Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Khải Quân không cho cô cơ hội chạy trốn. Anh cúi thấp đầu, đôi môi mỏng khẽ c.ắ.n nhẹ vào vành tai Thanh Thu, giọng nói âm trầm và đầy nguy hiểm:

“Sao nào? Người ta đã có vị hôn thê kề cận để chữa trị vết thương cho mình rồi ... Em còn lén lút đi ve vãn làm gì nữa, hửm?”

Sự mỉa mai trong giọng nói của anh như một mồi lửa châm vào cơn ấm ức trong lòng Thanh Thu. Cô ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt ngấn lệ, rực cháy ngọn lửa giận dữ. Cô dồn hết sức bình sinh, hai tay đẩy mạnh vào n.g.ự.c anh , nghẹn ngào hét lên:

“Vũ Khải Quân! Đủ rồi ! Anh tưởng tôi nhẫn nhịn mà lấn tới sao ? Tôi nhịn là vì tôi thấy có lỗi , vì tôi từng vô tình làm tổn thương anh nên mới mong anh hiểu và tha thứ cho tôi ! Nhưng sự chịu đựng của tôi cũng có giới hạn!”

Cô thở dốc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì xúc động, giọng kiên quyết:

“Từ giờ phút này , nước sông không phạm nước giếng! Chúng ta không ai nợ ai hết! Anh đi đường anh , tôi đi đường tôi !”

Không gian bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Ánh mắt Khải Quân tối sầm lại , sâu thẳm như hố đen vạn trượng có thể nuốt chửng bất cứ thứ gì. Thay vì buông tha, đôi bàn tay to lớn của anh lại siết c.h.ặ.t lấy bả vai cô, ép mạnh hơn nữa khiến cô cảm giác như mình sắp tan ra vào thân cây phía sau .

“Nước sông không phạm nước giếng?” – Anh lặp lại , giọng nói khàn đặc, mang theo sự chiếm hữu điên cuồng – “Em tưởng em nói một câu không nợ là có thể dễ dàng phủi sạch mọi thứ sao , Thanh Thu? Rõ ràng, em cũng khao khát tôi mà! Cơ thể em thành thật hơn lời em nói đó!”

Anh bất ngờ cúi xuống, ng.ấ.u ngh.i.ế.n lấy đôi m.ô.i cô. Thanh Thu nép trong vòng tay anh , đón nhận từng đợt x.â.m nh.ậ.p dồn dập. Anh nói đúng, cô không cách nào từ chối những đợt sóng tình thăng hoa anh mang đến. Trong màn đêm tịch mịch của thung lũng Băng Nguyên, hơi ấm nồng nàn đột ngột bùng nổ giữa cái lạnh âm độ. Tiếng thở dốc hỗn loạn khẽ khàng vang lên, hòa vào tiếng gió rít qua kẽ lá, tạo nên một bản nhạc tình nồng cháy.

Lúc đó, tại khu vực cắm trại, Kim Chi sốt ruột hỏi mọi người :

“Sao anh Khải Quân đi lâu vậy ? Hay để tôi đi tìm!”

Chiến liếc mắt nhìn vào chiếc đồng hồ định vị, nơi hiện rõ hai chấm đỏ chồng lên nhau một cách ái muội trong một khu vực hẻo lánh cách xa bọn họ, cười nói :

“Không cần đâu , quái vật thấy đội trưởng còn phải tránh xa! Hơn nữa, anh ấy chắc đang “tâm sự” với cô gái nhỏ Thanh Thu, chúng ta không nên làm phiền.”

Trịnh Hưng nháy mắt với Tiến Thịnh:

“Chắc anh sắp được làm bác rồi đấy!”

Tiến Thịnh thở dài bất đắc dĩ. Hi vọng lần này sẽ ổn thoả!

Không ai để ý, ánh mắt Kim Chi thoáng qua một tia đố kỵ toan tính.

“Vậy mà có kẻ bảo tôi không nên để chuyện cá nhân ảnh hưởng! Nhìn xem!”

Duy Minh tức tối cao giọng.

Trịnh Hưng lập tức phản bác:

“Đội trưởng nói là xích mích cá nhân còn thân mật cá nhân thì sao đâu !”

Nửa đêm, Khải Quân bế Thanh Thu trở về. Cô nằm thiếp ngủ an ổn trong vòng tay anh , gò má ửng hồng, mái tóc xoã tung bay trong gió. Anh nhìn xuống cô gái nhỏ đang say ngủ, ánh mắt vừa dịu dàng lại vừa bất đắc dĩ.

Sáng hôm sau , Thanh Thu tỉnh dậy, thầm mắng bản thân cả nghìn lần . Cô vậy mà lại sa vào sự cám dỗ khó lường của Khải Quân. Anh giống như một liều độc d.ư.ợ.c ngọt ngào, dù cô cố gắng thoát ra nhưng bản thân lại không kìm nổi mà vẫn sa chân vào đó. Không được ! Lần này phải quyết tâm ngó lơ anh ta ! Không thể để anh ta tuỳ tiện muốn đối xử với cô thế nào cũng được ! Từ hôm đó, Thanh Thu dựng lên một bức tường băng giá kiên cố giữa hai người . 

