Luật sư Chu tò mò/Chương 11C. 11
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa, Phương Lê cởi sạch quần áo, tùy ý khoác lên người chiếc áo choàng tắm chuẩn bị đi về phía phòng vệ sinh.”

 

Cô sống một mình quen rồi , ở nhà ngủ khỏa thân , trước khi tắm sẽ cởi sạch quần áo ở trong phòng ngủ.

 

Chỉ là ngày hôm nay, Phương Lê thực sự là không có ngờ tới, Chu Diệc An đã rời đi bỗng nhiên lại quay trở lại .

 

Anh vừa mở cửa, vừa nói :

 

“ Tôi vẫn là không yên tâm, nấu cho cô chút canh giải rượu rồi tôi mới...”

 

Khi anh bước vào cửa ngẩng đầu nhìn thấy thân hình ẩn hiện của Phương Lê, lời nói bỗng chốc im bặt.

 

Đầu óc Phương Lê có một khoảnh khắc bị đứng máy.

 

Chỉ một giây sau , Chu Diệc An bỗng nhiên đóng sầm cửa lại , Phương Lê cấp tốc quay lưng đi chỗ khác.

 

“Anh cái gì cũng không nhìn thấy!”

 

Giọng nói của Chu Diệc An rất trong trẻo:

 

“ Tôi không bị cận thị.”

 

Anh nhận ra sự ngượng ngùng của Phương Lê, hắng giọng nói :

 

“Cô đi tắm đi , tôi đến nhà bếp nấu canh giải rượu cho cô, sưởi ấm dạ dày.”

 

Phương Lê cúi đầu khẽ đáp:

 

“Ừm.”

 

Sau đó, cô lao vào phòng tắm, anh lao vào nhà bếp.

 

Tiếng nước trong phòng tắm khiến Chu Diệc An ở trong nhà bếp toàn thân nóng nực bứt rứt khó nhịn.

 

Anh cởi bộ lễ phục đính hôn may đo riêng ra , tùy ý vén ống tay áo sơ mi lên, để lộ một đoạn cánh tay săn chắc.

 

Anh mặc dù đang khuấy nước canh, nhưng trong tâm trí không ngừng hiện lên cảnh tượng nhìn thấy vừa rồi .

 

Anh nhìn thấy rõ ràng, chỗ đó là màu hồng.

 

Hơn nữa còn căng mọng đầy quyến rũ.

 

Tiếng nước ngừng hẳn, Chu Diệc An mới dám từ trong nhà bếp đi ra .

 

“Sao anh vẫn chưa đi ?”

 

Phương Lê mặc áo choàng tắm bước ra ngoài.

 

Cô mặc chiếc áo choàng tắm ngắn, vài giọt nước chưa lau khô trên đôi chân thon thả kia chầm chậm chảy xuống, từ trên xuống dưới .

 

Điều này đều lọt hết vào mắt Chu Diệc An, anh hoảng loạn quay mặt đi chỗ khác.

 

“Cô uống xong tôi liền đi .”

 

Phương Lê rất nghe lời, bưng bát canh giải rượu ấm áp lên liền đưa vào trong miệng.

 

Cô nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi , liền ngượng ngùng xấu hổ đến mức ngón chân bấm c.h.ặ.t xuống đất, trong lòng nghĩ ngợi mau ch.óng uống xong để anh ta mau ch.óng đi cho khuất mắt.

 

Do uống quá vội, nước canh thuận theo khóe môi chầm chậm trượt xuống, thuận theo chiếc cổ trắng trẻo lộ ra màu hồng một đường uốn lượn đi xuống, ẩn hiện trong chiếc áo choàng tắm.

 

Liên tưởng đến cảnh tượng vừa rồi , Chu Diệc An không khỏi nghĩ ngợi lung tung, bỗng nhiên có phản ứng.

 

Anh nhân lúc còn chút lý trí, vớ lấy chiếc áo khoác trên ghế sofa liền muốn rời đi .

 

Phương Lê lại gọi anh lại :

 

“Hình như sắp mưa rồi , lái xe chú ý an toàn nhé.”

 

“Biết rồi , cô nghỉ ngơi sớm một chút.”

 

Ngay trong vòng vài giây ngắn ngủi Chu Diệc An quay người trả lời cô, Phương Lê đã nhận ra sự nhô lên ở chỗ đó.

 

Là do quần ống túm quá nhỏ, hay là do nó quá lớn vậy ?

 

Trong lòng Phương Lê nghĩ như vậy , không khỏi bị sặc một cái, mặt đỏ bừng lên như quả cà chua.

 

“Chu Diệc An, anh vẫn ổn chứ?”

 

Chu Diệc An bị hỏi đến mức ngơ ngác:

 

“Cái gì cơ?”

 

Phương Lê nói năng lộn xộn:

 

“Ý của tôi là tôi không có cái thứ đó, cho nên vẫn là thôi đi .”

 

“Nếu như tôi có , liệu có phải là có thể chứ?”

 

“Cái gì cơ?”

 

Phương Lê trợn to mắt, khuôn mặt đầy vẻ không thể tin nổi.

 

Không phải chứ, ai lại to gan lớn mật đến mức tùy thân mang theo cái thứ đó cơ chứ.

 

Ngón tay thon dài của Chu Diệc An từ trong túi quần lấy ra một hộp, có chút khó xử nói :

 

“Thuận tay nhét vào thôi.”

 

Phương Lê mang khuôn mặt “ anh nhìn xem tôi có tin không ”.

 

Nhưng khi Chu Diệc An một lần nữa gặng hỏi “Có thể chứ?”, Phương Lê vẫn là không nỡ từ chối.

