SƯƠNG ĐÌNH CỰU MỘNG/Chương 8: 8C. 8: 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nửa tháng qua, bọn họ sống cực kỳ thê t.h.ả.m.

 

Sau khi phụ thân bị giáng tước, những chính địch từng bị ông đắc tội đều lần lượt bỏ đá xuống giếng, ông ở trên triều đã hoàn toàn bị gạt ra rìa.

 

Hôn sự của Uyển Uyển cũng hoàn toàn hỏng.

 

Vị nhị công t.ử nhà Hộ bộ Thị lang kia , vốn là mối lương duyên mà mẫu thân hết sức tán dương.

 

Sau khi nghe nói Uyển Uyển bị Hoàng hậu cấm túc, thanh danh quét đất.

 

Thị lang phủ trực tiếp sai người đến cửa từ hôn, còn nói rõ là phủ Trường Bình Bá lừa gạt trước .

 

Uyển Uyển chịu không nổi đả kích, thật sự ngã bệnh.

 

Mẫu thân đi khắp nơi cầu y hỏi t.h.u.ố.c, nhưng không ai bằng lòng chữa bệnh cho một tội nữ từng chọc giận Hoàng hậu.

 

Đến bước đường cùng, bọn họ nhớ tới ta .

 

Bọn họ nhớ ra ta biết y thuật, nhớ ra ta nay đã là Huyện chủ và Thế t.ử phi phong quang vô hạn.

 

“Ninh Ninh, Ninh Ninh con ra gặp mẫu thân đi !”

 

Ngoài cổng lớn, tiếng mẫu thân khóc gọi vô cùng thê lương.

 

“Uyển Uyển thật sự sắp không qua khỏi rồi , con cứu nó đi !”

 

“Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của cha mẹ , chỉ cần con chịu cứu muội muội , con muốn mạng của cha mẹ cũng được !”

 

Ta mặc áo cưới đỏ thẫm, bước đến cổng phủ.

 

Cổng lớn mở ra , bên ngoài đang mưa nhỏ.

 

Ba người bọn họ quỳ trong bùn nước, toàn thân ướt đẫm, chật vật khôn cùng.

 

Không còn chút cao cao tại thượng của Hầu phủ ngày xưa.

 

Mẫu thân nhìn thấy ta , vừa bò vừa lết nhào tới, muốn ôm lấy chân ta .

 

Thị vệ rút đao, chặn bà lại .

 

Bà chỉ có thể ở cách đó vài bước, liều mạng dập đầu.

 

“Ninh Ninh, mẹ sai rồi , mẹ thật sự biết sai rồi .”

 

“Thật ra mẹ yêu con, chỉ là muội muội con quá đáng thương, mẹ mới thiên vị... con tha thứ cho mẹ có được không ? Con về nhà có được không ?”

 

Phụ thân cũng đỏ hoe mắt nhìn ta .

 

“Ninh Ninh, chỉ cần con chịu giúp phủ Trường Bình Bá vượt qua cửa ải khó khăn này , sau này mọi thứ trong nhà đều là của con, Uyển Uyển tuyệt đối sẽ không tranh với con nữa.”

 

Ta từ trên cao nhìn xuống bọn họ, nghe những lời sám hối đến muộn ấy .

 

Nhưng trong lòng ta không hề có chút gợn sóng nào.

 

Trái tim ta đã c.h.ế.t từng chút một từ chín năm trước , trước cánh cổng núi lạnh lẽo kia rồi .

 

Nhìn mẫu thân đang quỳ dưới đất, hình ảnh cuối cùng hiện lên trong đầu ta là mùa thu năm bảy tuổi.

 

Hôm ấy trời thu trong xanh, lá đỏ phủ khắp núi.

 

Mẫu thân tự tay mặc áo choàng mới may cho ta , nhét vào tay ta một miếng ngọc bội.

 

Bà nói : “Ninh Ninh ngoan, đợi đến mùa thu khi muội muội khỏe hơn rồi , chúng ta sẽ đến đón con.”

 

Ta lên xe ngựa, nằm bò bên cửa sổ nhìn lại .

 

Mẫu thân đứng tại chỗ vẫy tay với ta , phụ thân đứng bên cạnh bà, trong lòng ôm Uyển Uyển.

 

Uyển Uyển cũng vẫy tay với ta .

 

Một nhà ba người , đầy đủ chỉnh tề.

 

Ta khóc rất lâu trên xe ngựa.

 

Ma ma nói : “Đại tiểu thư đừng khóc nữa, phu nhân nói đến mùa thu sẽ đón người về.”

