20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Phía tập đoàn Đông Dược cử đến một cô gái trẻ trung, xinh đẹp tên là Bùi Kim Chi, con gái nuôi của ông Đạt. Cô không chỉ là một nhà khoa học sáng giá với bảng thành tích đáng nể mà còn vừa thức tỉnh năng lực tinh thần – một loại sức mạnh hiếm có giúp kiểm soát và cảm ứng vạn vật. Sự xuất hiện của Kim Chi như một làn gió mới, nhưng cũng vô tình tạo nên một áp lực vô hình lên Thanh Thu.

"Rất vui được hợp tác với mọi người , đặc biệt là Đội trưởng Khải Quân." – Kim Chi mỉm cười , ánh mắt thông minh lướt qua từng khuôn mặt nhưng dừng lại trên gương mặt lạnh lùng của Khải Quân lâu hơn mức cần thiết. Một tia kinh ngạc thoáng qua, trong một khoảnh khắc, gò má cô gái trẻ ửng chút hồng nhẹ.

Thanh Thu để ý thấy, bàn tay cô siết c.h.ặ.t xấp tài liệu.

Viện Nghiên cứu Quốc gia cũng không đứng ngoài cuộc khi cử thêm nhà khoa học Phan Cường để hỗ trợ kỹ thuật.

Nhưng gần đến lúc xuất phát, đội bổ sung thêm thành viên khác. Ban đầu, Thanh Thu là người duy nhất có năng lực chữa lành được chọn đi , nhưng giờ đây, đội ngũ còn có thêm Thiên Kim – "bảo bối" của Tổng tư lệnh Bá Thiên. Dù ông Thiên ra sức ngăn cản vì lo cho an nguy của con gái, nhưng Thiên Kim mực đòi đi theo Duy Minh bằng được . 

Chiếc máy bay đặc chủng lầm lũi tiến về phía vùng Băng Nguyên, x.é to.ạc màn sương muối dày đặc. Tiếng động cơ gầm rú dường như cũng không khỏa lấp được bầu không khí ngột ngạt đang bao trùm lấy những người ngồi bên trong.

Ở hàng ghế gần đầu, Thanh Thu ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, đôi mắt xa xăm nhìn ra ngoài bầu trời trắng xóa. Cô cố tình né tránh ánh nhìn thâm trầm của Khải Quân. Sự im lặng giữa hai người lúc này lạnh lẽo hơn cả những cơn bão tuyết ngoài kia .

Chứng kiến cảnh này từ phía sau , Trịnh Hưng khẽ huých tay Tiến Thịnh, hạ thấp giọng vẻ đầy sốt ruột:

"Chà, nhìn xem! Hai người họ vẫn đang diễn vở chiến tranh lạnh đấy à ? Anh Thịnh, anh xem có cách nào khuyên nhủ em gái mình không ? Đội trưởng nhà tôi vốn tính tình lạnh nhạt, ít nói thật đấy, nhưng cậu ấy là người cực kỳ có trách nhiệm. Anh tìm khắp cái tận thế này cũng không thấy cậu em rể nào tốt hơn Đội trưởng đâu !"

Tiến Thịnh nghe vậy , chỉ biết thở dài một tiếng đầy bất lực. Anh nhìn bóng lưng em gái, lòng trĩu nặng:

"Đương nhiên là tôi biết chứ. Trải qua bao nhiêu ngày tháng vào sinh ra t.ử, con người Khải Quân thế nào tôi là kẻ rõ nhất. Nói thật, giao Thanh Thu vào tay cậu ấy là điều khiến tôi yên tâm nhất trên đời này ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/lac-vao-tieu-thuyet-tan-the-tro-thanh-nu-phu-yeu-menh/chuong-24-len-duong.html.

]

Anh dừng lại một chút, khẽ lắc đầu cười khổ:

" Nhưng tính con bé nhà tôi anh cũng biết rồi đấy, bướng bỉnh vô cùng. Tôi là anh trai thật, nhưng cũng không thể can thiệp quá sâu vào chuyện của nó được . Thôi thì... Cứ để mặc hai đứa nó giày vò nhau đi .”