Khi Khải Quân im lặng đưa cho cô một miếng bánh lương khô đã được hâm nóng, Thanh Thu thậm chí chẳng buồn liếc mắt lấy một cái. Cô thản nhiên bước ngang qua anh cầm lấy bình nước từ tay Tiến Thịnh. Bàn tay Khải Quân khựng lại giữa không trung, những ngón tay siết c.h.ặ.t miếng bánh đến vụn nát. 

"Thanh Thu..." – Khải Quân đột ngột đứng dậy, nắm lấy cổ tay cô.

Thanh Thu không quay đầu lại , cô chỉ lạnh lùng rút tay ra . 

"Buông tôi ra !”

Nói rồi , cô nhanh ch.óng bước đi , để lại Khải Quân đứng đó âm trầm lạnh lẽo như một khối tượng băng.

Mọi người trong đội đều cảm nhận rõ rệt bầu không khí căng thẳng đến ngạt thở giữa hai người . Chiến, người ít nói nhất trong đội cũng phải thở dài với Tiến Thịnh:

“Kiếp này , tôi thề sẽ cô đơn, chứ ngược nhau thế này chắc không c.h.ế.t vì tận thế mà c.h.ế.t vì vỡ tim mất!”

Trịnh Hưng và Tiến Thịnh thì nhìn nhau trân trối, rồi đồng loạt quay đi giả vờ kiểm tra đống tuyết xung quanh. Trịnh Hưng nháy mắt ra hiệu: "Anh xem làm gì đi chứ, sắp nổ tung cái chỗ này rồi !"

Tiến Thịnh chỉ biết thở dài, lầm bầm: "Đám quái vật ngoài kia thấm thía gì với cái lò t.h.u.ố.c s.ú.n.g trong này ."

Thế nhưng, lại cũng có kẻ âm thầm vui mừng, cố gắng chen chân vào sự rạn nứt ấy . Đó là Kim Chi. Cô ta bắt đầu dùng đến những thủ đoạn tiếp cận Khải Quân, có khi là mượn cớ hỏi han, có khi lại giả vờ trượt chân để ngã vào l.

ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của anh , đôi tay lả lơi chạm vào bờ vai anh . Tuy nhiên, dùng cô ta nỗ lực đến mức nào, thái độ Khải Quân vẫn hờ hững, xa cách khiến cô ta tức giận đến phát điên, ánh mắt nhìn Thanh Thu ngày càng trở nên độc ác giống như nhìn một cái gai chưa thể nhổ. 

Càng gần đến toạ độ mục tiêu chiến đấu càng hung hiểm. Như mọi khi Thanh Thu sát cánh cùng Tiến Thịnh và Trịnh Hưng, chủ yếu là bởi năng lực của cô chỉ hỗ trợ tăng cường chiến lực và chữa lành, không thể công kích. Trong khi cả ba đang chật vật chống chọi với đám quái vật điên cuồng, họ không để ý ở gần đó ánh mắt Kim Chi chợt loé lên sắc tím. Ngay lập tức, Trịnh Hưng và Tiến Thịnh thấy người tê rần. Khoảnh khắc hai người bỗng khựng lại , Thanh Thu phải đón đầu một cú tấn công trực diện.

“Gào!”

Cùng với tiếng gầm ghê rợn, con quái vật lao bổ vào cô, hàm răng sắc nhọn cùng bộ móng vuốt sắc bén bổ thẳng lên cô gái nhỏ.

“Thanh Thu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/lac-vao-tieu-thuyet-tan-the-tro-thanh-nu-phu-yeu-menh/chuong-26-ghen-2.html.]

Trịnh Hưng và Tiến Thịnh đồng thời hét lớn. Nhưng trước khi con quái vật kịp chạm vào cô, một bóng người lao đến như vũ bão thay cô hứng trọn cú tấn công. Đồng thời, một luồng lôi điện cực mạnh phóng ra bổ lên con quái vật.

Khải Quân!

Thanh Thu bàng hoàng. Mùi gỗ tuyết tùng nồng đậm lan toả trong không khí từ vết thương sâu hoắm trên lưng anh . Thanh Thu nhanh ch.óng cởi áo ngoài buộc lên vết thương của anh . Không thể để ai thấy màu m.á.u của anh !  

Sau khi trận chiến kết thúc, Thanh Thu dùng năng lực chữa thương cho Khải Quân sau một gốc cây khuất. Mặc dù vết thương của anh đã lành kha khá nhưng vẫn cần chăm sóc cẩn thận. Ngay khi cô định đứng lên, anh đột ngột ôm lấy cô, cái ôm dịu dàng thận trọng nhưng nâng niu một báu vật:

“Thanh Thu, cám ơn em đã bình an!!”

