Hoài ca như tụng/Chương 8C. 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Thái t.ử phi.”

“Mấy tháng không gặp, người vẫn khỏe chứ?”

Nàng khẽ cúi người hành lễ.

Thân hình mềm mại như liễu trước gió.

Bộ váy sa màu xanh biếc càng tôn lên làn da trắng như ngọc.

Trong lòng ta lập tức đ.á.n.h thót một cái.

Xong rồi .

Bạch nguyệt quang của hắn tìm tới cửa rồi .

Phải làm sao đây?

Phải nói gì mới hợp tình hợp lý bây giờ?

Hỏi nàng đã dùng bữa chưa ?

Có vẻ quá khách sáo.

Hỏi nàng cũng tới thăm Thái t.ử sao ?

Lại quá cố ý.

Ta suy nghĩ hồi lâu.

Cuối cùng mới chậm rãi mở miệng:

“Tổ tiên nhà cô... vẫn khỏe chứ?”

Liễu Thiến Thiến ngẩn người .

Sau đó bật cười .

“Vẫn tốt .”

“Mọi việc đều như cũ.”

Bầu không khí bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ.

Cuối cùng nàng là người phá vỡ sự ngượng ngùng trước .

Liễu Thiến Thiến đưa cho ta một chiếc hộp gỗ đàn hương chạm rỗng tinh xảo.

“Đây là vật điện hạ nhờ ta tìm.”

“May mắn không phụ sự nhờ vả.”

“Hôm nay ta đích thân giao lại cho người .”

Ta mở hộp ra .

Bên trong là một viên xúc xắc.

Một viên xúc xắc nạm ngọc khảm vàng.

Tinh xảo hiếm có .

Liễu Thiến Thiến nhìn viên xúc xắc ấy rồi mỉm cười :

“Linh lung xúc xắc an hồng đậu.”

“Tương tư khắc cốt, người có hay ?”

“Điện hạ... quả thật là người rất si tình.” 

24

Sao mọi chuyện lại hoàn toàn khác với những gì ta tưởng tượng thế này ?

Chẳng lẽ Lý Hoài Trạch không thích Liễu Thiến Thiến?

Hay là Liễu Thiến Thiến vốn chẳng để mắt tới hắn ?

“Điện hạ thích ta khi nào chứ?”

Liễu Thiến Thiến giật mình kinh hãi, vội bịt miệng ta lại :

“Đừng có bịa đặt.”

Ta rõ ràng nhớ rất rõ.

Hồi ở chỗ lão Thái phó, hai người họ ngày nào cũng ở cạnh nhau .

Lý Hoài Trạch vừa nhìn thấy nàng là cười đến không khép nổi miệng.

Liễu Thiến Thiến bất đắc dĩ day trán.

Dường như cạn lời đến cực điểm.

Nàng nhìn ta bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc:

“Điện hạ đ.á.n.h cờ với ta , đ.á.n.h đàn với ta không phải vì thích ta .”

“Mà là vì thấy mình thua kém nên nhất quyết muốn phân cao thấp với ta thôi.”

“Không có nam nhân nào đứng trước người mình yêu mà trong đầu chỉ toàn chuyện thắng thua cả.”

Ta còn chưa kịp hoàn hồn.

Liễu Thiến Thiến đã chỉ vào túi hương bên hông ta .

“Ngươi nhìn túi hương mình đang đeo đi .”

“Đó là đôi uyên ương hí thủy do chính tay điện hạ thêu đấy.”

Uyên ương?

Hai con vịt xấu xí ấy là uyên ương sao ?

“Khắp kinh thành ai mà chẳng biết Thái t.ử điện hạ thích ngươi.”

“Ngay cả chuyện tổ phụ ta nhận dạy ngươi cũng là do điện hạ cầu xin Hoàng thượng.”

“Cũng chỉ có ngươi mới có thể khiến điện hạ bị chọc tức đến cứng họng.”

“Nếu là người khác, làm sao có cơ hội nhìn thấy điện hạ như vậy .”

Lần này tới lượt ta cạn lời.

Tên đó nhiều tâm tư như thế từ khi nào?

Sao trước giờ ta chẳng hề nhận ra ?

Chẳng phải hắn vốn sinh ra đã ít nói , khô khan rồi sao ?

Bảo sao ta luôn cảm thấy ban ngày và ban đêm hắn như hai con người khác nhau .

Ta còn muốn hỏi thêm vài câu.

