Hoài ca như tụng/Chương 6C. 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thấy chưa .

Văn nhân đúng là sĩ diện.

Không thích ta mà còn tới phủ cầu thân .

Ta bật cười .

“Thích ta cũng đâu phải lỗi của ngươi.”

“Thôi, buông xuống bây giờ vẫn còn kịp.”

“Ngươi rất tốt .”

“ Nhưng ta còn tốt hơn.”

“Ngươi vẫn nên sớm nghĩ thoáng ra thì hơn.”

Nắm đ.ấ.m của Thám hoa lang siết c.h.ặ.t rồi lại buông ra .

Đột nhiên ánh mắt hắn khựng lại .

Lướt về phía sau lưng ta .

Ta quay đầu nhìn theo.

Lý Hoài Trạch đang tựa dưới hành lang.

Khóe môi cong lên như cười mà chẳng phải cười .

Rõ ràng đang đứng xem náo nhiệt.

Không hiểu sao ta lại thấy có chút chột dạ .

Như thể vừa làm chuyện gì trái lương tâm vậy .

Lý Hoài Trạch chậm rãi bước tới bên cạnh.

Vươn tay ôm lấy eo ta :

“Như Ca.”

“Trời không còn sớm nữa.”

“Chúng ta nên nghỉ ngơi thôi.”

Thám hoa lang phất tay áo bỏ đi .

Ha.

Nam nhân đúng là lắm tâm nhãn.

17

Vốn dĩ ta định giải thích rõ ràng với Lý Hoài Trạch.

Dù sao ta cũng chẳng làm chuyện gì khuất tất.

“Không cần.”

“Ta tin nàng.”

Ta ngẩn người .

Không phải Thám hoa lang nên là tình địch của hắn sao ?

Hắn cứ yên tâm như vậy ?

Hay là...

Vốn dĩ chẳng hề để tâm?

Lời đến bên môi lại bị ta nuốt trở vào .

Trong lòng chẳng hiểu sao có chút hụt hẫng.

Lúc tắm gội.

Ta cứ thất thần mãi.

Đến cả khi nha hoàn thân cận lui ra từ lúc nào cũng không hay biết .

Lý Hoài Trạch mặc chiếc trường bào rộng rãi giống hôm qua bước vào .

Ta:

“....”’

Chỉ trong chớp mắt.

Mặt ta đỏ bừng.

Vội vàng nhắm mắt lại .

Đường đường là Thái t.ử.

Còn ra thể thống gì nữa?

Trước kia sao ta không nhận ra hắn lại là người như vậy chứ?

Lý Hoài Trạch bình thản bước tới.

Tiếng nước khẽ vang lên.

Ta nín thở.

Chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

“Như Ca.”

Hắn gọi ta .

Ta giả vờ như không nghe thấy.

Ngay sau đó.

Một bàn tay còn mang hơi nước nhẹ nhàng chạm lên má ta .

Đầu ngón tay khẽ lướt qua da thịt.

Khiến trái tim ta run lên từng đợt.

Lý Hoài Trạch bật cười khẽ:

“Sao còn ngượng ngùng như vậy ?”

Ta cố tỏ ra bình tĩnh rồi mở mắt.

Màn hơi nước mờ ảo bao phủ xung quanh.

Tựa như ngắm hoa trong sương.

...

Đêm ấy , ánh nến đỏ lay động.

Màn trướng phủ kín hơi xuân.

Ta chưa từng biết Lý Hoài Trạch lại là người nhiều lời đến thế.

“Như Ca.”

“Như Ca.”

“Như Ca...”

...

Một đêm trôi qua.

Ta chỉ cảm thấy toàn thân mệt mỏi, eo lưng nhức nhối.

Còn Lý Hoài Trạch thì thần sắc đầy thỏa mãn.

Tựa như cuối cùng cũng đạt được điều mình mong muốn từ lâu.

18

Liên tiếp suốt một tháng, ngày nào ta tới thỉnh an Hoàng hậu cũng đến muộn.

Cuối cùng Hoàng hậu nương nương không nỡ nhìn nữa, trực tiếp bảo ta khỏi cần tới.

Ta lén véo Lý Hoài Trạch một cái.

Đều tại hắn cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoai-ca-nhu-tung/chuong-6.html.]

Đế hậu nhìn nhau cười mà không nói .

Lý Hoài Trạch thì xuân phong đắc ý.

Chỉ có ta là eo đau lưng mỏi, chân tay rã rời.

Thám hoa lang xin nghỉ một tháng.

