Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Tuy bọn họ không biết là ai làm , nhưng ai nấy đều cảm kích vô cùng, còn tưởng là ân điển của triều đình.”
Hắn mở miệng là “Lâm tiểu thư”.
Ta còn chưa kịp trả lời.
Lý Hoài Trạch hỏi một câu.
Hắn lại chen vào một câu đầy ẩn ý.
Nhưng Lý Hoài Trạch chỉ cụp mắt cười khẽ.
Như thể hoàn toàn không nghe thấy.
Hắn quay sang nhìn ta :
“Như Ca.”
“Nàng buồn ngủ sao ?”
“Nếu mệt thì ngủ một lát đi .”
Nói xong liền đưa tay kéo ta vào lòng.
Ta căng thẳng đến mức không dám lên tiếng.
Cả người cứng đờ dựa trong vòng tay hắn .
Lý Hoài Trạch lại dịch người về phía ta .
Nhẹ nhàng ôm lấy ta .
Mùi hương thanh lãnh quen thuộc trên người hắn thoảng tới.
Không biết từ lúc nào.
Ta đã ngủ thiếp đi .
14
Lúc tỉnh lại .
Trên người ta đang phủ chiếc ngoại bào của Lý Hoài Trạch.
Trong xe ngựa không còn một bóng người .
Ta bước xuống xe.
Mới phát hiện xe ngựa đã dừng cách nơi chữa bệnh khá xa.
Các thái y vẫn đang tất bật cứu chữa bệnh nhân.
Thám hoa lang đứng ở vòng ngoài.
Còn Lý Hoài Trạch thì chẳng thấy đâu .
Phía xa là khu nhà tạm dành cho dân lưu tán.
Các thợ thủ công bịt kín mặt, đang khẩn trương sửa sang, xây dựng.
Hai tháng trước , khi nghe tin miền Nam xảy ra lũ lụt.
Ta từng sai nha hoàn mang tiền bạc đi mua lương khô và quần áo phát cho dân chạy nạn.
Tuy triều đình có dựng lều phát cháo.
Nhưng một bát cháo cùng hai cái màn thầu mỗi bữa thì làm sao đủ được .
Ngoại ô kinh thành không chỉ có nạn dân.
Còn có rất nhiều ăn mày và lưu dân không nơi nương tựa.
Cũng chính trong khoảng thời gian ấy .
Ta đã gặp Thám hoa lang.
Từ xa nhìn nhau .
Hắn chỉ liếc nhìn ta thêm vài lần .
Về sau ta lại tới thêm mấy lần nữa.
Lần nào cũng gặp hắn .
Cho tới lần cuối cùng.
Hắn tò mò hỏi ta :
“Người đời đều nói Lâm Thừa tướng tham tài như mạng.”
“Vì sao Lâm tiểu thư lại hào phóng giúp người như vậy ?”
Ta cười đáp:
“Lấy từ dân, dùng cho dân thôi.”
Thực ra ta ngại không dám nói cho hắn biết .
Số bạc ấy đều là ta lén lấy từ chỗ cha mình .
Ai bảo ông ấy là tham quan chứ.
Thám hoa lang nghe vậy liền nói :
“Xem ra là ta đã hiểu lầm Lâm Thừa tướng rồi .”
Ngoài miệng tuy nói như vậy .
Nhưng trong mắt hắn vẫn thấp thoáng vài phần khinh thường.
Ta xua tay.
“Chỉ là việc nhỏ, không đáng nhắc tới.”
Thám hoa lang bỗng cười :
“Trước đây ta từng nghe đám tiểu khất cái nhắc tới một y quán trong thành.”
“Chuyên chữa bệnh cho những người già yếu, nghèo khó.”
“Trùng hợp thay ...”
“Nha hoàn bên cạnh Lâm tiểu thư lại thường xuyên xuất hiện ở đó.”
Ta cười gượng hai tiếng:
Rùa
“Ha ha... ha ha...”
“Con bé ấy còn có nghề tay trái nào mà ta không biết đấy thôi.”
Thám hoa lang
nhìn
ta
đầy ý
cười
.
Ba phần thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoai-ca-nhu-tung/chuong-5.html.]
Bảy phần giả.
Nhưng phải nói rằng.
