Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Phu nhân, con có thể đ.á.n.h ông ấy không ?”
Hầu phu nhân bật cười :
“Đánh đi . Đánh hỏng ta đền.”
Ta tiện tay cầm chén trà nóng trên bàn, trực tiếp hất vào mặt phụ thân .
Phụ thân kêu t.h.ả.m một tiếng, ôm mặt liên tục lùi lại .
Lá trà dính trên mũi ông, trông hết sức buồn cười .
“Ngươi điên rồi , ta là cha ruột của ngươi!”
Ta nhìn ông:
“Ông sinh ra ta , liền cho rằng có thể tùy ý giẫm đạp ta . Có thể vì một đứa con gái giả bệnh mà vứt ta trên núi chín năm.”
“Bây giờ lại muốn vì nàng mà bán đi cả đời ta .”
“Tình thân của các người , thật ghê tởm.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Phụ thân tức đến mất hết lý trí, chỉ vào ta mắng lớn.
“Được! Được lắm! Ngươi đã ngỗ nghịch như vậy , ta sẽ đi đ.á.n.h trống Đăng Văn, cáo ngươi tội đại bất hiếu!”
“Ta muốn cho cả thiên hạ biết bộ mặt thật của ngươi, xem phủ Trấn Bắc Hầu còn dám cần ngươi nữa không !”
09
Đánh trống Đăng Văn cáo ngự trạng, trước tiên phải chịu năm mươi trượng uy bổng.
Phụ thân là người tiếc mạng, đương nhiên không đi đ.á.n.h.
Ông liên hợp với mấy Ngự sử có giao tình, cùng nhau dâng tấu đàn hặc ta trên buổi triều sớm.
Nói ta bất trung bất hiếu, trời sinh bạc bẽo, thật sự không xứng với Thế t.ử Trấn Bắc Hầu.
Hoàng đế bị làm phiền đến đau đầu, dứt khoát triệu tất cả chúng ta vào cung.
Trên đại điện, phụ thân và mẫu thân quỳ dưới đất, khóc lóc tố cáo tội trạng của ta .
Bọn họ nói ta từ nhỏ đã ngang ngược, bắt nạt muội muội .
Nói ta học yêu thuật trong đạo quán, chuyên khắc chế người nhà.
Nói sau khi ta trở về kinh, cố ý thiết kế hãm hại muội muội , khiến gia đình tan nát.
Hoàng đế nhìn về phía ta :
“Ninh Ninh, ngươi có gì muốn biện giải không ?”
Ta lắc đầu:
“Không biện giải, thần nữ chỉ đến trả nợ.”
Ta lấy từ trong tay áo ra một quyển sổ dày, đưa cho thái giám bên cạnh.
“Đây là ghi chép toàn bộ bạc tiền phủ Trường Bình Hầu từng tiêu trên người thần nữ từ lúc ta sinh ra đến năm bảy tuổi.”
“Bao gồm ăn mặc chi dùng, mời đại phu khám bệnh, thậm chí cả tiền tháng của ma ma, thần nữ đều tính rõ rồi .”
“Tổng cộng là ba nghìn hai trăm lượng bạc.”
Trong đại điện lặng ngắt như tờ.
Phụ thân và mẫu thân ngừng khóc , mờ mịt nhìn ta .
Ta vỗ tay, Tạ Từ dẫn theo mấy thị vệ khiêng vài chiếc rương lớn bước vào đại điện.
Rương mở ra , bên trong toàn là lá vàng óng ánh.
Ta chỉ vào số lá vàng ấy , từng chữ từng câu nói rõ:
“Chín năm trước , các người đưa ta lên núi, để lại mười xe lá vàng.”
“Các người nói , số tiền này là để mua việc ta rời đi . Chỉ cần ta đi , muội muội sẽ sống.”
“Bây giờ ta trả tiền lại cho các người .”
“Đây là toàn bộ lá vàng còn lại năm đó, cộng thêm tiền mấy năm nay ta ở trên núi xem bệnh cho người khác kiếm được , tổng cộng là năm nghìn lượng vàng.”
“Trừ đi ba nghìn hai trăm lượng bạc các người nuôi ta bảy năm.”
“Số tiền dư
ra
, xem như
ta
mua đứt quan hệ m.
á.u mủ với các
người
.”
Sắc mặt phụ thân trắng bệch, ông đột ngột đứng bật dậy.
“Ngươi nói bậy gì đó? Máu mủ ruột rà, sao có thể dùng tiền tài để cân đo!”
