Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trong lúc cả nhóm kiểm tra căn nhà, Kim Chi vô tình giẫm phải một thanh gỗ mục, nhưng thay vì sụp xuống, nó lại kích hoạt một cơ chế bánh răng cổ điển. Một cánh cửa sập từ từ hé mở, tiết lộ một lối đi sâu hun hút dẫn xuống phía dưới .
Khi cả đội bước xuống, tất cả đều đồng loạt nín thở. Dưới hầm không hề tồi tàn như vẻ ngoài, đó là một tổ hợp căn cứ ngầm rộng lớn.
"Cẩn thận, nơi này có thể có hệ thống phòng thủ tự động." – Khải Quân trầm giọng. Anh nhanh ch.óng phân chia: "Duy Minh, Thiên Kim, Phan Cường và Trịnh Hưng, Chiến đi hướng Tây. Tiến Thịnh, Thanh Thu và Kim Chi đi cùng tôi hướng Đông."
Dọc theo hành lang kim loại lạnh lẽo, Kim Chi vẫn cố gắng dính c.h.ặ.t lấy Khải Quân.
"Đội trưởng, năng lực tinh thần của em cảm nhận được một luồng sóng lạ ở phía trước , anh có thể đi sát em một chút để kiểm tra không ?" – Kim Chi thầm thì, giọng nói mềm mỏng như rót mật.
Thanh Thu đi phía sau , đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hai người họ. Cô nghiến răng, giẫm chân mạnh xuống khiến sàn nhà rung khe khẽ.
Tiến Thịnh đi bên cạnh khẽ ho khan, huých nhẹ tay em gái: "Này, em sắp lườm cháy lưng cậu ta rồi đấy."
"Kệ anh ta ! Có người mỹ nhân yêu kiều bên cạnh thì để ý gì đâu !” – Thanh Thu cố ý nói to, giọng tức giận không giấu giếm.
Khải Quân dừng lại . Anh xoay người , ánh mắt quét qua gương mặt đang hằm hằm của Thanh Thu. Anh ra hiệu cho Kim Chi lùi lại , rồi sải bước dài về phía Thanh Thu. Anh túm lấy cổ tay cô, kéo vào một góc xa. Khi chỉ còn lại hai người , Khải Quân cúi thấp đầu, ánh mắt anh nheo lại che giấu một ý cười nhàn nhạt:
"Em đang ghen?"
"Ai nói vậy ?" – Thanh Thu ngước mặt, bướng bỉnh phản kháng – "Anh thích đi với ai thì cứ việc, chẳng liên quan đến em!"
Khải Quân bật cười , nhéo chiếc cằm ương bướng của cô, thì thầm bằng chất giọng khàn đặc:
"Nhìn cho kỹ vào . Kim Chi chỉ là cộng sự, còn em là mạng sống của tôi . Đừng để tôi phải dùng cách mạnh bạo hơn để nhắc em nhớ em là người của ai ngay giữa cái chỗ này ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/lac-vao-tieu-thuyet-tan-the-tro-thanh-nu-phu-yeu-menh/chuong-27-can-cu-duoi-long-dat.html.]
Bàn tay anh trượt từ cổ tay xuống, đan c.h.ặ.t vào những ngón tay cô, siết mạnh trước khi kéo cô tiếp tục bước đi , mặc kệ ánh mắt đố kỵ của Kim Chi đang đứng đợi phía trước .
Họ
đi
sâu
vào
trong cho đến khi tiếp cận một cánh cửa kim loại
đã
mở, bên ngoài đề ký hiệu cấm tiếp cận. Hơi lạnh phả
ra
khiến họ rùng
mình
nhưng cảnh tượng bên trong còn đáng sợ hơn. Những xác
người
đóng băng
nằm
rải rác
trên
nền đất,
có
nhà khoa học, bác sĩ, kỹ sư, bảo vệ. Dường như
đã
có
một cuộc tháo chạy hỗn loạn nơi
này
. Và khi họ
vào
sâu trong, thứ chờ đợi họ còn quái dị hơn. Hằng sa
số
những dãy l.ồ.ng kính trống rỗng
đã
hư hỏng, một vài trong
số
đó còn nguyên vẹn.
Và bên trong đó là những con quái vật tuyết đang
nằm
co quắp trong dung dịch bảo quản, chờ đợi một tín hiệu để thức tỉnh.
