Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trong vườn nở đầy đủ loại hoa cúc, loài nào cũng quý giá phi phàm.
Đạt quan quý nhân trong kinh, các vị cáo mệnh phu nhân dẫn theo tiểu thư nhà mình tụ lại từng nhóm hai ba người .
Ta vừa liếc mắt đã nhìn thấy mẫu thân và Uyển Uyển.
Hôm nay Uyển Uyển mặc một bộ váy nguyệt hoa trắng thuần, trên đầu cài một đóa mai bằng bạch ngọc.
Giữa một đám thiên kim tiểu thư trang điểm lộng lẫy, nàng càng lộ vẻ yếu ớt đáng thương.
Nàng đang được mấy vị phu nhân vây quanh, dịu giọng ngâm một bài thơ vịnh cúc.
“Nhị tiểu thư phủ Trường Bình Hầu đúng là tài mạo song toàn .”
“Phải đó, nghe nói thân thể yếu hơn một chút, nhưng phong thái này , trong kinh thành chẳng có mấy cô nương sánh được .”
Mẫu thân nghe lời khen của người khác, mặt mày đầy ý cười :
“Uyển Uyển nhà ta từ nhỏ đã thích đọc sách, ngay cả Thái phó cũng khen nó có linh khí.”
“Chỉ đáng thương nó từ nhỏ đã thay tỷ tỷ chắn tai họa, để lại căn bệnh suy nhược này , không chịu được gió, không chịu được lạnh.”
Nghe thấy lời ấy , mấy vị phu nhân kia đều lộ vẻ đồng cảm.
“Hãi, chuyện năm đó chúng ta cũng từng nghe qua.”
“ Đúng là bất hạnh, lại có một người tỷ tỷ mệnh cứng như vậy .”
Tiếng bàn luận của bọn họ không lớn không nhỏ, vừa hay đủ để ta nghe thấy.
Ta đứng ngoài đám người , lắng nghe những lời ấy .
Người tỷ tỷ mệnh cứng?
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hóa ra trong miệng người kinh thành, ta là hình ảnh như vậy .
Ta bỗng nhớ lại chín năm trước , mẫu thân đưa ta lên xe ngựa từng nói :
“Ninh Ninh ngoan, đợi đến mùa thu khi muội muội khỏe hơn rồi , chúng ta sẽ đến đón con.”
Ta đã tin.
Mỗi ngày ta đều bê chiếc ghế nhỏ ngồi trước sơn môn, nhìn lá rụng, nhìn đường núi, nhìn xem có xe ngựa nào đến không .
Mùa thu năm đầu tiên, không ai đến.
Mùa thu năm thứ hai, cũng không ai đến...
Mùa thu năm thứ ba, ta sốt cao, nằm trên chiếc giường chung lạnh băng, đôi mắt sốt đến mức không mở nổi.
Nhưng ta vẫn cố gắng nhìn về phía cửa, ta cứ tưởng cha mẹ ta sẽ đến.
Nhưng ta sốt suốt ba ngày ba đêm, bọn họ vẫn không đến.
Sau khi ta khỏi bệnh, Bạch gia gia hỏi ta :
“Nha đầu, con còn đang đợi gì nữa?”
Ta nói :
“Đợi cha mẹ con đến đón con.”
Bạch gia gia thở dài, xoa đầu ta .
“Nha đầu ngốc, bọn họ sẽ không đến đâu .”
Ta nói :
“Sẽ không đâu , họ nói đợi muội muội con khỏi bệnh thì sẽ đến.”
Bạch gia gia nói :
“Bệnh của muội muội con vĩnh viễn sẽ không khỏi.”
Khi đó ta không hiểu, bây giờ ta hiểu rồi .
Bệnh của Uyển Uyển mà khỏi, bọn họ sẽ mất đi một tấm bùa hộ thân .
Bọn họ cần một Uyển Uyển bị bệnh để chứng minh rằng, việc đưa ta đi là đúng.
Ta đã đợi trước sơn môn suốt chín năm.
Chín năm, lá rụng gom rồi lại quét, quét rồi lại rụng.
Bọn họ chưa từng một lần đến.
07
Tạ Từ siết c.h.ặ.t t.a.y
ta
, đang định nổi giận.
Ta lắc đầu, kéo hắn đi thẳng về phía phượng tọa của Hoàng hậu nương nương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/suong-dinh-cuu-mong/5.html.]
Hoàng hậu nương nương vừa thấy ta , ánh mắt lập tức sáng lên.