Ta nhìn ông, ánh mắt vô cùng bình tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/suong-dinh-cuu-mong/7.html.]
“Năm xưa lúc các người xem ta như hàng hóa mà đưa đi , chẳng phải cũng dùng lá vàng để cân đo sao ?”
“Bây giờ tiền hàng đã thanh toán xong.”
“Từ nay về sau , ta sống hay c.h.ế.t, vinh hay nhục, đều không liên quan gì đến phủ Trường Bình Hầu nữa.”
Hoàng đế lật xem quyển sổ, hừ lạnh một tiếng.
Người ném mạnh quyển sổ vào đầu phụ thân .
“Trường Bình Hầu, ngươi còn có mặt mũi khóc lóc ở đây, vì một đứa con gái giả bệnh mà hà khắc với cốt nhục ruột thịt, đúng là hoang đường đến cực điểm!”
“Truyền ý chỉ của trẫm, Trường Bình Hầu trị gia không nghiêm, đức hạnh có khuyết, giáng xuống tước bá, phạt bổng ba năm.”
“Ninh Ninh tâm sáng như ngọc, thấu hiểu đại nghĩa, phong làm Gia Huệ huyện chủ, ban hôn cho Thế t.ử Trấn Bắc Hầu.”
Tạ Từ siết c.h.ặ.t t.a.y ta , chúng ta cùng quỳ xuống tạ ân.
Lúc đứng dậy, ta nhìn thấy mẫu thân mềm nhũn ngồi bệt dưới đất.
Bà nhìn ta , môi run rẩy, dường như muốn gọi tên ta .
Nhưng ta không nhìn bà thêm lần nào nữa.
Khi bước ra khỏi đại điện, ta bỗng nhớ đến một chuyện.
Năm bảy tuổi, ta quỳ trong tuyết nửa canh giờ, đầu gối tím bầm vì lạnh.
Sáng hôm sau , mẫu thân bưng cho ta một bát chè trôi nước.
Đó là lần đầu tiên bà tự tay làm chè trôi nước cho ta .
Khi ta ăn, bà ngồi bên cạnh nhìn ta , ánh mắt rất dịu dàng.
Bà nói :
“Ninh Ninh, con phải hiểu chuyện, phải thông cảm cho mẫu thân .”
Ta gật đầu.
Bát chè trôi nước ấy rất ngon, ta uống cạn cả nước.
Ăn xong, mẫu thân nói :
“Đông Noãn Các đã dọn dẹp xong rồi , chiều nay Uyển Uyển sẽ dọn vào . Con đến Tây Sương đi .”
Ta sững lại một chút.
Tây Sương vừa nhỏ vừa tối, cửa sổ còn hở gió.
Nhưng ta không nói không được .
Bởi vì ta vừa ăn chè trôi nước do mẫu thân tự tay làm , ta cảm thấy mẫu thân yêu ta .
Chỉ là Uyển Uyển cần hơn mà thôi.
Sau này ta mới hiểu.
Đó không phải là yêu.
Đó chỉ là con bài bà dùng để đổi lấy sự thuận theo của ta .
Một bát mì, đổi lấy Đông Noãn Các của ta .
Một chiếc áo choàng lông cáo, đổi lấy kỷ vật tổ mẫu để lại cho ta .
Mười xe lá vàng, đổi lấy chín năm cô độc của ta .
Bây giờ, bọn họ muốn dùng một cái ôm giả tình giả nghĩa để đổi lấy Tạ Từ của ta .
Ta sẽ không đổi nữa.
10
Hôn lễ của ta và Tạ Từ vô cùng long trọng.
Mười dặm hồng trang, người trong cả kinh thành đều kéo đến vây xem.
Ngày xuất giá, Trấn Bắc Hầu phu nhân đích thân chải tóc cho ta .
Huyền Hư chân nhân và Bạch gia gia cũng từ đạo quán Ngọc Thanh chạy tới.
Bọn họ ngồi ở thượng tọa, cười tủm tỉm nhìn ta bái đường.
Hôn lễ tiến hành được một nửa, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng ồn ào.
Thị vệ của Tạ Từ vào bẩm báo, nói người phủ Trường Bình Bá đang làm loạn ngoài cửa.
Bọn họ quỳ trước cổng lớn phủ Trấn Bắc Hầu.
Phụ thân , mẫu thân , còn có Uyển Uyển sắc mặt trắng bệch.
Chaporia
Bình Luận (0)