Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bùi Huyền quỳ thẳng lưng, trán chạm đất: "Phụ thân dạy phải . Hài nhi suy nghĩ không chu toàn , do dự thiếu quyết đoán, suýt chút nữa gây nên đại họa. Hài nhi, thật sự hối hận!"
Mẹ chồng ngồi bên cạnh nhìn con trai đang quỳ dưới đất, môi bà khẽ động, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
34
Cha chồng đột nhiên chuyển ánh mắt sang ta : "Trinh Nương."
Ta lập tức đứng dậy: "Phụ thân ."
"Hôm nay con chịu ấm ức rồi ." Cha chồng chậm rãi nói : "Từ khi vào cửa, con hiếu thuận với trưởng bối, chăm lo gia đình, lại sinh cho Bùi gia trưởng tôn đích xuất. Con chính là công thần của Hầu phủ. Tai họa vô cớ lần này đều do Huyền Nhi xử sự không thỏa đáng mà ra , ta thay nó xin lỗi con."
Trong lòng ta khẽ động, lập tức uốn gối hành lễ: "Phụ thân nói quá lời rồi , con dâu không dám nhận. Phu quân chẳng qua chỉ vì mềm lòng, niệm tình cũ mà thôi. Nay chân tướng đã rõ, kẻ ác cũng phải đền tội, con và Hữu Ninh đều bình an vô sự, đó đã là may mắn lớn nhất. Con dâu không dám nói mình chịu ấm ức."
Cha chồng nhìn ta thật sâu rồi gật đầu: "Con là đứa trẻ hiểu chuyện, biết đại cục."
"Huyền Nhi, hãy ghi nhớ lỗi lầm hôm nay, sau này làm việc phải luôn lấy gia đình làm trọng, lấy thê nhi làm đầu. Đứng lên đi ."
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
"Tạ phụ thân dạy bảo."
Bùi Huyền lại dập đầu một lần nữa rồi mới đứng lên.
Ánh mắt chàng nhìn về phía ta , dường như có rất nhiều điều muốn nói , nhưng trước mặt cha mẹ , cuối cùng vẫn không thể mở miệng.
Cha chồng phất tay: "Trở về đi thôi, chuyện này đến đây là kết thúc. Trong phủ từ trên xuống dưới , không ai được nhắc lại nữa."
"Vâng."
Ta và Bùi Huyền đồng thanh đáp lời rồi cùng nhau lui ra ngoài.
35
Rời khỏi chính sảnh, đi qua hành lang dài, bước chân của Bùi Huyền chậm chạp và nặng nề.
Chàng không quay về thư phòng, mà theo ta đến thăm Hữu Ninh.
Nhũ mẫu lui ra ngoài.
Hữu Ninh đang thức, nằm trong nôi, chăm chú nhìn quả cầu vải treo phía trên .
Ta cúi người bế con lên, hơi ấm từ thân thể nhỏ bé ấy truyền qua lớp gấm mềm vào lòng bàn tay ta .
Giọng Bùi Huyền vang lên phía sau : "Những lời phụ thân nói hôm nay, nàng đều nghe thấy rồi . Ta không còn gì để biện giải."
Ta không quay đầu, chỉ nâng Hữu Ninh lên cao hơn một chút, để con tựa sát vào mình .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-tuong-lai-dao-hon-kieu-hoa-cua-ta-duoc-khieng-vao-hau-phu/chuong-14.html.]
Chàng tiếp tục: "Ta
không
cố ý giấu nàng.
Lúc đầu là cảm thấy
không
cần thiết
phải
nói
,
sau
đó
lại
không
biết
nên
nói
thế nào. Ta luôn nghĩ
mình
có
thể âm thầm giải quyết
ổn
thỏa,
không
để nàng
phải
phiền lòng."
Ta nhẹ nhàng áp má vào mái tóc mềm mại của Hữu Ninh, nhẹ nhàng lên tiếng: "Phu quân suy nghĩ chu toàn như vậy , vốn đâu cần để ta biết ."
Chàng vội vàng sửa đúng:
"Không phải không cần để nàng biết . Là ta sai, sai ở chỗ tự cho rằng mình có thể xử lý được , sai ở chỗ nghĩ rằng chút tình cũ ấy đáng để giữ gìn, sai ở chỗ đ.á.n.h giá quá cao bản thân , xem nhẹ lòng người hiểm ác, càng xem nhẹ hậu quả mà nàng phải gánh chịu."
Ta khẽ cười chua xót: "Bây giờ nói những điều ấy cũng vô ích. Như phụ thân đã nói , mọi chuyện đều đã qua rồi ."
Chàng bước đến bên cạnh ta .
"Không qua được . Ít nhất đối với ta , chuyện này không thể qua được . Mỗi lần nhìn thấy Hữu Ninh, nhớ đến ngày nàng sinh nở nguy hiểm thế nào, ta liền..."
Chàng không nói tiếp được nữa.
36
Hữu Ninh khẽ động trong lòng ta , phát ra một tiếng ê a nho nhỏ.
Ta cúi đầu vỗ nhẹ lưng con: "Phu quân muốn ta nói rằng ta không trách chàng sao ? Ta đã nói rồi , chuyện đã qua, ta và Hữu Ninh đều bình an. Đó là kết quả cuối cùng, còn những chuyện khác, không quan trọng nữa."
Chàng lại tiến thêm một bước, đến gần ta hơn, giọng điệu kiên định chưa từng có : "Quan trọng. Trinh Nương, nàng nói cho ta biết đi , trong lòng nàng thật sự không có lấy một chút oán trách nào sao ?"
Ta ngẩng đầu nhìn chàng , trong mắt đã ngấn nước. "Ta từng oán, oán chàng vì sao lại cho nàng ta hy vọng, oán chàng vì sao để ta phải nghe những lời ấy vào đúng lúc đó. Nếu hôm ấy ta và Hữu Ninh xảy ra chuyện, chàng định làm thế nào? Nàng ta lại phải làm thế nào?"
Vừa nói xong, chính ta đã quay mặt đi , khẽ hít mũi.
Bùi Huyền đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
"Sẽ không có loại nếu như đó." Giọng chàng cũng trở nên khàn đặc: "Sau này càng không bao giờ có nữa. Hôm nay ta thề với nàng. Bùi Huyền ta suốt đời này sẽ không bao giờ làm bất cứ chuyện gì khiến nàng và con gặp nguy hiểm nữa. Người cũ, chuyện cũ, đến đây là chấm dứt, gió tản mây trôi."
Ta vẫn không nhìn chàng , lặng lẽ lau khóe mắt ướt át, rất lâu sau mới quay đầu lại .
"Trinh Nương, hãy tin ta ."
Ta nghẹn giọng đáp: "Ta tin chàng , dù sao chúng ta cũng là người một nhà, sau này hãy sống thật tốt ."
Ta cẩn thận đặt Hữu Ninh trở lại trong nôi, đắp kín chăn cho con.
Bùi Huyền bước đến, nhẹ nhàng ôm ta vào lòng. Cơ thể ta cứng đờ hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi thả lỏng.
37
Kết cục của Thẩm Tâm Ngọc nhanh ch.óng lan khắp phố phường theo những tờ cáo thị dán trước Kinh Triệu Phủ.
Chaporia
Bình Luận (0)