SƯƠNG ĐÌNH CỰU MỘNG/Chương 4: 4C. 4: 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta nhường Đông Noãn Các, dọn vào gian phòng nhỏ tối tăm.

 

Năm tám tuổi... không đúng, khi ấy ta đã bị đưa lên núi rồi .

 

Ta nghe được tin ấy ở trên núi.

 

Các ma ma nói , phụ thân đã đem áo choàng lông cáo của ta đưa cho Uyển Uyển.

 

Đó là kỷ vật duy nhất tổ mẫu để lại cho ta trước khi lâm chung.

 

Phụ thân nói :

 

“Ninh Ninh ở trong núi không mặc đến, Uyển Uyển sợ lạnh, cho nó mặc đi .”

 

Ta không nói gì, chỉ ngồi trên tảng đá sau núi suốt cả ngày.

 

Khi Tạ Từ tìm được ta , hắn hỏi ta làm sao vậy .

 

Ta nói :

 

“Không có gì, chỉ là cảm thấy, hóa ra ta đã không còn ở trong ngôi nhà ấy nữa, vậy mà vẫn bị lấy mất đồ.”

 

Bây giờ, bọn họ muốn ta nhường Tạ Từ.

 

Tạ Từ quý trọng hơn Đông Noãn Các, quý trọng hơn áo choàng lông cáo, quý trọng hơn lá vàng.

 

Hắn là người đầu tiên trên đời này yêu thương bảo vệ ta .

 

Ta nhìn thẳng vào phụ thân .

 

“Mười xe lá vàng không đủ.”

 

“Các người không mua nổi Tạ Từ đâu .”

 

Lời ta nói vô cùng bình thản, nhưng cả phòng đều sững sờ.

 

Uyển Uyển nhìn ta bằng ánh mắt không thể tin nổi, dường như không hiểu vì sao ta dám xem người như hàng hóa mà công khai định giá.

 

Sắc mặt phụ thân từ đỏ chuyển sang xanh, ông đột ngột giơ tay, định tát vào mặt ta .

 

“Đồ hỗn trướng! Muội muội ngươi số khổ, ngươi nhường nó một chút thì đã sao ?”

 

“Phủ Trường Bình Hầu nuôi ngươi lớn đến vậy , ngươi báo đáp chúng ta như thế này sao ?”

 

Cái tát của ông còn chưa kịp rơi xuống, Tạ Từ đã đá lật chiếc bàn gỗ hoàng hoa lê trước mặt.

 

Lại một tay bóp lấy cổ tay phụ thân , dùng sức bẻ mạnh.

 

Phụ thân đau đến kêu t.h.ả.m, trên trán toát ra từng giọt mồ hôi lớn.

 

“Ngươi là thứ gì, cũng dám động vào nàng?”

 

Giọng Tạ Từ lạnh băng, đám hộ viện nhìn nhau , không ai dám tiến lên.

 

Đối phương là Thế t.ử Trấn Bắc Hầu, cho bọn họ mượn mười lá gan cũng không dám ra tay.

 

Mẫu thân sợ đến hét lên:

 

“Thế t.ử gia xin nương tay, ông ấy là phụ thân ruột của Ninh Ninh mà!”

 

Tạ Từ hất tay phụ thân ra , ghét bỏ lau lên vạt áo.

 

Hắn từ trên cao nhìn xuống phu thê Trường Bình Hầu đang ngã ngồi dưới đất, lại liếc qua Uyển Uyển đang trốn sau nha hoàn run lẩy bẩy.

 

“Năm đó Ninh Ninh sốt cao ở đạo quán, sốt suốt ba ngày ba đêm, ngay cả lão đầu họ Bạch ở Dược Vương Cốc cũng nói nàng không qua nổi.”

 

“Là ta ba bước một lạy, bò hết chín trăm chín mươi chín bậc thềm của đạo quán Ngọc Thanh, cầu ông trời giữ lại mạng cho nàng.”

 

“Mạng này của nàng là do ta giành lại .”

 

“Phủ Trường Bình Hầu các người , từ khoảnh khắc chín năm trước vứt nàng trên núi, đã không còn bất cứ quan hệ gì với nàng nữa.”

 

Tạ Từ xoay người , nắm c.h.ặ.t t.a.y ta .

 

“Ninh Ninh, chúng ta đi .”

 

Ta gật đầu, lúc đi ngang qua Uyển Uyển, nàng đột nhiên nhào tới, định túm lấy vạt váy ta .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/suong-dinh-cuu-mong/4.html.]

“Tỷ tỷ, tỷ đừng đi , đều là lỗi của Uyển Uyển, Uyển Uyển không nên khiến tỷ không vui.