Anh thì thào khe khẽ, giọng nói có chút run rẩy. 

Thanh Thu thấy hốc mắt nóng hổi. Cô vòng tay ôm lấy anh .

“Khải Quân, anh phải tin em, từ đầu đến giờ, người em yêu chỉ có mình anh !”

 Anh thoáng khựng lại một chút, rồi vòng tay siết c.h.ặ.t lấy cô hơn:

“Được, chỉ cần là em nói , tôi sẽ tin!”

Môi anh lại phủ lên môi cô bằng một nụ hôn nóng bỏng, ngọt ngào. Bàn tay Khải Quân chậm rãi lướt dọc theo eo cô, kéo cô sát vào lòng mình hơn. Từng lớp vải dần trở nên xộc xệch dưới những động tác nóng lòng của anh .

“Khoan… anh còn đang bị thương.” 

Thanh Thu níu lấy vai anh , giọng nhỏ đến mức gần như tan trong gió.

Khải Quân cúi đầu c.ắ.n nhẹ lên môi cô, khàn giọng:

“Em biết khả năng hồi phục của tôi mà.”

“ Nhưng … mọi người ở gần đây…”

“ Tôi đã cách âm rồi .” 

Anh siết c.h.ặ.t eo cô, ánh mắt tối đi vì d.ụ.c vọng. 

“Thanh Thu… đừng trốn nữa.”

Một tiếng nức nở khẽ thoát ra khỏi môi cô khi anh hôn sâu hơn. Khải Quân ôm siết lấy Thanh Thu, hai thân hình giao hòa vào nhau , dây dưa không dứt.

Khi anh bế cô trở về, Trịnh Hưng đang gác đêm huýt sáo:

“Đội trưởng đúng là trâu bò! Bị thương mà vẫn dồi dào tinh lực khiến đám độc thân chúng em tủi thân quá!”

Khải Quân im lặng, lạnh lùng quét ánh mắt qua khiến Trịnh Hưng rụt cổ cười hề hề.

Cuối cùng, tọa độ dẫn họ đến trước một căn nhà gỗ nhỏ bé nằm trơ trọi giữa vùng băng nguyên. Điều quái dị là hàng ngàn con quái vật tuyết đang tụ tập xung quanh đó nhưng chúng luôn dừng lại ngay ranh giới hiên nhà, như có một bức tường vô hình ngăn cách.

“Kế hoạch thế này : Tôi , Trịnh Hưng và Chiến sẽ làm đội tiên phong đ.á.n.h lạc hướng.” – Khải Quân dõng dạc ra lệnh, ánh mắt anh lướt nhẹ qua Thanh Thu – “Nhóm còn lại do Duy Minh dẫn đầu, nhân cơ hội đột nhập vào nhà gỗ. Khả năng bọn quái vật không dám tiếp cận nơi đó, chỉ cần nhanh ch.óng vào trong là có thể an toan.”

Nói rồi , anh bất ngờ siết c.h.ặ.t eo Thanh Thu, kéo cô vào một cái ôm nghẹt thở trước sự chứng kiến ngỡ ngàng của tất cả mọi người . Nụ hôn của anh lướt qua môi cô, mát dịu.

“Cẩn thận.”

Giọng anh dịu dàng rơi xuống. 

Dứt lời, Khải Quân buông cô ra , ánh mắt lập tức trở lại vẻ lãnh đạm thường ngày. Anh gật đầu với đám Trịnh Hưng, và cả ba lao v.út vào giữa vòng vây quái vật như những tia chớp.

Thanh Thu đứng lặng người , cảm giác hơi ấm của anh vẫn còn vương trên môi khiến trái tim loạn nhịp.

“Thanh Thu, đi thôi! Đừng có đứng đó mà mơ mộng nữa!” – Tiếng quát của Duy Minh kéo cô về thực tại.

Tiếng s.ú.n.g nổ vang trời và những tiếng gầm rú của bầy quái vật dần lùi xa dần. Phía sau , nhóm của Duy Minh nhanh ch.óng lao đến, đạp cửa xông vào căn nhà gỗ. Trái ngược với sự kỳ vọng về một phòng thí nghiệm tối tân, đập vào mắt họ chỉ là một không gian nhỏ bé, đồ đạc phủ bụi mờ mịt như thể thời gian đã ngưng đọng từ vài thập kỷ trước .

"Chỉ thế này thôi sao ? Một căn nhà nát?" – Thiên Kim hụt hẫng kêu lên.

Tiến Thịnh lập tức liên lạc với Khải Quân.

Tiếng tín hiệu rè rè vang lên giữa gió tuyết: "Đội trưởng, mục tiêu an toàn !"

Chỉ vài phút sau , cánh cửa gỗ một lần nữa bật mở. Luồng khí lạnh thấu xương tràn vào cùng với bóng dáng cao lớn của Khải Quân.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...