Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cô ấy dùng một tay chống cằm, thổn thức nói :
“ Tôi còn tưởng anh cũng yêu đương rồi chứ.”
Tôi thở dài một tiếng:
“Người tôi thích vừa mới thất tình, tôi phải đợi một chút, không thể thừa nước đục thả câu được .”
Nghe thấy có chuyện để hóng, đôi mắt Phương Lê bỗng chốc sáng bừng lên.
“Nói ngắn gọn thôi.”
“Nói ngắn gọn thì chính là khái quát bằng một chữ.”
Tôi đứng đối diện với Phương Lê, hai tay chống trên bàn, khuôn mặt ghé sát vào , cuối câu mang theo tiếng cười :
“Cô.”
Im lặng một hồi lâu, Phương Lê tại chỗ nhảy dựng lên một cái, giống như một con mèo bị xù lông vậy .
“Anh thích tôi ?”
Câu hỏi này lọt vào tai tôi , nếu như lúc này ngửa bài thì có đến tám phần là sẽ kết thúc bằng thất bại.
Thế là, tôi cười một cách tản mạn:
“Tình hình cũng tương tự như cô thôi.”
Phương Lê trong nháy mắt thở phào nhẹ nhõm.
Tôi bất lực nở nụ cười trừ, che giấu sự hụt hẫng trong lòng.
Nhưng cũng may tôi có đủ sự kiên nhẫn, tôi sẽ từng bước từng bước đi vào trong lòng cô ấy .
Để cô ấy hiểu được con người thật của tôi , nhìn xem tình yêu của tôi dành cho cô ấy không hề nông cạn chút nào.
Tôi từ nhỏ đã học luật, sẽ không có hứng thú với bất cứ chuyện gì ngoài pháp luật.
Nhưng trớ trêu thay chính là Phương Lê, cô ấy thực sự khiến người ta tràn đầy ham muốn khám phá.
Tôi tò mò, trên người cô ấy rốt cuộc ẩn giấu thứ gì.
Khiến tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên, liền không thể dời mắt khỏi người cô ấy .
04
Tôi có tiền, xuất sắc, chưa từng làm bậy bao giờ.
Tôi có sự tự tin tuyệt đối vào bản thân —— Phương Lê tổng có một ngày sẽ nhìn thấy con người thật của tôi , người phù hợp với cô ấy .
Nhưng khi cô ấy thực sự quay đầu nhìn thấy là tôi vào ngày hôm đó, tôi lại sợ hãi rồi .
Cha vì bảo vệ những người lương thiện mà ra đi , để lại tôi và người mẹ ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt.
Khoảng thời gian đó cứ cách ba ngày năm bữa là sẽ nhận được tin nhắn đe dọa.
Người mẹ bị t.r.a t.ấ.n đến mức mắc chứng t/âm t/hần phân liệt đã đ.á.n.h bại tôi đến mức tan tác tơi bời.
Nhờ có sự giúp đỡ của tiền bối, chúng tôi đã sang nước ngoài.
So với việc mất đi Phương Lê, tôi càng sợ hãi cuộc sống tươi sáng của cô ấy vì tôi mà phải chịu tổn thương.
Tôi biết vào ngày tang lễ hôm đó, Phương Lê có đến tìm tôi .
Nhưng sau một đêm, Chu Diệc An trương dương và tự tin kia đã thay đổi rồi .
Nói ra những lời gây tổn thương cho cô ấy , tận mắt nhìn theo bóng lưng rời đi của cô ấy , thần sắc tôi vô cảm, giơ tay lên tát mạnh vào mặt mình mấy cái.
Triệu Viêm kìm hãm hành động của tôi lại , hét lớn nói :
“Người đã đi rồi , sau này ai nấy đều bình an đi .”
Tôi khóc đến mức nức nở, hết lần này đến lần khác nhấn mạnh nói :
“Phương Lê là cô gái tốt nhất tốt nhất trên đời này .”
Khoảng thời gian chạm đáy đó, tôi hoàn toàn dựa vào trang Weibo cập nhật một tuần một lần của cô ấy để chầm chậm vượt qua.
Cho dù dòng Weibo đó chỉ là quảng cáo bán hàng của cô ấy , cũng có thể khiến tôi vui vẻ cả ngày trời.
Người mẹ tinh thần hoảng loạn mặc dù không nhận ra tôi , nhưng vì sự nhấn mạnh mỗi ngày của tôi , bà đã ghi nhớ cô gái trên bức ảnh.
Trong bệnh viện, bà gặp ai cũng nói :
“Đứa con gái này , là người con trai tôi thích.”
Khi mọi chuyện đều đã kết thúc, tôi là người đầu tiên trở về nước.
Tôi lập tức lao vào công việc, trong vòng ba năm đã trở thành đối tác hợp tác của văn phòng luật, lập tức mua nhà mua xe.
Sau khi có được tất cả những thứ này , tôi mới dám thông qua bạn bè để tiếp xúc với cô ấy .
Tôi
muốn
xuất hiện
trước
mặt cô
ấy
với tư cách
tốt
nhất,
vào
lúc
tôi
có
năng lực nhất để giải thích cho cô
ấy
nghe
về tất cả những chuyện
này
.
05
Tôi không muốn cô ấy phải trải qua khoảng thời gian sống trong lo sợ của tôi , tôi chỉ muốn cô ấy được sống trong chương nhạc lộng lẫy rực rỡ sắc màu.
