Đúng ngày thành thân , phu quân tương lai của ta là Tạ tiểu tướng quân lại bỏ trốn khỏi hôn lễ.

Mang theo oan gia hoan hỉ của hắn , Thẩm Tâm Ngọc.

Mà ngày ấy , cũng là ngày Thẩm Tâm Ngọc thành thân với thế t.ử Định Uyên hầu phủ Bùi Huyền.

Cha mẹ ta cùng phu thê Định Uyên hầu bàn bạc một phen, cuối cùng đưa kiệu hoa của ta vào hầu phủ.

Ta ở hầu phủ phụng dưỡng cha mẹ chồng, đấu với trưởng tẩu, quản lý việc nội viện, khiến cuộc sống ngày càng hưng thịnh, đâu ra đấy.

Mãi đến khi ta mang thai, Thẩm Tâm Ngọc lại một mình quay về.

Yểu điệu đáng thương xuất hiện trước mặt phu quân ta .

1

Nến đỏ cháy rực, hương thơm phảng phất.

Người hầu đều đã lui ra , chỉ còn lại đôi tân nhân kết thành phu thê từ một cuộc hôn nhân chưa từng có tình cảm.

Bùi Huyền nhìn ta , hé môi muốn nói . Lời nói lăn qua lăn lại nơi cổ họng mấy lượt, cuối cùng chỉ hóa thành một câu khô khan: "Để nàng tủi thân rồi ."

Ta bất đắc dĩ mỉm cười .

Đương nhiên là có chút tủi thân .

Ngụy gia tuy không phải thế gia quyền quý, nhưng nhiều đời truyền thừa văn học, lấy thanh danh lập thế.

Ngụy gia dạy dỗ nữ nhi vô cùng nghiêm khắc.

Ta cũng là một khuê tú nổi danh hiền đức, hiểu lễ nghĩa, vậy mà lại bị nhi t.ử Tạ gia ghét bỏ như giày rách.

Còn Bùi Huyền thì sao ?

Đêm nay, người ngồi đối diện chàng vốn phải là biểu muội thanh mai trúc mã Thẩm Tâm Ngọc, vậy mà giờ đây lại đổi thành ta , Ngụy Lâm Trinh, con gái Tế t.ửu Quốc T.ử Giám.

Tạ Tĩnh và Thẩm Tâm Ngọc bỏ trốn, khiến kinh thành được phen cười nhạo Định Uyên hầu phủ, cũng làm vị thế t.ử như chàng cảm thấy vô cùng lúng túng khi phải đối diện với ta trong đêm tân hôn.

Bấc nến nổ lách tách một tiếng.

Ta đứng dậy, bước đến bàn trang điểm.

Trong gương đồng hiện lên bóng dáng xinh đẹp khoác phượng quan khăn đỏ. Ta giơ tay tháo xuống những cây trâm vòng nặng nề.

Bùi Huyền lặng lẽ nhìn ta , nhìn ta từ một tân nương trang điểm lộng lẫy, y phục hoa lệ, trở về thành nữ t.ử bình thường chỉ mặc trung y, tóc đen xõa vai.

Nến đỏ lại ngắn đi một đoạn.

Ta khẽ nói : "Thế t.ử, cả kinh thành đều đang chờ xem chúng ta sẽ làm thế nào tiếp theo, chờ cười nhạo hầu phủ, cười nhạo Ngụy gia. Cho nên chúng ta càng phải sống thật tốt ."

Yết hầu Bùi Huyền khẽ động, chàng thở dài một hơi , dường như cảm thấy bản thân không thể thua cả một nữ t.ử về sự rộng lượng: "Nàng nói đúng."

Chàng thổi tắt phần lớn nến trong phòng, chỉ để lại đôi nến long phượng trên đầu giường.

Màn gấm buông xuống, động tác của chàng có chút cứng ngắc, nhưng vẫn xem như dịu dàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/phu-quan-tuong-lai-dao-hon-kieu-hoa-cua-ta-duoc-khieng-vao-hau-phu/chuong-1.html.]

Ta nhắm mắt lại , thuận theo mà thả lỏng thân mình .

Tuy ngoài dự liệu, nhưng kết quả cũng không tệ, phải không ?

Vinh quang của thế t.ử phu nhân hầu phủ, chẳng lẽ Ngụy Lâm Trinh ta lại không nắm được hay sao ?

Trong màn đỏ, ánh sáng lay động, thỉnh thoảng truyền ra vài âm thanh rất khẽ bị cố ý đè nén.

Đêm dài dần sâu, lễ thành.

2

Sáng sớm hôm sau , ta ăn vận chỉnh tề, cùng Bùi Huyền bước vào chính sảnh.

Định Uyên hầu và hầu phu nhân đã ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị.

Ta cùng Bùi Huyền quỳ xuống bên nhau .

Nha hoàn bưng khay trà tiến lên, ta nâng chén trà quá lông mày, nhẹ nhàng nói : "Thỉnh phụ thân dùng trà ."

Cha chồng ta , Định Uyên hầu Bùi Cẩn, nhận lấy chén trà , uống một ngụm rồi nói : "Về sau phải giữ trọn đạo làm vợ, giúp đỡ phu quân."

Sau đó ban cho ta một phong hồng bao.

Lời nói chỉ là lời khách sáo, giọng điệu vẫn khá ôn hòa.

Chén thứ hai kính dâng hầu phu nhân.

Ta cũng cung kính dâng lên: "Thỉnh mẫu thân dùng trà ."

Hầu phu nhân nhìn ta , muốn nói lại thôi.

Bà uống một ngụm trà , đặt hồng bao vào tay ta rồi nói : "Hôm qua xảy ra quá nhiều chuyện, có phần vội vàng. Con đã bước vào hầu phủ, từ nay chính là người nhà họ Bùi. Hãy cùng Huyền Nhi sống thật tốt ."

"Mẫu thân dạy bảo, con dâu xin ghi nhớ." Ta dịu dàng đáp lời.

Bái từ đường, gặp thân thích. Suốt một ngày, công việc không thể nói là không nặng nề. Nhưng ta xử lý đâu vào đấy, không hề rối loạn.

Cuối cùng, Định Uyên hầu khẽ gật đầu: "Quả nhiên là gia đình thanh quý, mới nuôi dạy được đứa trẻ hiểu lễ nghĩa như vậy ."

Sự dò xét trong mắt hầu phu nhân đã tan đi hơn nửa, bà nhìn bọn ta rồi cười nói : "Đôi phu thê trẻ các con hòa thuận như vậy , bọn ta cũng yên tâm."

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Ta xấu hổ cúi đầu, Bùi Huyền ngượng ngùng ho khẽ một tiếng.

Hầu phu nhân lại dặn dò Bùi Huyền: "Đã thành thân rồi , không còn là trẻ con nữa, nữ nhi người ta được nuôi dưỡng như châu như ngọc, gả cho con, về sau nhất định phải đối đãi t.ử tế."

Bùi Huyền nắm lấy tay ta :  "Xin phụ thân mẫu thân yên tâm. Về sau chúng con tất nhiên sẽ đồng tâm đồng đức."

Ta mím môi cười , dáng vẻ cung thuận của một tân phụ, như đang chìm đắm trong hạnh phúc tân hôn.

3

Ngày lại mặt sau ba hôm, trời vừa hửng sáng ta đã thức dậy trang điểm.

Trên người là áo khoác dài màu đỏ thẫm dệt chỉ vàng, phối cùng bộ trang sức ngọc trai và hồng bảo thạch.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...