Hoài ca như tụng/Chương 7C. 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trước khi lên đường.

Hắn tới Đông cung tìm Lý Hoài Trạch.

Đáng tiếc hôm ấy Lý Hoài Trạch không có mặt.

Người hắn gặp chỉ có ta .

Hắn nói chẳng bao lâu nữa, Hoàng thượng sẽ phái Thái t.ử vi hành điều tra dân tình.

Đồng thời tra xét nghiêm ngặt những kẻ nhiều năm qua từng hối lộ phủ Thừa tướng.

Khắp triều đều biết Thừa tướng là tham quan.

Hoàng thượng nhẫn nhịn bao năm không động tới.

Là vì muốn một đòn đ.á.n.h trúng.

Mà hiện giờ.

Trong tay Thái t.ử đã có sẵn danh sách những người ấy .

Phủ Thừa tướng đang ở bên bờ vực sụp đổ.

Ngay cả vị trí Thái t.ử phi của ta cũng chưa chắc còn giữ được .

Hắn nhìn ta rồi chậm rãi nói :

“Ngươi chẳng qua chỉ là cái cớ để Thái t.ử chỉnh đốn triều cương mà thôi.”

Nói xong.

Thám hoa lang cất tiếng cười quái dị như phản diện trong hí khúc:

“Khặc khặc khặc khặc khặc...”

Rồi nghênh ngang bỏ đi .

Ta lao thẳng vào thư phòng của Lý Hoài Trạch.

Không tốn chút sức lực nào đã tìm thấy danh sách ấy .

Những cái tên bên trên đều vô cùng quen thuộc.

Hắn nói không sai.

Ta cầm danh sách, ném thẳng vào mặt Lý Hoài Trạch.

“Thứ này từ đâu mà có ?”

Lý Hoài Trạch quay sang nhìn Chu Ý.

Chu Ý đảo mắt liên tục.

Lúc thì nhìn trời.

Lúc thì nhìn đất.

Chỉ không dám nhìn ta .

Ta cười lạnh:

“Thái t.ử điện hạ đúng là thủ đoạn cao minh.”

“Thật là mưu sâu kế hiểm.”

Nói xong.

Ta xé nát danh sách rồi quay người bỏ đi .

Lý Hoài Trạch lập tức đuổi theo giữ lấy tay ta .

“Như Ca.”

“Không phải như nàng nghĩ đâu .”

Chu Ý bỗng “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt ta .

“Thái t.ử phi.”

“Danh sách đó là do thuộc hạ tự ý lấy được .”

“Không liên quan gì tới điện hạ cả.”

Ta lạnh lùng chỉ ra ngoài cửa.

“Cút.”

Chu Ý lập tức co người thành một cục.

Lăn một mạch ra ngoài thật.

Ta càng tức hơn.

Hắn là tâm phúc của Lý Hoài Trạch.

Nếu không có sự cho phép của Thái t.ử.

Ai có thể sai khiến được hắn ?

Lý Hoài Trạch khẽ siết tay ta .

“Như Ca, chuyện này thật sự không liên quan tới hắn , là ta ...”

Ta ngắt lời:

“Ngươi cũng cút đi .”

Đến lúc này rồi .

Hắn còn có tâm tư cầu tình cho người khác.

21

Ba ngày sau , Lý Hoài Trạch phụng mệnh rời kinh.

Suốt ba ngày ấy , ta không thèm để ý tới hắn .

Thám hoa lang nói hắn cưới ta là vì mục đích khác.

Ta không biết lời ấy là thật hay giả.

Nhưng chuyện hắn có người trong lòng...

Lại là sự thật.

Con người một khi đã ôm kỳ vọng.

Ắt sẽ có lúc thất vọng.

Trước khi đi , Lý Hoài Trạch để Chu Ý ở lại Đông cung.

Từ đó ngày nào hắn cũng lải nhải bên tai ta :

“Thái t.ử phi, người đã ba ngày không nói chuyện với điện hạ rồi , hôm nay cũng không định tiễn ngài ấy sao ?”

“Không đi .”

“Thái t.ử phi, chuyến này điện hạ ra ngoài đầy rẫy hiểm nguy, người thật sự không lo lắng sao ?”

Rùa

“Ngươi lo như vậy , sao không đi theo hắn luôn đi ?”

“Thái t.ử phi, hôm nay điện hạ đã tới Ký Châu rồi .”

“Ồ.”

“Thái t.ử phi, điện hạ lại sai người mang đồ về cho người .

Lý Hoài Trạch rời kinh chưa đầy nửa tháng.

