Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta nói từng câu, lông mi Uyển Uyển liền run lên dữ dội một lần .
Tiếng bàn luận xung quanh dần lớn hơn.
“Bệnh của Nhị tiểu thư này sao lại đúng lúc như vậy ?”
“Mỗi lần gặp chuyện không muốn làm , người không muốn gặp, liền ngất xỉu sao ?”
Mẫu thân hoảng loạn, lớn tiếng phản bác:
“Ngươi ngậm m.á.u phun người , Uyển Uyển thật sự có bệnh! Mỗi lần phát bệnh nó đều không thở nổi, toàn thân lạnh băng!”
Ta đứng dậy, lấy từ trong tay áo ra một cây ngân châm.
Đó là thứ Bạch gia gia đưa cho ta trước khi xuống núi, tục mệnh châm độc môn của Dược Vương Cốc.
“Rốt cuộc có phải giả bệnh hay không , châm một mũi là biết .”
Ta giơ ngân châm lên, không hề do dự đ.â.m xuống huyệt Bách Hội của Uyển Uyển.
Huyệt Bách Hội là t.ử huyệt, người thường nếu bị đ.â.m trúng, nhẹ thì bại liệt, nặng thì mất mạng.
Ngay khoảnh khắc mũi châm sắp đ.â.m vào da đầu.
Uyển Uyển vốn đã “ngất c.h.ế.t” đột nhiên hét lên một tiếng ch.ói tai, bật mở mắt, vừa bò vừa lăn trốn ra sau lưng mẫu thân .
Nàng sợ đến hoa dung thất sắc, thở hổn hển từng hơi lớn.
“Ngươi điên rồi , ngươi muốn g.i.ế.c ta !”
Ta thu ngân châm lại , cẩn thận cất vào trong tay áo.
Ta nhìn Uyển Uyển vẫn còn kinh hồn chưa định, giọng điệu không hề có chút gợn sóng.
“Xem ra bệnh của muội , quả thật là giả.”
Cả Ngự Hoa viên yên lặng như c.h.ế.t.
Tất cả mọi người đều nhìn rõ, Nhị tiểu thư phủ Trường Bình Hầu không chỉ không bệnh, hơn nữa động tác còn cực kỳ nhanh nhẹn.
Hoàng hậu nương nương đập mạnh một cái lên tay vịn phượng tọa.
Âm thanh vang lên rất rõ trong Ngự Hoa viên yên tĩnh, mấy vị phu nhân nhát gan trực tiếp quỳ sụp xuống đất.
Mẫu thân cũng hoảng sợ, kéo Uyển Uyển quỳ phịch xuống.
Bà vẫn cố cãi:
“Nương nương minh giám, Uyển Uyển thật sự bị lợi khí trong tay Ninh Ninh dọa sợ.”
“Ninh Ninh ở trước ngự tiền động hung khí, Uyển Uyển vì tự bảo vệ mình nên mới kinh hãi.”
Ta nhìn mẫu thân .
Ta cách Uyển Uyển năm bước, hơn nữa ngân châm trong tay chỉ dài một tấc.
Nàng nhắm mắt giả ngất, làm sao có thể cách xa như vậy mà nhìn chuẩn được ngân châm trong tay ta ?
Hoàng hậu nương nương cười lạnh.
“Trường Bình Hầu phu nhân, ngươi xem bổn cung là kẻ ngốc sao ?”
“Khi quân võng thượng, phải chịu tội gì!”
Mẫu thân run rẩy cả người , một câu cũng không nói ra được .
Uyển Uyển quỳ dưới đất, khóc đến lê hoa đái vũ.
Nàng không ngừng dập đầu.
“Nương nương thứ tội, thần nữ chỉ là quá sợ hãi.”
“Tỷ tỷ từ nhỏ đã hận thần nữ, ánh mắt vừa rồi của tỷ ấy như muốn g.i.ế.c người , thần nữ mới nhất thời hồ đồ...”
Nàng vẫn đang nói dối, ta căn bản không hận nàng.
Ta không quan tâm nàng, cũng không để ý đến nàng.
Bạch gia gia từng nói , đừng lãng phí thời gian và tâm tư lên những người không liên quan.
Có thời gian ấy , chẳng bằng học thuộc thêm hai phương t.h.u.ố.c.
Hoàng hậu nương nương ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn bọn họ thêm một lần .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/suong-dinh-cuu-mong/6.html.]
