Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sau khi trở về kinh thành, nghe thấy những chuyện phong quang hiện giờ của ta , Thẩm Tâm Ngọc hận ta đến tận xương tủy, cho rằng ta đã chiếm mất vị trí vốn nên thuộc về ả.

Giờ đây ả chẳng còn gì nữa, kẻ tay trắng thì chẳng sợ mất gì. Chỉ cần nha hoàn do ta cài vào khẽ khích bác vài câu bên tai, ả đã quyết tâm đẩy ta vào chỗ c.h.ế.t.

Mà sở dĩ dám làm như vậy , cũng bởi ả tin chắc rằng, dù Thẩm gia đã xóa tên mình khỏi gia phả, Định Uyên hầu phủ vẫn phải kiêng dè chút tình thân thích và lời dị nghị bên ngoài.

Ta không vội.

Ta biết , đến lúc đó sẽ có người còn sốt ruột hơn ta .

Một buổi trưa nọ, thân thể ta đã hồi phục gần như hoàn toàn . Nhân lúc nắng đẹp , ta bế Hữu Ninh ra hành lang hong nắng.

Tiền ma ma bỗng bước tới, sắc mặt nghiêm nghị: "Hầu gia mời ngài và Thế t.ử lập tức đến chính sảnh."

Ta trao Hữu Ninh cho nhũ mẫu: "Ma ma có biết xảy ra chuyện gì không ?"

Tiền ma ma rũ mắt: "Bên Tạ phủ vừa có người đến, mới rời đi không lâu. Sắc mặt Hầu gia không được tốt lắm."

Ta gật đầu, quay về phòng thay y phục chỉnh tề.

Bùi Huyền cũng đã nhận được tin, đang đứng đợi ta dưới hành lang. Chàng hơi nhíu mày: "Phụ thân bỗng gọi chúng ta tới, không biết có chuyện gì."

Ta dịu dàng đáp: "Đến nơi sẽ biết ."

Vừa bước vào chính sảnh đã cảm nhận được bầu không khí nặng nề.

Cha chồng ngồi ở ghế chủ vị, gương mặt lạnh như nước.

Mẹ chồng ngồi bên cạnh, chân mày nhíu c.h.ặ.t, đến cả chuỗi Phật châu thường vê hằng ngày cũng quên mang theo.

Thấy bọn ta tiến vào thỉnh an, cha chồng khẽ nâng tay ra hiệu cho bọn ta ngồi xuống.

Sau đó trầm giọng lên tiếng: "Vừa rồi Tạ phủ đến báo một chuyện. Có ba người tự xưng là bằng hữu giang hồ của Tạ Tĩnh, hôm nay mang theo di vật và huyết thư của hắn đến Tạ phủ."

Lưng Bùi Huyền lập tức căng thẳng.

Ta cũng vô thức siết c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay.

32

Cha chồng liếc nhìn Bùi Huyền:

"Nội dung trong huyết thư hoàn toàn khác với những gì Thẩm thị nói sau khi trở về kinh thành."

"Tạ Tĩnh viết rằng, vì bảo vệ Thẩm thị mà chân phải bị thương nặng, trở thành tàn phế. Sau đó Thẩm thị chê hắn là gánh nặng, nhân cơ hội lấy sạch số bạc còn lại rồi đẩy hắn xuống vách núi ở vùng Điền Nam."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-tuong-lai-dao-hon-kieu-hoa-cua-ta-duoc-khieng-vao-hau-phu/chuong-13.html.]

"Khi được người cứu lên, hắn chỉ còn thoi thóp hơi tàn. Sau khi giao phó hậu sự liền trút hơi thở cuối cùng.

"

Ta hít ngược một hơi .

"Đi kèm huyết thư còn có lời khai có điểm chỉ của chủ quán trọ, tiều phu, đại phu dọc đường. Thời gian và địa điểm Thẩm thị đi một mình đều hoàn toàn khớp với lúc Tạ Tĩnh gặp nạn."

"Tạ phủ đã mang toàn bộ chứng cứ đến Kinh Triệu Phủ đệ đơn kiện Thẩm thị tội mưu tài hại mạng."

"Mà Kinh Triệu Phủ đã thụ lý vụ án, một lát nữa sẽ đến phủ chúng ta bắt người ."

Ta có thể nghe thấy hơi thở của Bùi Huyền bên cạnh bỗng trở nên nặng nề, rồi lại cố gắng áp chế.

Hồi lâu sau , chàng đè nén mọi cảm xúc trong lòng, giọng điệu chẳng còn chút cảm tình: "Loại phụ nhân rắn rết như vậy , nếu không dùng quốc pháp nghiêm trị thì khó lòng phục chúng."

Mẹ chồng cũng lên tiếng: "Chuyện đã đến nước này , chân tướng thế nào tự có quan phủ dựa theo luật pháp xét xử. Hầu phủ chúng ta không cần, cũng không nên nhiều lời. Đợi người tới thì giao người là được ."

Cha chồng khẽ "ừ" một tiếng, coi như đã quyết định xong.

Không biết qua bao lâu, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân. Quản sự đứng ngoài cửa bẩm báo: "Hầu gia, phu nhân, người của Kinh Triệu Phủ đã đến."

Cha chồng ra lệnh: "Đưa họ đi bắt người , ngươi đích thân theo dõi, bàn giao cho rõ ràng."

"Rõ."

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Quản sự lui xuống.

33

Sau khi quản sự rời đi , chính sảnh chìm trong tĩnh lặng.

Cha chồng nâng chén trà , thong thả nhấp một ngụm rồi đặt xuống.

Ông nhìn về phía Bùi Huyền, giọng nói không lớn nhưng nặng như núi đè xuống: "Huyền Nhi, hôm nay con có biết mình sai ở đâu không ?"

Bùi Huyền đứng dậy, bước tới giữa sảnh, vén vạt áo quỳ xuống: "Hài nhi ngu muội , nhìn người không rõ, mềm lòng thiếu quyết đoán, nhiều lần bị nàng ta che mắt. Vì thế mới liên lụy đến Hầu phủ, khiến phụ mẫu lo lắng, càng khiến Trinh Nương gặp nguy hiểm lúc sinh nở. Hài nhi biết sai."

"Chỉ là nhìn người không rõ, mềm lòng thiếu quyết đoán thôi sao ?"

Từng chữ của cha chồng nặng tựa ngàn cân: "Từ khi đã thành gia thất, con chính là trụ cột tương lai của Hầu phủ. Mỗi lời nói , mỗi hành động của con đều liên quan đến thể diện của Hầu phủ, liên quan đến an nguy và danh dự của thê nhi."

"Thẩm thị trở về kinh thành, con âm thầm tiếp tế cho ả, ấy là trao chuôi d.a.o cho người khác nắm lấy."

"Tin đồn vừa nổi lên, con không lập tức cắt đứt mà vẫn ôm tâm lý may mắn, đó là cái sai thứ nhất."

"Ả dám tới tận cửa gây chuyện, căn nguyên chính là vì thái độ mập mờ của con trước kia khiến ả nuôi hy vọng, đó là cái sai thứ hai."

"Nếu hôm nay Tạ phủ không tìm được chứng cứ xác thực, Hầu phủ chúng ta vẫn phải vì con mà chịu người đời dị nghị. Con là Thế t.ử, đã từng nghĩ tới hậu quả ấy chưa ?"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...