Hoài ca như tụng/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đặc biệt là Lý Hoài Trạch.

Từ sau khi Liễu Thiến Thiến xuất hiện, ngày nào hắn cũng bám theo nàng như cái đuôi.

Không đ.á.n.h cờ thì đ.á.n.h đàn.

Càng khiến ta trông như một kẻ ngốc.

Mãi tới khi Liễu Thiến Thiến không tới nữa.

Hắn lại quay sang dạy dỗ ta .

Tức quá, ta túm một nắm quân cờ ném thẳng vào mặt hắn .

“Sao tự nhiên lại nổi nóng thế?”

Hắn còn có mặt mũi mà hỏi sao ?

Ai thích đóng vai kẻ ngốc chứ?

“Ta rất hài lòng với bản thân mình .”

“Cho đến c.h.ế.t cũng vậy .”

“Nếu ngươi không hài lòng, vậy thì ngươi có thể c.h.ế.t trước ta .”

Sau đó ta chạy về nhà.

Rùa

Khóc lóc om sòm, làm loạn đủ kiểu với cha ta .

Cuối cùng cũng thành công thoát khỏi tay lão Thái phó.

Về đến nhà, ta chuyên tâm khổ học.

Đợi đến khi học thành tài rồi đi tìm Lý Hoài Trạch đ.á.n.h cờ.

Kết quả phát hiện...

Hắn cũng chỉ đến thế mà thôi.

Chẳng qua là bại tướng dưới tay ta .

11

Nghĩ đến những chuyện ấy , cảm giác ngượng ngùng ban nãy lập tức biến mất.

Chỉ còn lại một bụng tức tối.

Ta cố ý nói bằng giọng châm chọc:

“Điện hạ cưới ta rồi , vậy người trong lòng của ngài phải làm sao đây?”

Liễu Thiến Thiến đang theo cha về quê tế tổ.

Nếu nàng trở về mà biết Thái t.ử cưới ta .

Khéo còn đ.á.n.h c.h.ế.t ta mất.

Đừng nhìn nàng mảnh mai yếu ớt.

Thi vật tay với nàng, ta chưa từng thắng lần nào.

Lý Hoài Trạch nhìn ta bằng ánh mắt kỳ quái.

Lại nữa rồi .

Chính là ánh mắt nhìn kẻ ngốc ấy .

Hắn mở miệng:

“Ta...”

“Được rồi .”

Ta ngắt lời hắn :

“Rửa mặt rồi đi ngủ đi , ta mệt c.h.ế.t được .”

Ta chẳng muốn nghe hắn giải thích.

Nghe chỉ thêm bực mình .

Thà không nghe còn hơn.

Lý Hoài Trạch bật cười khẽ.

Cũng không giải thích gì.

Càng khiến ta thấy khó chịu hơn.

Sau khi tắm gội thay y phục xong, ta lên giường nằm trước .

Lý Hoài Trạch chần chừ rất lâu mới bước vào .

Trong phòng yên tĩnh đến lạ.

Hơi nước sau khi tắm vẫn còn chưa tan hết.

Mỏng manh như một lớp sương phủ khắp căn phòng.

Lý Hoài Trạch trông có vẻ hơi gò bó.

Ta không khỏi nhíu mày.

Bộ trung y của hắn có phải quá rộng rồi không ?

Hơn nửa thân trên đều lộ ra ngoài.

Những giọt nước chưa kịp lau khô vẫn còn đọng rõ trên l.ồ.ng n.g.ự.c.

S.ắ.c d.ụ sao ?

Ngay giây tiếp theo.

Hắn khẽ kéo dây áo.

Chiếc trường bào rộng rãi lập tức trượt xuống theo động tác ấy .

Ta:

“...”

12

Đúng lúc ấy , bên ngoài điện bỗng vang lên một tràng ho khan.

Giọng Chu Ý truyền vào từ ngoài cửa:

“Điện hạ. Điện hạ…”

Khóe môi Lý Hoài Trạch giật giật.

Gân xanh nơi thái dương cũng nổi lên mấy lượt.

Rõ ràng hắn còn định giả vờ không nghe thấy.

Nhưng tiếng gọi của Chu Ý ngày càng gấp gáp.

Ta nheo mắt, nhân cơ hội lẻn qua bên cạnh hắn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoai-ca-nhu-tung/chuong-4.html.]

Lý Hoài Trạch đành nhanh ch.óng chỉnh lại y bào.

Chu Ý bước vào bẩm báo:

“Thám hoa lang có việc gấp cầu kiến điện hạ.”