Nơi đó có tôi , và chúng tôi .
Tôi yêu cô ấy , không có ai có thể yêu cô ấy hơn tôi đâu .
Phần hai:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/luat-su-chu-to-mo/chuong-10.html.]
Tiệc đính hôn
Ngày đính hôn, Chu Diệc An bận rộn đến mức không ngơi tay, anh cứ liên tục tiếp đón những vị khách khứa đến khứ đi đi lại lại .
Đợi đến khi anh đi tới bàn của hội chị em, Phương Lê đã uống đến mức bất tỉnh nhân sự rồi , hoàn toàn không biết Chu Diệc An đang ở ngay phía sau .
Có người hỏi Phương Lê:
“Chu Diệc An xuất sắc như vậy , cậu đối với anh ấy chắc là yêu từ cái nhìn đầu tiên đúng không ?”
Phương Lê lúc uống say rất thành thật, trực tiếp phủ nhận:
“Tớ phi đản không có yêu anh ấy từ cái nhìn đầu tiên, mà còn cảm thấy anh ấy vướng chân vướng tay nữa cơ.”
“Nói rõ hơn chút đi .”
Phương Lê hào hứng trực tiếp đứng bật dậy, một chiếc chân dùng lực giẫm lên ghế, khai sạch sành sanh:
“Khoảng thời gian tớ thầm thương trộm nhớ Triệu Viêm ấy , Chu Diệc An ngày nào cũng nhìn chằm chằm vào tớ vây quanh tớ, luôn ngăn cản tớ và Triệu Viêm ở riêng với nhau , anh ấy còn đặc biệt xấu xa, đối với tớ lúc nào cũng hung dữ hung dữ, một chút cũng không dịu dàng.”
Triệu Viêm đang nằm gục ở một bên bị ép buộc phải khởi động máy, đột nhiên ngẩng đầu lên, nói :
“Cậu từng thầm thương trộm nhớ tớ à ?”
“ Đúng vậy .”
Phương Lê trả lời rất lớn tiếng:
“Cậu dịu dàng lại biết thấu hiểu lòng người , lãng mạn lại có tình điệu, luôn có thể cung cấp giá trị cảm xúc.”
Triệu Viêm ngốc nghếch mỉm cười :
“Hóa ra tớ lại là một người tốt đến như vậy cơ à .”
Phương Lê nhắm mắt suy ngẫm một lát, bổ sung thêm:
“ Nhưng mà, những thứ đó đều là ảo tưởng cậu dùng để lừa gạt phụ nữ thôi, tra nam một chút cũng không tốt .”
“Vậy ai tốt ?”
Một giọng nam ở phía sau lạnh lùng vang lên.
Phương Lê quay đầu nhìn lại , nhìn khuôn mặt đường nét tinh tế trước mắt nói :
“
Anh liền rất tốt .”
Bởi vì anh là Chu Diệc An mà.
Chu Diệc An lấy lý do uống say đưa Phương Lê về nhà.
Anh không phải là người đầu tiên đưa Phương Lê vào phòng nghỉ ngơi, mà là hai tay đặt lên hai cánh tay của cô, nâng đỡ thân hình cô ngồi thẳng dậy.
Anh hết lần này đến lần khác gặng hỏi:
“ Tôi tốt ở chỗ nào?”
“Chỗ nào chỗ nấy đều tốt .”
“ Tôi không tin.”
Phương Lê bị hỏi đến mức có chút mất kiên nhẫn:
“Vậy anh muốn thế nào mới tin hả?”
Chu Diệc An gục đầu xuống, “ Tôi không biết , nhưng tôi chính là không vui, mặc dù tôi biết cô thầm thương trộm nhớ Triệu Viêm đã là thì quá khứ rồi , nhưng hôm nay tận tai nghe thấy cô khen ngợi cậu ta , tôi sợ hãi.”
“Sợ hãi cái gì chứ?”
Phương Lê cúi đầu xuống, trán tựa vào đầu Chu Diệc An.
“Sợ hãi cô rời đi .”
Giọng nói của anh mất đi sự tự tin:
“ Tôi tò mò nếu như Triệu Viêm không phải là lãng t.ử, liệu có phải ngày hôm nay đính hôn chính là hai người hay không .”
Phương Lê nhịn không được nhếch môi khẽ cười :
“Luật sư đại tài Chu, sự tự tin ngày thường của anh đâu rồi ?”
Cô móc ngón tay cuộn cuộn chiếc cà vạt của Chu Diệc An, mũi chân giả vờ như vô tình lướt qua rìa đùi của anh .
Anh một phát bóp c.h.ặ.t lấy cổ chân của Phương Lê, thẳng lưng áp sát tới.
“Phương Lê, nói chuyện thì nói chuyện, đừng có động chân động tay, chúng ta mới chỉ đính hôn thôi đấy.”
Phương Lê thản nhiên nói :
“ Tôi biết chứ, tôi đây là cách thức an ủi anh đấy.”
Nói xong, Phương Lê đứng dậy, vươn vai một cái.
“Anh mau về đi , tôi tỉnh rượu kha khá rồi , tôi tắm rửa một cái rồi ngủ đây.”
Chu Diệc An lưu luyến không rời nói :
“Vậy tôi đi nhé?”
Phương Lê “ừ” một tiếng liền đi vào phòng ngủ lấy đồ ngủ.
Chaporia
Bình Luận (0)