Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mưu hại thân phu, chứng cứ xác thực, bị phán trảm lập quyết.

Ngày hành hình, theo lời những người buôn gánh bán bưng đi ngang qua kể lại , gần như không nghe thấy tiếng khóc than nào.

Lúc bị áp giải ra pháp trường, bộ dạng ả đã chẳng còn ra hình người , ánh mắt đờ đẫn như kẻ mất hồn.

Đao phủ vung đao, mọi chuyện kết thúc.

Tạ gia không một ai xuất hiện, Thẩm gia càng đóng kín cửa phủ.

Cuối cùng chỉ có đám sai dịch qua loa cuốn xác lại , kéo đến bãi tha ma phía tây thành chôn xuống, đến một dấu mốc cũng không có .

Buổi tối hôm ấy , Bùi Huyền trở về phủ.

Trên bàn ăn không ai nhắc tới chuyện đó.

Mãi đến khi súc miệng rửa tay xong, chàng ngồi dưới cửa sổ đọc sách, mới đột nhiên lên tiếng: "Hôm nay Thẩm thị đã đền tội."

Ta dịu dàng nói : "Phu quân nén bi thương."

Chàng lắc đầu, ánh mắt bình thản sáng trong: "Trinh Nương đừng trêu ta nữa. Có gì mà phải bi thương chứ? Nàng ta gieo gió gặt bão mà thôi. Ta chỉ nhớ lại vài chuyện cũ, cảm thấy thật hoang đường."

Chàng không nói mình nhớ tới điều gì, ta cũng không hỏi.

"Đã qua cả rồi ."

Ta bước tới bên cạnh chàng , nhẹ nhàng đặt tay lên vai chàng .

Chàng phủ tay mình lên tay ta , lòng bàn tay ấm áp: "Phải, đã qua cả rồi ."

Đêm ấy , ta ngồi một mình trước bàn trang điểm tháo từng cây trâm cài tóc.

Trong gương đồng hiện lên gương mặt bình thản.

Thẩm Tâm Ngọc đã c.h.ế.t.

Trong lòng ta không có vui sướng, cũng không có thương hại.

Ả lựa chọn con đường mình muốn đi , và nhận lấy kết cục tương xứng.

Chỉ vậy mà thôi.

Đối với ta , ả chưa từng là đối thủ, chỉ là một phiền phức.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Khóe môi người trong gương khẽ cong lên một nụ cười rất nhạt.

Ngoài cửa sổ trăng sáng vừa lúc, ngày mai hẳn sẽ là một ngày nắng đẹp .

38

Chớp mắt một cái, Hữu Ninh đã lên ba. Con bắt đầu vỡ lòng học chữ, trên dưới cả phủ đều thích vị đích trưởng tôn thông minh hoạt bát này .

Mùa xuân năm ấy , ta lại chẩn ra hỉ mạch.

Mẹ chồng vui mừng đến mức lập tức muốn tới Phật đường tạ lễ, Bùi Huyền càng cẩn thận hơn trước .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-tuong-lai-dao-hon-kieu-hoa-cua-ta-duoc-khieng-vao-hau-phu/chuong-15-het.html.]

Mười tháng mang thai, đến ngày sinh nở, ta hạ sinh một bé gái có dung mạo rất giống mình .

Đặt tên là Bùi Yến, nhũ danh là Giảo Giảo, sự yêu thương và trân trọng đều thể hiện trong tên.

Ngày đầy tháng của Giảo Giảo, Định Uyên hầu phủ khách khứa đông nghịt.

Ta mặc lễ phục màu đỏ thẫm, bế nữ nhi trong tã gấm, tiếp nhận lời chúc mừng từ mọi người .

Cả sảnh đều là những lời ngưỡng mộ, ai cũng nói phu thê Thế t.ử Định Uyên hầu có đủ nếp đủ tẻ, phúc khí sâu dày.

Cuộc sống cứ thế trôi qua trong sự náo nhiệt và hòa thuận.

Ta quản lý việc nhà, nuôi dạy con cái, ứng đối chu toàn với các nữ quyến trong tộc.

Quan lộ của Bùi Huyền cũng thuận buồm xuôi gió. Sau khi về phủ, phần lớn thời gian chàng đều ở chính viện, hoặc dạy Hữu Ninh học chữ, hoặc bế Giảo Giảo đùa nghịch, hoặc ngồi đối diện ta uống trà , kể vài chuyện thú vị trong triều.

Chàng không bao giờ nhắc đến chuyện nạp thiếp nữa, những người hầu hạ bên cạnh cũng chỉ còn gã sai vặt và các bà t.ử lớn tuổi.

Đôi khi mẹ chồng bóng gió nhắc đến, cũng đều bị chàng khéo léo lảng sang chuyện khác.

Người trong phủ đều nói Thế t.ử và thiếu phu nhân phu thê tình thâm, ân ái hòa hợp.

Ta đối với Bùi Huyền cũng luôn quan tâm chu đáo, ngay cả chuyện ăn uống của chàng cũng tự mình dụng tâm.

Trong thức ăn của Bùi Huyền có một loại hương liệu đặc biệt, liều lượng cực ít, trộn lẫn trong vô số sơn hào hải vị, ngày này qua tháng khác, lặng lẽ không một tiếng động.

Đó là phương t.h.u.ố.c ta tìm được trong cuốn y thư cô bản mẹ ta để lại , lại phối thêm vài vị d.ư.ợ.c liệu quý hiếm chỉ có ở vùng biên thùy, thông qua tay huynh trưởng, âm thầm đưa vào kho đồ cưới riêng của ta .

Nó không làm tổn hại căn cơ cơ thể, chỉ khiến việc sinh con trở nên khó khăn, đặc biệt là đối với nam nhân.

Bùi Huyền đang ở độ tuổi sung sức nhất, không ai có thể nghi ngờ tới chuyện đó.

Nhìn dáng vẻ chàng yêu thương con cái, đôi khi ta cũng thất thần trong chốc lát.

Nhưng rất nhanh lại trở về bình thường.

Ta đã cho chàng một trưởng t.ử, một đích nữ, cho chàng một gia đình hòa thuận.

Còn chàng cho ta địa vị Thế t.ử phu nhân cao quý, cho ta một đôi nhi nữ, cho ta một chỗ dựa tưởng như vững chắc không gì lay chuyển, cho ta sự kính trọng và tình nghĩa mà người ngoài đều ngưỡng mộ.

Hai ta mỗi người đều đạt được điều mình muốn , đôi bên sòng phẳng, rất công bằng.

Ta sẽ vững vàng ngồi trên vị trí Thế t.ử phu nhân, ngày sau trở thành Hầu phu nhân.

Nhìn con trai con gái ta trưởng thành, thành thân .

Nhìn quyền lực trong tay mình theo năm tháng ngày càng vững chắc.

Nhìn Định Uyên hầu phủ dưới sự quản lý của ta ngày càng phồn thịnh.

Ta sẽ có được sự kính yêu của phu quân, lòng hiếu thuận của con cái, sự ngưỡng mộ của người đời, một đời thuận buồm xuôi gió, phú quý vinh hoa.

Còn những thứ khác, đều không còn quan trọng nữa.

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...