Ta khó hiểu hỏi:

“Vì sao không trực tiếp bẩm với Hoàng thượng?”

“Hoàng thượng đã nghỉ ngơi rồi .”

Chu Ý thành thật đáp.

Sắc mặt Lý Hoài Trạch lập tức trở nên khó coi.

Hắn nghiến răng, từng chữ lạnh như d.a.o:

“Hắn tốt nhất nên có chuyện hệ trọng khẩn cấp.”

Chu Ý cúi đầu.

Vai khẽ run lên từng chặp.

Ta biết hắn đang lén cười .

Bởi vì chính ta cũng suýt không nhịn được .

Nhưng lần này , việc Thám hoa lang tìm đến Đông cung quả thực là chuyện khẩn cấp.

Hắn bẩm báo rằng nơi tập trung dân lưu tán ở vùng ngoại ô kinh thành đã bùng phát dịch bệnh.

Dịch tới rất đột ngột.

Đã có hàng chục người sốt cao không lui.

Hai tháng trước , miền Nam xảy ra lũ lụt.

Triều đình tuy lập tức phái người cứu tế, nhưng vẫn có không ít nạn dân chạy tới vùng ven kinh thành.

Hoàng thượng đã hạ chỉ dựng nơi ở tạm cho họ tại ngoại thành.

Chỉ tiếc công trình còn chưa hoàn thiện.

Nghe xong, Lý Hoài Trạch lập tức ra lệnh cho Chu Ý dẫn theo các thái y đến ngoại ô.

Nếu dịch bệnh không được khống chế kịp thời, một khi lan vào kinh thành, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Ta liền đi theo phía sau hắn .

“Ta cũng muốn đi .”

Lý Hoài Trạch lập tức phản đối.

Gương mặt nghiêm lại .

Lại bắt đầu giáo huấn ta như thường lệ:

“Dịch bệnh hung hiểm như vậy , ngay cả thái y trong cung tới đó cũng chưa chắc tìm được cách đối phó. Nàng mà đi , lỡ xảy ra chuyện gì...”

Ta cắt ngang lời hắn .

“Vậy còn ngươi?”

“Ngươi chẳng phải cũng đi sao ?”

“Ngươi còn là Thái t.ử nữa đấy.”

Lý Hoài Trạch vẫn không đồng ý.

Môi mím c.h.ặ.t.

Lạnh mặt không nói một lời.

Đúng lúc ấy , Thám hoa lang đứng bên cạnh cười nói :

“Điện hạ và Thái t.ử phi quả thật phu thê tình thâm.”

“Thần nhìn mà ngưỡng mộ vô cùng.”

“Nếu điện hạ lo lắng thì cũng không cần quá mức. Khi còn ở phủ Thừa tướng, Lâm tiểu thư đã nhiều lần tới ngoại ô kinh thành. Thần cũng từng tận mắt chứng kiến.”

Ta và Lý Hoài Trạch đồng thời quay sang nhìn hắn .

Thám hoa lang ho nhẹ một tiếng.

“Cũng không phải nhiều lắm...”

“Chỉ khoảng bốn, năm lần thôi.”

13

Cuối cùng Lý Hoài Trạch vẫn đồng ý để ta đi cùng.

Xe ngựa lao vun v.út trên đường.

Đường xóc nảy khiến thân xe không ngừng rung lắc.

Thám hoa lang tới quá vội vàng, đành phải chen chung một xe với chúng ta .

Lý Hoài Trạch đưa tay tháo chiếc phượng quan trên đầu ta xuống.

“Đội lâu như vậy mà nàng không thấy nặng sao ?”

“Cũng ổn .”

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.

Ta thật sự quên mất chuyện này .

Hắn đưa tay chạm lên trán ta .

Đầu ngón tay mang theo hơi ấm nhàn nhạt.

Ánh mắt dịu dàng xen lẫn thương xót.

Khiến ta thấy không được tự nhiên.

Vội vàng quay đầu sang chỗ khác.

Thám hoa lang ghé tới nhìn .

Chậc chậc vài tiếng rồi nói :

“Lâm tiểu thư thân kiều thịt quý như vậy , thần thật không ngờ người cũng từng tới những nơi nạn dân cư trú ở ngoại ô.”

Lý Hoài Trạch khựng lại .

Ánh mắt lập tức nhìn thẳng về phía hắn .

Thám hoa lang chẳng hề để ý.

Vẫn tiếp tục nói :

“Điện hạ còn chưa biết sao ?”

“Lâm tiểu thư tâm địa thiện lương, thường xuyên bỏ tiền giúp đỡ dân chạy nạn.”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...