Liễu Thiến Thiến đã cười đầy ẩn ý.

“Điện hạ trọng thương như vậy .”

“Ngươi còn không mau đi thăm sao ?”

Ta giật mình .

Hỏng rồi .

Suýt nữa quên mất chuyện quan trọng nhất.

25

Lý Hoài Trạch đang ngủ trên giường.

Sắc mặt có chút tái nhợt.

Giữa đôi mày đều là vẻ mệt mỏi.

Lần đầu tiên ta nghiêm túc ngắm nhìn hắn như vậy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hoai-ca-nhu-tung/chuong-8.html.]

Mới chợt nhận ra .

Dung mạo của hắn thật ra chẳng hề thua kém Thám hoa lang.

Nhìn một lúc.

Rùa

Không biết từ khi nào ta đã gục bên mép giường ngủ thiếp đi .

Trong cơn mơ màng.

Ta cảm giác có người nhẹ nhàng vuốt ve chân mày và khóe mắt mình .

“Như Ca.”

“Vẫn còn giận ta sao ?”

Ta im lặng không đáp.

Hắn vốn ít nói .

Ta trước giờ chưa từng hiểu nổi tâm tư của hắn .

“Danh sách đó... là do nhạc phụ tự tay đưa cho ta .”

“Rồi sao nữa?”

Ta có chút tức giận.

Đợi nửa ngày.

Chỉ nói mỗi câu ấy thôi sao ?

“Những món đồ ta gửi cho nàng... nàng có thích không ?”

“Còn gì nữa?”

“Ta rất nhớ nàng.”

Lý Hoài Trạch chăm chú nhìn ta .

Ánh mắt dịu dàng như nước.

Một nửa mong chờ.

Một nửa ôn nhu.

Viên xúc xắc trong tay dường như càng lúc càng nóng.

Hơi nóng từ lòng bàn tay lan dần lên tim.

Tê tê dại dại.

Khiến trái tim ta rung động.

Thôi vậy .

Dù sao hắn vốn chẳng giỏi ăn nói .

Ta cúi người .

Khẽ hôn lên môi hắn .

Lý Hoài Trạch lập tức mở mắt.

Trong đôi mắt như có vô số ánh sao vụn bừng sáng.

Giữa lúc hai người quấn quýt bên nhau .

Ta chợt nhớ ra một chuyện.

“Khoan đã …”

“Chẳng phải ngươi bị thương sao ?”

“Bị thương ở đâu ?”

Lý Hoài Trạch nắm lấy tay ta .

Đặt lên n.g.ự.c mình .

Giọng điệu đầy tủi thân :

“Ở đây.”

Ta:

“...”

“Được thôi.”

Màn trướng khẽ lay.

Ánh nến lung linh.

Ngoài cửa.

Thám hoa lang vẫn đang khóc lóc than trời.

Đáng tiếc chẳng ai buồn để ý tới hắn .

26

Lý Hoài Trạch cuối cùng cũng đuổi được Thám hoa lang đi .

Lúc rời đi .

Ánh mắt hắn nhìn ta đầy oán hận.

Cũng phải thôi.

Dù sao theo suy nghĩ của hắn .

Là ta cướp mất người hắn thích.

“Cái gì mà cướp?”

Lý Hoài Trạch đưa tay gõ nhẹ lên ch.óp mũi ta :

“Ta vốn dĩ đã là của nàng rồi , tiểu hồ ly.”

Ở phía xa.

Thám hoa lang vẫn còn lẩm bẩm mắng c.h.ử.i.

Lý Hoài Trạch lạnh nhạt nói :

“Ngươi còn tiếp tục chậm trễ, làm ảnh hưởng việc trị thủy.”

“Tội càng thêm một bậc.”

Thám hoa lang loạng choạng suýt ngã.

Lập tức kêu gào chạy mất nhanh hơn.

Lý Hoài Trạch nói cha ta là một lão hồ ly.

Cha ta đúng là tham quan.

Nhưng Hoàng thượng cũng đâu phải kẻ hồ đồ.

Bao năm qua.

Mỗi một khoản bạc cha ta nhận đều được ghi chép lại rõ ràng.

Cha ta từng nói :

“Tham quan phải tham.”

“Thanh quan lại càng phải tham.”

“Dù sao mình không tham thì người khác cũng tham.”

“Tham ngoài sáng vẫn tốt hơn tham trong tối.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...