..”

 

Ta lùi sang bên cạnh một bước, tránh khỏi tay nàng.

 

“Muội không khiến ta không vui.”

 

“Chỉ là ta không muốn nhìn thấy các người nữa.”

 

05

 

Tạ Từ đưa ta về phủ Trấn Bắc Hầu, Trấn Bắc Hầu phu nhân đã chờ sẵn trước cửa từ lâu.

 

Bà mặc một bộ kỵ trang gọn gàng, trong tay còn cầm một cây roi ngựa.

 

Vừa nhìn thấy ta , bà lập tức ném roi ngựa cho thị vệ bên cạnh, sải bước đi tới, đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới .

 

“Đây chính là Ninh Ninh phải không ?”

 

“Trông thật xinh đẹp , vừa nhìn đã biết là đứa trẻ có phúc khí.”

 

Bà không giống mẫu thân ta khóc lóc sướt mướt, chỉ rất tự nhiên nắm tay ta , kéo ta vào phủ.

 

“Đói không ? Ta sai người hầm canh dê, nướng đùi hươu rồi .”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Tên tiểu t.ử Tạ Từ này viết thư nói con thích ăn thịt, ta đặc biệt dặn bọn họ bỏ nhiều thì là.”

 

Ta gật đầu, ăn từng miếng lớn đùi hươu nướng, ăn đến mức miệng bóng dầu.

 

Trấn Bắc Hầu phu nhân ngồi bên cạnh nhìn ta , vẫn luôn cười tủm tỉm.

 

“Ăn được là phúc.”

 

“Sau này cứ xem nơi này là nhà mình , ai dám bắt nạt con, con cứ nói với ta , ta thay con quất hắn .”

 

Buổi tối, Tạ Từ dẫn ta đi gặp lão Hầu gia Trấn Bắc Hầu.

 

Lão Hầu gia là một lão binh bị mất một chân, nhưng tinh thần rất tốt , chỉ vào một đống binh khí trong phòng bảo ta tùy ý chọn.

 

Ta chọn một thanh đoản chủy bằng huyền thiết, lão Hầu gia cười ha hả, khen ta có mắt nhìn .

 

“Ninh Ninh, sau này con chính là người nhà họ Tạ chúng ta .”

 

“Người nhà họ Tạ, trước nay không câu nệ mấy quy củ hư đầu ba não đó. Ai khiến con không thoải mái, con cứ khiến cả nhà hắn không thoải mái theo.”

 

Ta nắm lấy thanh chủy thủ, trong lòng cảm thấy rất vững vàng.

 

Ở đạo quán Ngọc Thanh, Bạch gia gia dạy ta y lý, Huyền Hư chân nhân dạy ta kỳ môn độn giáp.

 

Bọn họ luôn đem những thứ tốt nhất dâng đến trước mặt ta , bây giờ, người nhà của Tạ Từ cũng như vậy .

 

Hóa ra trưởng bối bình thường là như thế này , không cần ta nhường ra thứ gì, cũng không cần ta hiểu chuyện.

 

Bọn họ chỉ đơn thuần đối tốt với ta .

 

Ta ở lại phủ Trấn Bắc Hầu.

 

Ngày ngày theo Hầu phu nhân cưỡi ngựa b.ắ.n cung, theo Tạ Từ dạo chơi các phố chợ trong kinh thành.

 

Người của phủ Trường Bình Hầu không còn đến tìm ta nữa.

 

Tạ Từ nói , hắn đã sai người đi cảnh cáo phụ thân , nếu còn dám tới quấy rầy ta , sẽ đốt sạch mấy trang t.ử ngoài thành của phủ Trường Bình Hầu.

 

Phụ thân là người cực kỳ coi trọng tiền tài và thể diện, đương nhiên không dám manh động.

 

Ta cứ tưởng đời này sẽ không còn liên quan gì đến bọn họ nữa.

 

Cho đến nửa tháng sau , Hoàng hậu nương nương tổ chức yến ngắm cúc trong cung.

 

07

 

Hoàng hậu nương nương là cô mẫu ruột của Tạ Từ.

 

Yến ngắm cúc lần này , trên danh nghĩa là ngắm cúc, thực ra là Hoàng hậu nương nương muốn chính thức gặp ta .

 

Bà phái ma ma trầm ổn nhất trong cung đến đón ta , còn ban xuống một bộ cung trang gấm mây rực rỡ ánh lưu quang.

 

Ta mặc cung trang, theo bên cạnh Tạ Từ, bước vào Ngự Hoa viên.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...