Bà nâng tay.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Trường Bình Hầu phu nhân dạy con vô phương, tước bỏ tước hiệu Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân. Nhị tiểu thư phủ Trường Bình Hầu khi quân giấu trên lừa dưới , lập tức cấm túc, không có ý chỉ của bổn cung, vĩnh viễn không được bước ra khỏi Hầu phủ nửa bước.”
Mẫu thân ngồi bệt xuống đất.
Tước hiệu Cáo mệnh phu nhân là vinh quang nửa đời bà, giờ đã mất sạch.
Uyển Uyển mặt càng xám như tro tàn.
Vĩnh viễn cấm túc, đồng nghĩa với việc cả đời này nàng không thể ra ngoài giao tiếp nữa, càng đừng nói đến chuyện gả vào nhà cao cửa rộng nào.
Mấy cung nữ bước tới, cưỡng ép kéo hai mẹ con họ ra khỏi Ngự Hoa viên.
Trước khi đi , mẫu thân nhìn ta chằm chằm, trong mắt toàn là oán độc.
Ta quay đầu lại , Tạ Từ đang cầm một miếng bánh đưa đến bên miệng ta .
Ta há miệng c.ắ.n một miếng.
Rất ngọt.
09
Sau khi từ trong cung trở về, phủ Trường Bình Hầu trở thành trò cười của cả kinh thành.
Tất cả mọi người đều bàn tán chuyện Uyển Uyển giả bệnh.
Phụ thân ở trên triều cũng không ngẩng đầu lên nổi.
Vài ngày sau , phụ thân tụ tập mấy vị tộc lão của phủ Trường Bình Hầu, khí thế hùng hổ tìm đến phủ Trấn Bắc Hầu.
Lão Hầu gia không có ở nhà, Tạ Từ cũng đến Bắc đại doanh tuần sát.
Trong phủ chỉ có ta và Trấn Bắc Hầu phu nhân.
Hầu phu nhân ngồi hiên ngang trong chính sảnh, nhìn phụ thân ta và mấy lão già kia .
Phụ thân chỉ vào ta , giọng rất lớn:
“Ninh Ninh, đứa con bất hiếu này , còn không theo ta về!”
“Ngươi không chỉ hủy hoại thanh danh muội muội trước mặt người ngoài, còn hại mẫu thân ngươi mất cáo mệnh. Ngươi đúng là sao chổi hại nhà!”
Các tộc lão cũng hùa theo:
“Từ xưa trưởng ấu có thứ tự, tỷ muội phải đồng lòng.”
“Ngươi thân là tỷ tỷ, không che chở muội muội , lại còn bỏ đá xuống giếng, đúng là làm nhục gia phong.”
“Hôm nay chúng ta phải dùng gia pháp xử trí ngươi!”
Trấn Bắc Hầu phu nhân đột ngột rút roi ngựa, quất mạnh lên chiếc ghế bên cạnh.
Chiếc ghế lập tức nứt toác, mấy tộc lão sợ đến lùi liền mấy bước.
Hầu phu nhân lạnh lùng nhìn bọn họ:
“Ta xem ai dám động vào con bé.”
Phụ thân c.ắ.n răng bước lên.
“Hầu phu nhân, đây là chuyện nhà của phủ Trường Bình Hầu chúng ta . Trên người Ninh Ninh chảy dòng m.á.u của ta , dù ta có đ.á.n.h c.h.ế.t nó cũng là thiên kinh địa nghĩa.”
Ta đứng dậy, đi đến trước mặt phụ thân , rất nghiêm túc nhìn ông.
“Hôm nay ông đến, rốt cuộc là muốn gì?”
Phụ thân khựng lại một chút, dường như không ngờ ta lại thẳng thắn như vậy .
Ông hắng giọng, ánh mắt lập lòe:
“Thanh danh muội muội ngươi đã bị hủy, sau này ở kinh thành nửa bước cũng khó đi , ngươi nhất định phải nhường Tạ Từ cho nó.”
“Tạ Từ là Thế t.ử Trấn Bắc Hầu, có hắn che chở, sẽ không ai dám chê cười Uyển Uyển nữa. Ngươi đi gả cho nhị công t.ử nhà Thị lang bộ Hộ.”
“Chỉ cần ngươi đồng ý, những lỗi ngươi phạm phải , vi phụ sẽ bỏ qua chuyện cũ.”
Ta nghe xong lời ông, một chút cũng không tức giận, chỉ cảm thấy hoang đường.
Sau đó, ta quay đầu nhìn Trấn Bắc Hầu phu nhân.
Chaporia
Bình Luận (0)