Bà miễn đại lễ cho ta , kéo ta ngồi xuống bên cạnh.
“Hài t.ử ngoan, để cô mẫu nhìn kỹ con nào.”
“Khí độ toàn thân này , khó trách Từ nhi trong thư khen con đến tận trời.”
Bà tháo đôi vòng huyết ngọc trên cổ tay xuống, trực tiếp đeo vào tay ta .
“Đây là lễ gặp mặt cho con, sau này ai dám lấy thân phận ra đè con, con cứ dùng đôi vòng này đập vào mặt người đó.”
Xung quanh lập tức yên tĩnh.
Ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung lên người ta .
Nhất là Trường Bình Hầu phu nhân, sắc mặt bà ta khó coi cực điểm.
Bà ta có nằm mơ cũng không ngờ, đứa nha đầu hoang bị bà ta vứt ở đạo quán lại được Hoàng hậu nương nương hậu đãi đến vậy .
Uyển Uyển càng siết c.h.ặ.t khăn tay trong tay, đáy mắt lóe lên một tia ghen ghét.
Đúng lúc ấy , Uyển Uyển đột nhiên ho dữ dội.
Thân thể nàng mềm nhũn, ngã thẳng xuống đất.
Mẫu thân kinh hãi thất sắc, nhào tới ôm lấy nàng.
“Uyển Uyển, Uyển Uyển con sao vậy !”
“Mau truyền thái y, mau cứu nữ nhi của ta !”
Yến ngắm cúc lập tức loạn thành một đoàn.
Thái y rất nhanh đã chạy tới, quỳ xuống bắt mạch cho Uyển Uyển.
Bắt mạch hồi lâu, thái y nhíu c.h.ặ.t mày, trên trán rịn mồ hôi lạnh.
“Hầu phu nhân, mạch tượng của Nhị tiểu thư này ...”
“Mạch tượng làm sao ? Ngươi mau nói đi !” Mẫu thân sốt ruột hét lớn.
Thái y ấp úng đáp:
“Nhị tiểu thư khí huyết sung mãn, mạch tượng bình ổn , thật sự không giống người có bệnh.”
“Chỉ là nàng nhắm c.h.ặ.t hai mắt, hơi thở dồn dập, vi thần nhất thời cũng không tra ra được căn nguyên.”
Lời này vừa thốt ra , các phu nhân xung quanh nhìn nhau .
Không bệnh?
Vậy vừa rồi ho đến sống dở c.h.ế.t dở là chuyện gì?
Mẫu thân hung hăng trừng thái y.
“Nói bậy nói bạ, nữ nhi của ta từ nhỏ đã yếu ớt nhiều bệnh, sao có thể không bệnh!”
“Lang băm, nhất định là lang băm!”
Bà quay đầu nhìn Hoàng hậu nương nương đang ngồi trên cao.
“Cầu nương nương khai ân, truyền viện phán Thái y viện đến chẩn trị cho Uyển Uyển!”
Hoàng hậu nương nương nhíu mày, rõ ràng không vui vì chuyện mất hứng này .
Đúng lúc ấy , một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên từ phía sau đám người .
“Không cần truyền viện phán.”
Ta đứng dậy, từng bước đi đến trước mặt Uyển Uyển.
“Nàng quả thật không bệnh.”
Mẫu thân thấy là ta , lập tức như gà mái già bảo vệ con, dang hai tay chắn trước mặt Uyển Uyển.
“Ninh Ninh, ngươi muốn làm gì, ngươi hại muội muội ngươi còn chưa đủ sao ?”
“Ngươi vừa xuất hiện, nó liền phát bệnh, quả nhiên ngươi là tai tinh!”
Ta không để ý đến lời mắng c.h.ử.i của mẫu thân .
Chỉ ngồi xổm xuống, bình tĩnh nhìn Uyển Uyển đang nằm dưới đất giả ngất.
“Năm bảy tuổi, muội nói t.h.u.ố.c đắng, không muốn uống, liền ngất đi . Đại phu nói muội tổn thương tâm mạch.”
“Năm chín tuổi, phụ thân muốn khảo công khóa của muội , muội không đọc thuộc, lại ngất đi . Đại phu nói muội suy nghĩ quá độ.”
“Năm ngoái, Thị lang phủ tới cầu thân , muội chê đối phương là kẻ què, lại ngất xỉu. Đại phu nói muội kinh hãi quá độ.”
Chaporia
Bình Luận (0)