Hắn quả thực rất đẹp trai.
Thảo nào ngày bảng vàng vừa công bố, các vị quan trong triều đều tranh nhau muốn bắt hắn làm tế t.ử.
Không ngờ hắn lại từ chối tất cả.
Mãi cho tới khi tìm tới phủ nhà ta .
Rồi bị cha ta cầm gậy đuổi thẳng ra ngoài.
15
Sau khi xem xét, các thái y kết luận đây không phải ôn dịch.
Chỉ là do ăn uống không sạch sẽ nên phát sinh bệnh lỵ.
Lại đúng lúc thời tiết trở lạnh, vài người thể trạng yếu không chịu nổi nên lên cơn sốt cao.
Nạn dân chen chúc sống cùng một chỗ, bởi vậy bệnh mới lây lan ra .
Lý Hoài Trạch nghe xong liền đích thân xử lý mọi việc.
Ban ngày, hắn cùng các thái y nghiên cứu phương t.h.u.ố.c.
Lại ra lệnh cho lều phát cháo tăng thêm thịt, rau quả.
Đồng thời dựng thêm hai lều riêng để sắc t.h.u.ố.c.
Thám hoa lang cũng theo sát bên cạnh hắn .
Nửa bước không rời.
Lý Hoài Trạch hỏi ta có mệt hay không .
Thám hoa lang cười mà không cười :
“Lâm tiểu thư hôm qua mới thành thân , đương nhiên phải mệt rồi .”
Lý Hoài Trạch mang đồ ăn tới cho ta .
Thám hoa lang liếc nhìn một cái:
“Lâm tiểu thư cũng ăn nổi mấy thứ này sao ?”
Ta thật sự sắp không nhịn nổi nữa rồi .
Người cầm gậy đuổi hắn ra khỏi phủ là cha ta .
Có phải ta đâu .
Hắn trút giận lên ta làm gì chứ?
Khi trở về Đông cung.
Lý Hoài Trạch vào cung bẩm báo tình hình với Hoàng thượng.
Còn ta vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ một mạch tới lúc mặt trời lặn.
Tỉnh dậy rồi mới chợt nhớ ra .
Hôm nay vốn phải tới thỉnh an Hoàng thượng và Hoàng hậu.
“Không cần đâu .”
“Ta đã thay nàng bẩm báo với phụ hoàng và mẫu hậu rồi .”
Ta có chút chột dạ .
Nhưng Lý Hoài Trạch cũng không nói thêm điều gì.
16
Đến giờ dùng bữa tối.
Thám hoa lang lại tới.
Còn mặt dày ở lại Đông cung ăn ké một bữa cơm.
Ăn xong cũng không chịu đi .
Lý Hoài Trạch vẫn giữ vẻ lạnh nhạt như thường.
Chỉ là ánh mắt nhìn ta dường như có thêm vài phần dò xét.
Ta quyết định tìm Thám hoa lang nói cho rõ ràng.
Cứ âm dương quái khí mãi như thế cũng không phải cách.
“Ngươi... đợi đã .”
“Ngươi tên là gì nhỉ?”
Sắc mặt Thám hoa lang lập tức tối sầm.
Nghiến răng nghiến lợi đáp:
“Trương Huyền Bạch.”
“Ồ, Thám hoa lang à .”
“Ta biết cha ta cầm gậy đuổi ngươi ra ngoài khiến ngươi mất mặt.”
“ Nhưng chuyện đó đâu phải lỗi của ta .”
“Hơn nữa, chúng ta cũng chỉ gặp nhau vài lần thôi mà.”
Thám hoa lang nhìn ta đầy khó hiểu.
Có lẽ ta vẫn chưa nói đủ rõ.
Ta đành bổ sung:
“Cho dù cha ta không đuổi ngươi đi , ta cũng chưa từng nghĩ tới chuyện gả cho ngươi.”
“Ngươi từ bỏ ý định đi .”
“Ngươi là người tốt .”
“ Nhưng chúng ta không hợp.”
Thám hoa lang hoàn toàn sững sờ.
Hắn lùi mạnh về sau một bước.
Run run đưa tay chỉ vào ta :
“Ai nói ta thích ngươi?”
Chaporia
Bình Luận (0)