"Hóa ra ... chúng không phải thiên tai. Chúng là nhân tạo."
Thanh Thu thầm thì, giọng run rẩy. Cô vô thức lùi lại , va phải l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của Khải Quân. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ siết c.h.ặ.t bả vai cô, vững chãi an toàn .
Sau khi liên lạc với nhóm Duy Minh, cả đội nhanh ch.óng di chuyển theo tọa độ mà Duy Minh gửi tới: Phòng Chỉ Huy Trung Tâm.
Tại đây, giữa những dàn máy tính khổng lồ vẫn còn chạy êm ru, một đoạn video ghi hình bắt đầu tự động phát. Hình ảnh Giáo sư Công hiện lên — gương mặt ông hốc hác nhưng đôi mắt rực cháy một sự điên cuồng. Giọng ông vang lên, đều đều và bí ẩn:
"... Tôi đã nghe những người bản địa kể về đoàn thám hiểm mất tích nhiều năm trước . Họ nói rằng dưới tầng băng vĩnh cửu của Nam Cực không chỉ có tuyết, mà là một nền văn minh đã bị lãng quên..."
Đoạn video chuyển sang cảnh quay tại một hang động băng sâu thẳm. Giữa những xác người bị đóng băng cứng nhắc từ nhiều năm trước , hiện ra một chiếc kén kim loại kỳ lạ, tỏa ra làn khói trắng lạnh. Khi chiếc kén từ từ mở ra , cả phòng nín thở.
Bên trong không phải là một con quái vật, mà là một cậu bé. Cậu bé xinh đẹp như một thiên thần đang ngủ say, làn da trắng sứ, đôi lông mi dài rủ xuống, từng đường nét sống động như thể chỉ cần chạm nhẹ là cậu sẽ tỉnh giấc. Sau đó, họ chuyển chiếc kén về căn cứ thí nghiệm dưới lòng đất này và bắt đầu kiểm tra.
"Dấu hiệu sự sống..." Phan Cường thốt lên khi nhìn vào biểu đồ nhịp tim yếu ớt nhưng bền bỉ trên màn hình. "Cậu bé này đã sống sót qua hàng vạn năm?"
Căn phòng chỉ huy chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng xanh loét từ màn hình phản chiếu lên những gương mặt bàng hoàng. Đoạn băng của Giáo sư Công như một bản cáo trạng tàn khốc, phơi bày sự điên cuồng của một người cha nhân danh tình yêu để tạo ra địa ngục.
Sự thật trần trụi hiện ra : những con quái vật tuyết ngoài kia vốn là kết quả thất bại của việc tiêm huyết dịch từ cậu bé thiên thần vào cơ thể người . Giáo sư Công đã dùng hàng ngàn sinh mạng tình nguyện viên, thậm chí là những t.h.a.i nhi chưa kịp chào đời, để làm vật thí nghiệm với hy vọng hồi sinh con trai mình . Nhưng dòng m.á.u vạn năm ấy quá mạnh mẽ, nó thiêu rụi lý trí, biến con người thành những cỗ máy săn mồi m.á.u lạnh.
Sau khi phát hiện ra không thể dùng m.á.u cậu bé để hồi sinh con trai mình . Giáo sư Công đã nảy ra một ý tưởng điên rồ. Ông ta đã tiến hành phẫu thuật, đặt trái tim của con trai mình vào l.ồ.ng n.g.ự.c cậu bé ấy . Hai dòng m.á.u hòa quyện, tạo nên một sắc hồng nhạt ánh thủy tinh kỳ ảo chảy trong huyết quản. Cậu bé thức tỉnh, nhưng cũng là lúc t.h.ả.m họa ập đến. Các nhà khoa học đòi đưa cậu bé đi nghiên cứu để lấy tư liệu về nền văn minh hàng ngàn vạn năm trước . Nhưng giáo sư Công không đồng ý, nói là đây là con trai ông, ông muốn nó sống cuộc đời tự do bình thường. Khi căng thẳng leo thang, trong một giây phút độc ác, giáo sư Công đã mở khóa các l.ồ.ng kính đ.á.n.h thức hàng ngàn mẫu vật thí nghiệm, hòng đ.á.n.h sụp căn cứ rồi bỏ trốn.
Đoạn băng kết thúc bằng một tiếng nhiễu từ ch.ói tai. Cả phòng họp lặng phắt, không ai dám thở mạnh.
Chaporia
Bình Luận (0)