Nghe nói ngày nào cũng uống rượu giải sầu trong phủ.

Ta không khỏi kinh ngạc.

Không ngờ hắn lại si tình đến vậy .

Trong lòng bỗng thấy có chút áy náy.

Biết trước thế này , đáng lẽ nên bảo cha trả lại hết sính lễ cho hắn .

Lý Hoài Trạch nghe vậy , thần sắc có phần kỳ lạ.

“Ta thì chẳng nhìn ra .”

Ta thở dài:

“Ôi, Tương Vương có ý, thần nữ vô tình thôi mà.”

“ Nhưng phải công nhận Thám hoa lang thật sự rất đẹp trai.”

Tối hôm đó, Lý Hoài Trạch như phát điên.

Lật qua lật lại hành hạ ta cả đêm.

Nhất quyết ép ta đổi lời, bắt ta phải thừa nhận hắn mới là người đẹp nhất.

Mãi đến khi ta liên tục cầu xin tha thứ, hắn mới chịu buông tha.

Tên này ban ngày thì giả vờ thanh tâm q.u.ả d.ụ.c, lạnh nhạt như người không nhiễm khói lửa nhân gian.

Đến tối lại như bị sắc quỷ nhập thân .

Miệng toàn nói những lời khiến người ta đỏ mặt.

Cho đến khi Thám hoa lang khỏi bệnh trở lại triều đình.

Việc đầu tiên hắn làm là dâng tấu tố cáo cha ta .

19

Lúc ta tìm được Thám hoa lang, Lý Hoài Trạch cũng đang ở đó.

Từ xa đã thấy hai người dường như đang tranh cãi.

Khi ta bước tới gần.

Mắt Thám hoa lang đỏ hoe, sưng húp.

Trông như vừa bị Lý Hoài Trạch mắng cho một trận.

Ta cũng không ngờ hắn lại vì yêu sinh hận đến mức này .

Ôi.

Hồng nhan họa thủy.

Ta biết làm sao đây?

Ta vừa định mở lời khuyên nhủ.

Thám hoa lang bỗng kích động:

“Nếu năm đó người cưới nàng ấy là ta ...”

“Điện hạ hôm nay còn như thế này sao ?”

Lý Hoài Trạch lạnh lùng đáp:

“Ta sẽ không để ngươi cưới nàng.”

“Không chỉ ngươi.”

Rùa

“Mà bất kỳ kẻ nào cũng không thể.”

Thần sắc Thám hoa lang đau khổ vô cùng.

Từng chữ như rỉ m.á.u:

“Điện hạ...”

“Chẳng lẽ chỉ vì thần là nam nhân sao ?”

Giọng Lý Hoài Trạch đầy bất lực:

“Cho dù ngươi là nữ nhân...”

“Ta cũng sẽ không cưới ngươi.”

Khoan đã .

Đầu óc ta hình như không theo kịp nữa rồi .

Bọn họ...

Đang nói cái gì vậy ?

Thám hoa lang?

Thái t.ử?

Chẳng trách bên ngoài đều đồn Thái t.ử thích nam nhân.

Đúng là không có lửa làm sao có khói.

Ta dè dặt lên tiếng:

“Có phải ... ta làm phiền hai người rồi không ?”

Bầu không khí lập tức trở nên vô cùng ngượng ngùng.

Giờ thì ta hiểu rồi .

Thảo nào Lý Hoài Trạch chẳng hề ghen khi thấy Thám hoa lang tiếp cận ta .

Hóa ra người nên ghen là ta mới đúng.

Ta suy nghĩ một lúc rồi hào phóng nói :

“Hay là để ta đi nói với mẫu hậu, cho ngươi vào Đông cung luôn nhé?”

“Ta cũng đâu phải người nhỏ nhen.”

“Nhìn xem chuyện này thành ra thế nào rồi .”

“Ta còn tưởng ngươi thích ta cơ.”

“Haha... ha ha ha...”

Thám hoa lang lập tức ngẩng đầu lên.

Hai mắt sáng rực.

“Thật sao ?”

Lý Hoài Trạch kéo phắt ta ra phía sau lưng.

Giọng lạnh tanh:

“Tuyệt đối không có khả năng đó.”

Thám hoa lang lập tức khóc lóc chạy mất.

20

Ngay sau đó, Hoàng thượng nhắc tới chuyện lũ lụt ở phía Nam mãi không có chuyển biến.

Ngài vung tay một cái.

Trực tiếp phái Thám hoa lang tới giám sát việc cứu trợ.

 

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...