Hoài ca như tụng/Chương 9C. 9
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hoàng thượng định kỳ sẽ xử lý một nhóm người .

Nơi nào xuất hiện sâu mọt.

Mới biết nơi đó đã mục ruỗng tới mức nào.

Không ai biết .

Người âm thầm đứng sau mọi chuyện ấy lại chính là cha ta .

Lý Hoài Trạch nhìn ta cười .

“Nhạc phụ nói ông ấy biết nàng lén lấy đồ trong kho.”

Ta lập tức nghẹn lời:

“Hoàng thượng mới là lão hồ ly thật sự.”

Rùa

“Những thứ cha nàng tham ô nửa đời người .”

“Một nửa đã vào Đông cung rồi .”

“Lấy từ dân.”

“Đương nhiên phải trả lại cho dân.”

“Chúng ta chỉ tạm thời giữ hộ mà thôi.”

Ta trợn mắt nhìn hắn .

Lời này nói ra thật đường hoàng chính đáng.

Sau một lúc.

Ta chợt nhớ tới điều gì.

“Liễu Thiến Thiến là do ngươi cố ý gọi tới đúng không ?”

Lý Hoài Trạch cũng chẳng phủ nhận.

Hắn cúi xuống.

Khẽ ghé sát bên tai ta .

Giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt.

“Có những lời...”

“Ta nghĩ nên để người khác nói cho nàng nghe thì hơn.”

27

Ta hừ nhẹ một tiếng.

“ Đúng rồi .”

“Thái t.ử điện hạ ban ngày không quen nói lời đường mật mà.”

Lý Hoài Trạch lập tức bịt miệng ta lại .

Trên gương mặt thanh lãnh thoáng hiện một tầng đỏ nhạt.

Ta nhìn mà khóe môi giật giật.

Người này cũng quá biết giả vờ rồi .

Ngày rời Dự Châu, Liễu Thiến Thiến còn đặc biệt tới tiễn chúng ta .

Nàng nói chẳng bao lâu nữa họ cũng sẽ trở về kinh thành.

Còn chúng ta lần này đi xa, chưa biết ngày nào mới quay lại .

Nên hỏi có lời gì muốn nhắn gửi Hoàng thượng hay không .

Lý Hoài Trạch bình thản đáp:

“Mọi việc đều ổn .”

“Xin đừng nhớ nhung.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hoai-ca-nhu-tung/chuong-9.html.]

Sau đó, chúng ta tiếp tục lên đường.

Lần đi này kéo dài mấy tháng.

Mọi việc đều thuận lợi.

Đám tham quan ô lại lần lượt bị điều tra và xử lý.

Chờ triều đình định tội.

Đến khi trở về kinh thành.

Vừa hay đúng dịp Tiểu Niên.

Lũ lụt ở phương Nam dưới sự giám sát của Thám hoa lang từ lâu đã được giải quyết ổn thỏa.

Dân chạy nạn đều đã trở về quê nhà.

Những căn nhà tạm ngoài ngoại ô kinh thành giờ đây là nơi trú ngụ của những người ăn xin được phát quần áo mới.

Khắp kinh thành ngập tràn không khí vui mừng, yên bình.

Khi đi ngang qua một quầy bán hoa đăng.

Lý Hoài Trạch lại mua thêm một chiếc đèn phượng hoàng.

Ta nhìn hắn .

“Ta thích đèn thỏ.”

Lý Hoài Trạch lập tức quay lại mua thêm một chiếc đèn thỏ.

Vừa trả tiền vừa lẩm bẩm:

“Đèn phượng hoàng là loại đắt nhất mà...”

Tên ngốc này .

Hắn không hiểu.

Ta đã có phượng hoàng rồi .

Bảo vật như thế.

Dẫu ngàn vàng cũng không đổi.

Khi trở về hoàng cung.

Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương đã đứng đợi sẵn trước cổng cung.

Nhìn bụng ta đã hơi nhô lên.

Hai người vui mừng khôn xiết.

Hoàng thượng lập tức kéo cha ta lại :

“Ngươi sắp được làm ngoại tổ phụ rồi .”

“Không định bày tỏ chút gì sao ?”

Cha ta hào sảng phất tay.

“Người đâu ?”

“Chuyển hết đồ trong kho vào Đông cung cho ta .”

Ta và Lý Hoài Trạch nhìn nhau .

Rồi cùng bật cười .

Năm tháng bình yên.

Tháng ngày vui vẻ.

Chỉ mong đời này mãi mãi an ổn , hạnh phúc như thế.

(Hết).

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...