Đông cung đã chất đầy đủ loại đồ vật.

Nào là đặc sản địa phương.

Nào là trang sức.

Nào là những món đồ chơi mới lạ.

Trong đó còn có một chiếc đèn lưu ly hình phượng hoàng.

Bên dưới treo một mảnh giấy nhỏ.

Trên đó chỉ viết một câu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoai-ca-nhu-tung/chuong-7.html.]

“Ta ở Ký Châu, rất nhớ nàng.”

Nhìn chiếc đèn ấy .

Ta chợt nhớ tới hội đèn Nguyên Tiêu năm ấy .

Khi đó ta thích một chiếc đèn hình thỏ.

Thế nhưng Lý Hoài Trạch lại đem nó tặng cho Liễu Thiến Thiến.

Còn đưa cho ta một chiếc đèn phượng hoàng.

Nhưng ...

Từ trước tới nay.

Ta chưa từng thích đèn phượng hoàng.

Hoàng thượng nhìn từng xe từng xe đồ liên tục được chuyển vào Đông cung.

Lông mày dần nhíu lại :

“Thái t.ử không có gì gửi cho trẫm và Hoàng hậu sao ?”

Chu Ý thành thật đáp:

“Điện hạ nói , ngài ấy vẫn bình an.”

“Xin bệ hạ và nương nương chớ nhớ nhung.”

Hoàng thượng cười lạnh.

“Ha.”

“ Đúng là đứa con hiếu thuận của trẫm.”

“Có được nó quả là phúc khí của trẫm.”

22

Không hiểu vì sao .

Trong lòng ta bỗng thấy nặng nề.

Đông cung quá lớn.

Mà cũng quá đỗi quạnh quẽ.

Ta trở về phủ Thừa tướng một chuyến.

Lúc ấy cha ta đang ngồi trong kho.

Vui vẻ kiểm kê đống bảo bối của mình .

Ta do dự rất lâu.

Cuối cùng vẫn quyết định nói thật.

“Cha.”

“Lý Hoài Trạch lấy mất danh sách những người từng đưa lễ cho cha rồi .”

“Cha biết không ?”

Cha ta liếc nhìn ta như nhìn kẻ ngốc:

“Lời thừa.”

“Nếu ta không cố ý để ở chỗ dễ thấy, nó lấy kiểu gì được ?”

“Cái gì?”

Ta tưởng mình nghe nhầm.

Chẳng lẽ cha ta thật sự hoàn lương rồi ?

Không đúng.

Ông rõ ràng là kiểu phản diện điển hình mà.

Bốp…

Cha ta vỗ thẳng lên đầu ta một cái.

“Ai nói cha con là phản diện?”

“Cha chỉ thích tiền thôi.”

“Chứ đâu có thích c.h.ế.t.”

Ta càng không hiểu.

Cha ta vuốt vuốt chòm râu vốn chẳng tồn tại.

Bày ra vẻ thần bí khó lường.

“Thái t.ử chưa nói với con à ?”

Ta lắc đầu.

Ông khoát tay.

“Vậy thì đi hỏi nó.”

Lão già này thật là khó hiểu.

Ta đang định hỏi tiếp.

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng Chu Ý hốt hoảng.

“Thái t.ử phi.”

“Điện hạ gặp thích khách ở Dự Châu.”

“Tính mạng đang nguy cấp.”

Tim ta đập mạnh.

“Ngươi nói ở đâu ?”

“Dự Châu.”

Dự Châu?

Liễu Thiến Thiến chẳng phải đang về Dự Châu tế tổ sao ?

Lý Hoài Trạch bị thương...

Không phải là vì cứu mỹ nhân đấy chứ?

23

Chu Ý tự mình đ.á.n.h xe.

Suốt đêm không nghỉ, lao thẳng tới Dự Châu.

Vừa đến nơi.

Ta đã thấy Thám hoa lang đứng chờ ngoài cửa.

Hắn nói mình chỉ tình cờ đi ngang qua Dự Châu.

Nghe tin Thái t.ử ở đây nên đặc biệt tới thăm.

Kết quả lại bị Lý Hoài Trạch ngăn ngoài cửa.

Đợi suốt một ngày vẫn không gặp được người .

Hắn đứng trước cửa kêu gào t.h.ả.m thiết.

Vừa làm phiền người khác.

Vừa làm phiền cả dân chúng xung quanh.

Ta chẳng buồn để ý tới hắn .

Vội vàng chạy vào trong.

Nhưng chưa gặp được Lý Hoài Trạch.

Lại gặp Liễu Thiến Thiến trước .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...