Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Bùi Huyền mặc cẩm bào đỏ sẫm, càng làm nổi bật dung mạo tuấn tú.

Đứng trước gương nhìn lại , quả thực là một đôi bích nhân, xứng đôi vừa lứa.

Xe ngựa dừng trước phủ họ Ngụy, cha mẹ ta đã đợi sẵn từ lâu.

Vừa thấy bọn ta xuống xe, mẹ ta đã lập tức bước đến nắm lấy tay ta , từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá một lượt, gọi câu: "Trinh Nương..."

Cha đứng phía sau mẹ ta , nhìn Bùi Huyền, ánh mắt phức tạp.

Bùi Huyền tiến lên, chỉnh tề hành lễ với hai người họ: "Tiểu tế bái kiến nhạc phụ đại nhân, nhạc mẫu đại nhân."

Lễ nghĩa chu toàn , không có gì đáng chê trách.

Cha ta đỡ lấy chàng rồi nói : "Hiền tế miễn lễ."

Sau khi vào đại sảnh ngồi xuống, nha hoàn dâng trà .

Ánh mắt mẹ ta chưa từng rời khỏi người ta , bà nắm tay ta , khẽ hỏi hai ngày qua ăn uống có tốt không , ngủ nghỉ có yên ổn không .

Ta đều nhẹ nhàng đáp lại , chỉ nói mọi việc đều rất tốt , mẫu thân không cần lo lắng.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Cha ta thì hỏi thăm sức khỏe hầu gia và hầu phu nhân, lại hỏi gần đây Bùi Huyền đọc sách gì.

Bùi Huyền trả lời đâu ra đấy, thái độ vô cùng cung kính.

Trong câu chuyện, chàng nhắc đến việc cha mẹ chồng rất hài lòng về ta .

Cha mẹ nghe vậy , nhìn nhau một cái, nét lo âu trên mặt rõ ràng đã vơi đi đôi phần.

Mẹ ta liên tục nói : "Vậy thì tốt , vậy thì tốt . Trinh Nương ở nhà vốn đã là đứa chu toàn . Thế t.ử phải vất vả nhiều rồi ."

Bữa trưa được bày biện vô cùng thịnh soạn, toàn là món ăn ta yêu thích.

Trong bữa cơm, Bùi Huyền vẫn giữ đúng lễ nghi, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho ta , động tác tự nhiên.

4

Dùng cơm xong, mẹ ta nói : "Trinh Nương, theo mẹ về phòng cũ nghỉ ngơi một lát, tiện thể tâm sự."

Ta nhìn Bùi Huyền, chàng gật đầu: "Trinh Nương cứ đi đi , ta ở lại trò chuyện cùng nhạc phụ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-tuong-lai-dao-hon-kieu-hoa-cua-ta-duoc-khieng-vao-hau-phu/chuong-2.html.]

Theo mẹ trở về khuê phòng thuở chưa xuất giá, mọi bài trí vẫn y nguyên như cũ.

Vừa đóng cửa lại , mẹ đã xoay người , siết c.h.ặ.t cánh tay ta , giọng nói hạ thấp, đầy vẻ vội vàng: "Trinh Nương, con nói thật với mẫu thân đi . Ở hầu phủ rốt cuộc sống thế nào? Bùi Huyền ấy có khúc mắc gì với con không ? Còn hầu phu nhân thì sao ? Bọn họ có gây khó dễ cho con không ?"

Ta đỡ mẹ ngồi xuống bên giường, tựa sát bên bà rồi nhẹ giọng đáp: "Mẫu thân cứ yên tâm.

Hầu phu nhân tính tình ôn hòa, hôm qua sau khi kính trà , bà còn dặn con từ nay bắt đầu học cách quản lý việc trong phủ. Còn về thế t.ử, hôm nay lại mặt, lời nói cử chỉ của chàng , mẫu thân cũng đã nhìn thấy rồi ."

Mẹ thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ n.g.ự.c: "Vậy thì tốt , vậy thì tốt . Con không biết hai ngày qua ta và phụ thân con ăn không ngon ngủ không yên đến mức nào đâu . Tạ Tĩnh đúng là đồ đáng c.h.é.m ngàn đao... Thôi, không nhắc đến hắn nữa. Chỉ cần Bùi Huyền hiểu lễ nghĩa, hầu phủ chấp nhận con, với dung mạo và tài tình của nữ nhi ta , cuộc sống sớm muộn gì cũng sẽ khá lên thôi."

Ta nắm lấy tay mẹ , nhìn cây hải đường ngoài sân do chính tay mình trồng năm nào. Mùa hoa đã qua, chỉ còn tán lá xanh um.

Đến khi quay đầu lại , ánh mắt đã trở nên kiên định: "Mẫu thân , nếu đã bước vào Định Uyên hầu phủ, đó chính là nơi thuộc về con. Con hứa với người , nhất định sẽ sống thật tốt ."

Mẹ nhìn ta , một lúc lâu sau , trong mắt dần hiện lên ánh nước.

Bà trở tay nắm c.h.ặ.t t.a.y ta , gật đầu thật mạnh, không nói thêm lời nào nữa.

Sau khi trở lại tiền sảnh, cha ta đang đ.á.n.h cờ cùng Bùi Huyền.

Thấy bọn ta bước ra , Bùi Huyền hạ quân cờ cuối cùng rồi đứng dậy nói : "Nhạc phụ kỳ nghệ cao minh, tiểu tế được mở mang nhiều điều."

Cha ta vuốt râu mỉm cười , không khí giữa hai người xem ra khá hòa hợp.

Trên đường trở về, trong xe ngựa, chàng hỏi ta : "Có mệt không ?"

Ta rũ mắt cười đáp: "Cũng ổn , hôm nay đa tạ chàng ."

Chàng không đáp ngay, chỉ dựa vào thành xe, qua hồi lâu mới nói : "Đã là phu thê, không cần nói lời cảm tạ."

Xe ngựa tiếp tục lăn bánh về phía hầu phủ, tiến về cuộc sống mới của ta .

5

Bùi Huyền tuy là đích t.ử, nhưng đứng hàng thứ hai, phía trên chàng từng có một vị huynh trưởng thứ xuất, vài năm trước đã qua đời, để lại một quả tẩu Tô thị.

Mẹ chồng tính tình khoan hậu, rất quan tâm đến nàng, trước kia không ít việc trong phủ đều giao cho nàng quản lý.

Chỉ là hiện giờ đã có thế t.ử phu nhân như ta , theo lẽ thường, các công việc ấy đều phải từng bước chuyển giao sang tay ta .

Ta vốn lo Tô thị sẽ không vui, không ngờ nàng lại là người biết giữ thể diện, không chỉ chủ động mang sổ sách đến, còn lén nói với ta rằng nàng mong ta sớm ngày tiếp quản, như vậy nàng cũng được nhàn hạ đôi chút.

Khi ta đã quen thuộc với đống sổ sách ấy , mẹ chồng thấy ta làm việc có trật tự, lại biết trước kia ở nhà mẹ đẻ ta cũng từng quản sự, bèn định giao việc thu xếp yến tiệc Trung Thu cho ta phụ trách.

Bà gọi ta đến, đẩy một quyển lệ cũ những năm trước đến trước mặt ta : "Cho con thử sức, cũng là muốn xem cách làm việc của con. Không cần sợ, có gì không hiểu cứ hỏi ta , hoặc hỏi đại tẩu con. Con bé quản gia nhiều năm, những việc này rất thông thạo."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...