 

Ta lau nước mắt, gật đầu.

 

Sau đó ngày nào ta cũng bê chiếc ghế nhỏ ngồi trước sơn môn mà đợi.

 

Đợi đến khi lá cây rụng hết, đợi đến khi tuyết lớn phong sơn, đợi đến mùa xuân năm sau hoa đào nở rồi lại tàn.

 

Bọn họ không đến, ta đợi suốt chín năm, hơn ba nghìn ngày đêm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/suong-dinh-cuu-mong/8.html.]

Mỗi ngày ta đều nghĩ, có phải hôm nay ta ăn ít một viên kẹo, bệnh của muội muội sẽ mau khỏi hơn một chút không .

 

Có phải hôm nay ta chép thêm một quyển kinh, cha mẹ sẽ sớm đến đón ta hơn một ngày không .

 

Thậm chí ta từng nghĩ, nếu ta đem mạng của mình cho Uyển Uyển, có phải cha mẹ sẽ ôm ta một cái, nói với ta một câu “Ninh Ninh thật ngoan” hay không .

 

Sau này ta gặp được Tạ Từ.

 

Chàng nói với ta : “Nàng không cần đem mạng mình cho người khác, nàng chỉ cần sống thật tốt cuộc đời của chính mình là được .”

 

Chàng dạy ta cưỡi ngựa, dạy ta b.ắ.n cung.

 

Chàng mua kẹo cho ta ăn, nói : “Muốn ăn thì ăn, không có chuyện khắc hay không khắc gì cả.”

 

Chàng cõng ta chạy trên núi sau , nói : “Nàng chạy càng nhanh, gió sẽ càng lớn, những lời lung tung rối rắm kia sẽ không đuổi kịp nàng nữa.”

 

Chàng là người đầu tiên xem ta như một con người .

 

Không phải tai tinh, không phải kẻ mệnh cứng khắc thân nhân.

 

Chỉ là một cô nương bình thường, xứng đáng được yêu thương.

 

Mà bây giờ, người nhà đang quỳ trước mặt ta đây.

 

Bọn họ không phải đến yêu thương ta , chỉ là cùng đường bí lối rồi mới nhớ ra còn có một nữ nhi là ta .

 

Nếu hôm nay ta không phải Huyện chủ, không phải Thế t.ử phi, chỉ là một nha đầu hoang quét đất trong đạo quán.

 

Bọn họ sẽ đến cầu xin ta sao ?

 

Sẽ không .

 

Bọn họ đến nhìn cũng sẽ không nhìn ta một cái.

 

Ta cúi đầu, bình tĩnh nhìn bọn họ.

 

“Các người nhầm một chuyện rồi .” Ta bình thản mở miệng.

 

“Bây giờ các người đến cầu xin ta , không phải vì các người lương tâm thức tỉnh, cảm thấy có lỗi với ta .”

 

“Mà chỉ vì hiện giờ ta có giá trị, có thể cứu mạng các người .”

 

Ta chỉ vào Uyển Uyển dưới đất.

 

“Bệnh của ngươi, tự chữa lấy.”

 

“Còn phủ Trường Bình Bá của các người , tự mình giữ lấy.”

 

“Ta đã dùng năm nghìn lượng vàng mua đứt tình thân với các người rồi , chúng ta không ai nợ ai nữa.”

 

Mẫu thân đột ngột ngẩng đầu, mặt đầy nước mắt và nước mưa.

 

Bà há miệng, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không thốt ra được một lời.

 

Bởi vì bà biết , điều ta nói là thật.

 

Chín năm trước , bọn họ dùng mười xe lá vàng mua ta rời đi .

 

Bây giờ, ta dùng năm nghìn lượng vàng mua tự do cho mình .

 

Giao dịch công bằng, tiền hàng thanh toán xong.

 

Ta nói xong, xoay người đi vào trong.

 

Cổng lớn chậm rãi đóng lại sau lưng ta , ngăn cách tiếng khóc gào xé ruột xé gan của bọn họ.

 

“Ninh Ninh...”

 

“Ninh Ninh con quay lại đi ...”

 

“Mẹ sai rồi , mẹ thật sự biết sai rồi !”

 

Ta không quay đầu, những âm thanh ấy càng lúc càng xa, càng lúc càng nhỏ.

 

Cuối cùng, hoàn toàn tan biến trong gió.

 

Tạ Từ đứng trong sân đợi ta .

 

Chàng mặc một thân hỷ phục đỏ thẫm, hàng mày ánh mắt đều là ý cười .

 

Chàng bước tới, ôm ta vào lòng.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Xử lý xong rồi ?”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...