Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đêm xuống, vùng Băng Nguyên trở thành một khối kiến trúc băng tuyết lạnh lẽo đến cực hạn. Cả đoàn ngồi vây quanh bếp lửa nhỏ, ánh sáng lập lòe hắt lên những gương mặt mệt mỏi đang chậm rãi nhai những viên lương thực khô khốc.
Thiên Kim buông một tiếng thở dài thườn thượt, đôi mày liễu nhíu c.h.ặ.t đầy vẻ mất kiên nhẫn:
“Đã đi sâu đến mức này rồi mà ngay cả một cái bóng của quái vật tuyết cũng không thấy. Duy Minh, chúng ta quay về đi , em chịu hết nổi cái không khí này rồi !”
Duy Minh ngồi lặng thinh, vẻ chán ngán hiện rõ trên gương mặt. Hắn không buồn đáp lại , chỉ lặng lẽ nhìn vào đốm lửa đang tàn. Khi đêm đã về khuya, Thiên Kim lại lôi kéo Duy Minh ra một góc khuất, giọng điệu mè nheo quen thuộc của một tiểu thư được nuông chiều từ bé:
“Lấy cho em ít đồ ăn ngon và kem dưỡng da đi . Da em sắp nứt nẻ hết rồi đây này !”
Duy Minh nhìn vào khoảng không gian trữ đồ của mình mà lòng trĩu nặng. Vốn dĩ, đây là nơi hắn dự định ưu tiên để chứa v.ũ k.h.í, t.h.u.ố.c men và những nhu yếu phẩm sinh tồn cốt lõi, nhưng giờ đây nó chẳng khác nào một cái siêu thị mini phục vụ riêng cho Thiên Kim. Từ lúc rời thị trấn, cô ta luôn ép hắn phải chất đầy từ đồ ăn vặt, quần áo kiểu cách, đến cả đồ trang điểm. Thuở đầu, hắn còn thấy sự nũng nịu ấy là đáng yêu, nhưng càng kinh qua nhiều nguy hiểm, sự đòi hỏi vô lý và tính cách tiểu thư của cô ta càng khiến hắn thấy kiệt sức.
Khi bọn họ vào sâu bên trong, sự yên bình giả tạo kia dần tan biến. Quái vật tuyết bắt đầu xuất hiện dày đặc, những trận giáp lá cà diễn ra ngày một khốc liệt hơn. Thiên Kim luôn tìm cách thoái thác với lý do mệt hay thể trạng yếu nên Thanh Thu gần như phải vắt kiệt năng lực chữa lành của mình để chữa thương cho cả đội.
Sau một trận chiến khốc liệt, Thanh Thu đang quỳ dưới đất, tập trung tinh lực chữa trị vết thương trên cánh tay cho Duy Minh. Không rõ Thiên Kim làm gì nhưng Duy Minh lại đến bảo cô chữa trị. Sau mấy lần thân mật với Khải Quân lúc trước , Thanh Thu ngạc nhiên phát hiện ra rằng sức mạnh thiết lập nhân vật đã trở nên yếu đi rõ rệt. Giờ đây, chỉ cần Thanh Thu tập trung ý chí là cô có thể hoàn toàn kiểm soát cơ thể. Vì vậy , lúc này đây, cô vô cùng tự tin đối diện với Duy Minh mà không cần Khải Quân.
Nhưng ngay khi cô vừa hoàn tất và định đứng dậy, Duy Minh đột ngột vươn tay chộp lấy cổ tay cô, kéo mạnh về phía hắn . Hắn ghé sát tai cô, thì thầm những lời dụ hoặc:
“Thanh Thu, chúng
ta
quay
về bên
nhau
nhé? Anh nhận
ra
chỉ
có
em mới là
người
duy nhất thực lòng vì
anh
.
”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/lac-vao-tieu-thuyet-tan-the-tro-thanh-nu-phu-yeu-menh/chuong-25-dem-bang-nguyen.html.]
Thanh Thu sững sờ, định giằng tay ra thì một bóng người lao tới như cơn lốc.
“Con khốn! Mày dám quyến rũ vị hôn phu của tao?” – Thiên Kim gào lên, gương mặt vặn vẹo vì ghen tuông. Cô ta vung tay định giáng một cái tát nảy lửa vào mặt Thanh Thu.
Vút!
Bàn tay của Thiên Kim khựng lại giữa không trung, bị khóa c.h.ặ.t bởi một bàn tay rắn chắc như gọng kìm sắt. Khải Quân đã lao đến tự bao giờ, bóng đen cao lớn của anh bao phủ lấy cả ba người . Gương mặt anh lạnh lùng như tạc từ băng đá, đôi mắt rực lên tia nhìn sắc lẹm đầy cảnh cáo. Anh siết c.h.ặ.t cổ tay Thiên Kim khiến cô ta khẽ thốt lên vì đau, rồi gằn giọng từng chữ:
“Chúng ta đang làm nhiệm vụ sinh t.ử. Tôi không muốn vì những xích mích tầm thường của cô mà làm ảnh hưởng đến toàn đội. Tự trọng đi !”
Anh thô bạo hất tay Thiên Kim ra , rồi xoay người nhìn sang Thanh Thu. Một ánh mắt phức tạp lướt qua, có giận dữ, có chiếm hữu, và cả một chút đau lòng mà anh cố che giấu. Không nói thêm một lời nào, Khải Quân dứt khoát bước đi , bỏ lại bầu không khí căng thẳng phía sau .
Thanh Thu nhìn theo bóng lưng cô độc và mạnh mẽ của anh , lòng bỗng dâng lên một cảm giác chua xót khó tả. Cô biết , người đàn ông này dù lạnh lùng đến đâu , vẫn luôn là bức tường thành vững chãi nhất che chắn cho cô giữa bão tố tận thế này .
Ở phía bên kia đống lửa, Kim Chi, cô gái có năng lực tinh thần từ tập đoàn Đông Dược, lại đang không rời mắt khỏi Khải Quân. Cô ta liên tục tìm cách sáp lại gần anh , mượn cớ nhờ chỉ dạy cách hoàn thiện năng lực.
“Khải Quân, anh xem luồng sóng tinh thần này của tôi đã ổn định chưa ?” – Kim Chi khẽ chạm vào tay áo anh , ánh mắt lúng liếng. Khải Quân không đẩy ra , nhưng gương mặt vẫn lãnh đạm, hờ hững. Anh và Kim Chi phối hợp tác chiến thực sự rất nhịp nhàng, một người công một người thủ bằng sóng não.
Thanh Thu ngồi từ xa, nhìn thấy cảnh tượng trai tài gái sắc ấy , l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng nghẹn đắng. Cô vội quay đi , cố ép mình không được để tâm, nhưng trái tim lại phản chủ mà nhói lên từng hồi. Cô mượn cớ đi ra ngoài, tìm một gốc cây ngồi xuống, đôi bờ vai nhỏ run lên từng đợt vì những tiếng nức nở kìm nén.
Một lát sau , Thanh Thu mới lấy lại chút bình tĩnh. Nhưng khi cô định đứng dậy rời đi thì một bóng đen to lớn đột ngột áp sát. Chưa kịp thốt lên tiếng nào, cô đã bị một cánh tay mạnh mẽ đẩy ngược lại , tấm lưng mảnh mai dán c.h.ặ.t vào thân cây cổ thụ. Mùi gỗ tuyết tùng thanh khiết hòa quyện cùng hơi thở lạnh băng quen thuộc ập đến, bao vây lấy mọi giác quan của cô.
Chaporia
Bình Luận (0)