Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta gật đầu, tựa vào n.g.ự.c chàng , nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của chàng .
“Xử lý xong rồi , sau này chỉ còn chúng ta thôi.”
Chàng cúi đầu hôn lên trán ta .
“Không phải chỉ có chúng ta . Sau này nàng có ta , có cha mẹ ta , có Bạch gia gia, có Huyền Hư chân nhân.”
“Nàng có cả phủ Trấn Bắc Hầu.”
“Nàng có rất nhiều, rất nhiều người yêu thương nàng.”
Ta sững lại , hốc mắt bỗng cay cay.
Chín năm rồi , ta đợi suốt chín năm, cuối cùng cũng đợi được câu “ ta đến đón nàng”.
Chỉ là người nói câu ấy không phải cha mẹ ta , mà là Tạ Từ.
“Đi thôi.”
Tạ Từ nắm lấy tay ta .
“Cha mẹ còn đang đợi chúng ta kính rượu đấy.”
Ta gật đầu, siết c.h.ặ.t t.a.y chàng .
Tay chàng rất ấm, ấm như mùa đông chín năm trước .
Khi ấy ta đang sốt cao, sốt đến toàn thân run rẩy.
Chàng ba bước một lạy, bò hết chín trăm chín mươi chín bậc thềm.
Khi bò lên đến đỉnh núi, đầu gối và trán đều là m.á.u.
Chàng nói với ông trời: “Hãy giữ lại mạng nàng, ta sẽ nuôi nàng.”
Ông trời đã nghe thấy, nên đã để ta lại cho chàng .
Tháng thứ hai sau khi thành thân , Tạ Từ đưa ta rời khỏi kinh thành.
Chúng
ta
cưỡi ngựa, một đường
đi
về phương Bắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/suong-dinh-cuu-mong/9.html.]
Bầu trời Bắc Cương rất cao, thảo nguyên mênh m.ô.n.g rộng lớn.
Nơi đó không có quy củ, không có thiên vị, không có ân tình mãi mãi không trả hết.
Chỉ có gió và tự do.
Khi gió thổi tới, ta bỗng nhớ lại câu hỏi của Bạch gia gia.
“Nha đầu, con còn đang đợi gì?”
Ta đang đợi gì?
Trước kia ta đợi mùa thu, đợi lá rụng đầy núi, đợi cha mẹ đến đón ta .
Bây giờ ta không đợi nữa.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Bởi vì ta đã tìm được một người vĩnh viễn sẽ không bỏ lại ta .
Tạ Từ quay đầu, vươn tay về phía ta .
“Ninh Ninh, mau tới đây, phía trước có một con sông, nước trong lắm, có thể nhìn thấy cá.”
Ta mỉm cười , kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa, lao về phía chàng .
Vó ngựa cuốn bụi tung bay, ánh nắng rải khắp thảo nguyên.
Sau lưng ta là chín năm cô độc và chờ đợi.
Trước mặt ta là trời đất bao la, và một người nguyện ý cùng ta đi hết quãng đời còn lại .
Nếu mọi tình thân trên thế gian này đều phải dùng lấy lòng và hy sinh để đổi lấy.
Vậy đó không phải tình thân , mà là giao dịch.
Còn ta , đã trả sạch mọi món nợ rồi .
Từ nay về sau , ta không nợ bất kỳ ai.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)