiếc đèn Phượng Hoàng, lặng lẽ đi theo sau ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoai-ca-nhu-tung/chuong-2.html.]

Hắn vốn ít nói .

Không thích tranh cãi với người khác.

Tính tình lúc nào cũng lạnh nhạt khó đoán.

Có điều sau khi trưởng thành, hắn đã rất ít khi dạy dỗ ta như hồi nhỏ.

Chỉ là ta vẫn không hiểu.

Rõ ràng hắn không thích ta .

Rùa

Vậy vì sao nhất quyết phải cưới ta ?

Chẳng lẽ...

Là vì không lâu trước đây, vị tân khoa Thám hoa lang đã tới phủ ta cầu thân ?

6

Lần Thám hoa lang đến phủ ta cầu thân , bị cha ta cầm gậy lớn đuổi thẳng ra ngoài.

Đứng trước cổng phủ, hắn tức đến đỏ mặt, lớn tiếng hô:

“Không gả thì thôi, nhưng ít nhất cũng phải trả lại đồ cho ta chứ?”

Ngày ấy hắn mang tới không ít lễ vật.

Cha ta giả vờ như không nghe thấy, đứng sau bức tường viện lớn tiếng bảo hắn mau cút đi .

Nghe thấy động tĩnh, dân chúng xung quanh đều kéo tới xem náo nhiệt.

“Ôi chao, đồ đã vào phủ Thừa tướng rồi , còn có đạo lý trả lại sao ?”

“ Đúng vậy . Ai mà không biết Thừa tướng là con Tỳ Hưu nổi tiếng, chỉ nuốt vào chứ chẳng chịu nhả ra .”

“Phí bao nhiêu đồ tốt như vậy , thật đáng tiếc.”

Mọi người mỗi người một câu, khiến Thám hoa lang tức đến mức phất tay áo bỏ đi .

Khắp kinh thành ai ai cũng biết cha ta là đại tham quan số một triều này .

Chỉ có Thám hoa lang mới tới kinh thành chưa lâu, còn chưa rõ bản tính của cha ta .

Ta nằm bò trên đầu tường, nhìn theo bóng lưng hắn dần xa, trong lòng có chút tiếc nuối.

Dù sao thì...

Thám hoa lang thật sự có một gương mặt đẹp mắt.

Cha ta thấy vậy liền mắng ta ánh mắt quá nông cạn:

“Nhà chúng ta gia nghiệp lớn như thế, sao có thể để nữ nhi bảo bối đi gả cho một kẻ nghèo kiết xác được ?”

Nói thì nói vậy .

Nhưng cha à , người có thể trả lễ vật lại cho người ta trước được không ?

Cha ta khoát tay đầy khí thế.

“Người đâu , mang hết vào kho.”

Kết quả chưa được mấy ngày, Đông cung đã bắt đầu tuyển phi.

7

Trong kinh thành ai nấy đều đồn Lý Hoài Trạch thích nam nhân.

Chẳng lẽ...

Hắn để mắt tới Thám hoa lang rồi ?

Nhưng ta nhớ rất rõ, trước kia hắn từng thích tiểu tôn nữ nhà Thái phó mà.

Ta đang mải mê suy nghĩ thì bỗng nghe tiếng người xung quanh kinh hô.

Một cỗ xe ngựa phát cuồng lao thẳng tới.

Ta còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã mất thăng bằng, ngả người về phía sau .

Đúng lúc ấy , Lý Hoài Trạch nhanh như chớp kéo ta vào lòng.

Va chạm bất ngờ khiến ta theo bản năng túm lấy vạt áo hắn rồi dựa sát vào .

Chóp mũi lập tức ngửi thấy hương tùng bách thanh lãnh thoang thoảng trên người hắn .

Tim ta bất giác thắt lại .

Ta vội vàng đẩy hắn ra .

Người đ.á.n.h xe cuống quýt chạy tới nhận lỗi .

Lý Hoài Trạch chỉ phất tay.

“Không sao .”

Sau đó hắn quay sang nhìn ta .

Ánh mắt ấy khiến ta có cảm giác như mình mới là kẻ vô lý thích gây chuyện.

Ta tức tối trừng hắn một cái.

Đúng là đáng ghét.

Người đ.á.n.h xe vẫn thấp thỏm không yên, liên tục chắp tay tạ lỗi .

Cuối cùng còn lấy ra hai túi hương tặng cho chúng ta .

Hắn nói túi hương đã được thần tiên ban phúc, có thể phù hộ phu thê trăm năm hòa hợp, con cháu đầy đàn.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...