Ở phía trước , dường như cảm nhận được sự bàn tán sau lưng, Thanh Thu khẽ khàng ôm lấy vai mình co người lại nhắm mắt, giả vờ ngủ. Khải Quân khẽ nheo mắt. Anh bất ngờ với tay, lấy chiếc chăn phủ lên Thanh Thu mà không nói một lời. Thanh Thu khẽ run lên, cô vẫn không mở mắt, nhưng bàn tay đang siết c.h.ặ.t gấu áo. Rốt cuộc, Khải Quân muốn làm gì với cô đây?

Chiếc máy bay dừng lại ngay rìa thung lũng tuyết. Mọi người nhanh ch.óng kiểm tra thiết bị . Trên cổ tay mỗi thành viên là chiếc đồng hồ quân sự tích hợp hệ thống liên lạc và định vị GPS đa tầng – sợi dây cứu sinh duy nhất để họ tìm thấy nhau và tìm đường quay lại điểm tập kết. Sau khi hoàn tất, đoàn người bắt đầu đi bộ dấn thân vào lòng Băng Nguyên lạnh giá.

Trái ngược hoàn toàn với vẻ c.h.ế.t ch.óc thường thấy, vùng rìa ngoài này yên tĩnh đến lạ lùng, thậm chí không hề thấy bóng dáng của bất kỳ con quái vật tuyết nào. Thiên Kim nhíu mày, sự kiêu kỳ hiện rõ trên khuôn mặt nhợt nhạt vì lạnh, cô ta gắt gỏng:

"Chẳng lẽ giả thuyết của chúng ta sai bét rồi sao ? Nhìn xem, một con quái vật cũng không có . Giáo sư Công gì đó chắc chắn chẳng liên quan gì đến chuyện này cả, chúng ta đang phí thời gian giữa cái xó xỉnh này !"

Thanh Thu im lặng bước đi , đôi mắt cô hiện lên vẻ đăm chiêu. Kiếp trước , cô chỉ đọc tiểu thuyết đến đoạn nam chính tỏa sáng ở Thành phố A rồi bỏ dở. Cô thật sự không ngờ diễn biến về sau lại ly kỳ và chệch hướng đến mức này . “Nếu biết trước mình bị cuốn vào cái kịch bản quái đản này , mình đã cày nát cuốn truyện đó rồi !” – Cô thầm rủa trong lòng, cảm giác bất an về sự "vắng vẻ" bất thường này ngày một lớn.

Thấy Thiên Kim bắt đầu mất kiên nhẫn, Duy Minh xoa nhẹ đầu cô ta , giọng dịu dàng an ủi nhưng trong mắt lại chẳng có mấy phần ý cười :

"Dù sao cũng đã đến đây rồi , chúng ta cứ tiến sâu vào xem sao . Biết đâu bất ngờ đang đợi phía trước ."

Thiên Kim hứ mạnh một tiếng, vẻ cao ngạo và độc đoán của một tiểu thư lá ngọc cành vàng khiến cô ta không ngừng càm ràm về sự khắc nghiệt của thời tiết.

Chứng kiến sự bướng bỉnh và khó chiều của vị hôn thê hiện tại, Duy Minh bất giác khựng lại . Một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng, hắn bỗng thấy nhớ... Thanh Thu của ngày xưa. Hắn nhớ về cô gái nhỏ bé từng coi hắn là cả bầu trời, lúc nào cũng dịu dàng, ngoan ngoãn nghe lời và luôn nhìn hắn bằng ánh mắt sùng bái tuyệt đối. Hắn liếc nhìn bóng lưng gầy nhưng kiên định của Thanh Thu đang đi gần Khải Quân phía trước , trái tim bỗng nhói lên một nỗi mất mát mà chính hắn cũng không thể gọi tên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...