 

Trong lòng cô thừa nhận khi nhìn thấy chỗ đó nhô lên rõ ràng vừa rồi , cô không hề cảm thấy bài xích.

 

Trong căn phòng tối tăm, nhiệt độ cơ thể của hai người dần dần tăng lên.

 

Chu Diệc An khẽ kéo một phát, chiếc áo choàng tắm nhẹ tênh liền tán ra .

 

Mượn ánh đèn ngủ lờ mờ nơi đầu giường, thân hình quyến rũ mang theo hương thơm tắm rửa phơi bày trong đôi mắt anh .

 

Một mảnh trắng muốt, trong đó mang theo sự hồng hào mềm mại.

 

Phương Lê cảm thấy sự yên lặng lúc này rất kỳ lạ, chủ động mở lời:

 

“Anh nhìn cái gì thế?”

 

“ Tôi tò mò...”

 

“Đừng có tò mò nữa, đều bày ra trước mặt anh rồi còn tò mò cái thá gì nữa?”

 

Anh nhìn có chút lâu rồi , Phương Lê ngượng ngùng nói :

 

“Đừng nhìn nữa, không có gì đẹp đẽ đâu .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/luat-su-chu-to-mo/chuong-11.html.]

 

“Rất đẹp .

 

 

Chu Diệc An đưa tay chạm vào giọt hồng hào mềm mại kia , Phương Lê kìm nén tiếng rên rỉ mềm mại sắp sửa thoát ra khỏi cổ họng, c.ắ.n ngón tay không phát ra tiếng.

 

“Đừng có nhịn, có chỗ nào không thoải mái thì nói ra , thoải mái cũng có thể nói .”

 

Dứt lời, Chu Diệc An dịu dàng vuốt ve đi xuống phía dưới , hành động nhẹ nhàng, giống như đang chạm vào một món đồ dễ vỡ vậy .

 

Anh cười :

 

“Quả thực là sắp mưa rồi .”

 

Rất nhanh sau đó, cảm giác dính dớp khiến anh dần dần mất đi hành động chậm chạp, không tự chủ được mà tăng tốc hành động trên tay lên.

 

Phương Lê thực sự là nhịn không được , lộ ra âm thanh.

 

Âm thanh này , mềm mại đến t.h.ả.m hại.

 

Chu Diệc An hôn lên trán Phương Lê, đôi mắt, ch.óp mũi, không khống chế được mà hôn lên làn môi mềm mại kia .

 

Anh ôm c.h.ặ.t lấy cô, từ nông vào sâu, cạy mở răng môi của cô, nụ hôn nồng nhiệt.

 

“ Tôi sẽ từng chút từng chút một tiến tới.”

 

Ngoài cửa sổ đổ cơn mưa liên miên, tí tách tí tách rơi xuống, tiếp đất dịu dàng lại chậm chạp.

 

“Chặt quá rồi , thả lỏng một chút đi .”

 

Cơn mưa càng lúc càng lớn, tốc độ tiếp đất dần dần tăng nhanh, nhưng vẫn được coi là thân thiện.

 

“Như thế này sẽ thoải mái đấy, tin tôi đi .”

 

Phương trời xa xôi ẩn hiện truyền đến từng trận tiếng sấm, bầu trời vạch qua một đường rạn nứt, lại còn là tia chớp màu hồng nữa chứ.

 

Trong khoảnh khắc, mưa xối xả trút xuống, những giọt mưa cấp tốc rơi rụng, phát ra âm thanh rào rào.

 

Âm thanh này , mang theo tiếng va chạm trơn trượt.

 

Cơn mưa tầm tã kéo dài một hồi lâu mới lại trở nên ôn hòa trở lại , hai người ở trong phòng đều thở hổn hển, trên người mồ hôi đầm đìa.

 

Phương Lê mệt rồi , cũng buồn ngủ rồi , đôi mắt mệt mỏi đang định hoàn toàn nhắm lại thì cảm giác ẩm ướt nóng hổi truyền đến từ giữa hai đùi khiến cô toàn thân nổi da gà.

 

Giọng nói trầm thấp của Chu Diệc An trong đêm mưa tĩnh mịch có vẻ đặc biệt rõ ràng.

 

“Đừng ngủ, vẫn chưa kết thúc đâu , mưa chưa tạnh.”

 

Phần ba:

 

Đêm tân hôn

 

Vô số hình ảnh trong giấc mơ, vào ngay khoảnh khắc này toàn bộ đều được hiện thực hóa.

 

Nước ngoài từng có vô số đêm cô đơn khó khăn vượt qua, Chu Diệc An cầm bức ảnh của Phương Lê ngắm đi ngắm lại .

 

Góc cạnh của bức ảnh đều đã có dấu vết ma sát rồi .

 

Mà giờ này ngày hôm nay, thân hình nhỏ nhắn của Phương Lê đang ở ngay phía dưới thân hình kiên định cao lớn của Chu Diệc An, với một tư thế mê người đang quyến rũ đập phá phòng tuyến trong lòng anh .

 

Bàn tay của Chu Diệc An sinh ra thon dài, chầm chậm vuốt ve lên vòng eo của cô, một mảnh cứng ngắc nóng bỏng áp sát vào gốc đùi của cô.

 

Phương Lê nhạy cảm không tự chủ được mà nâng eo lên.

 

“Chu Diệc An, anh kiềm chế một chút đi .”

 

Kiềm chế sao ?

 

Chu Diệc An hiểu rõ nhất chính là kiềm chế, nhưng anh đã chờ đợi lâu như vậy rồi , không thể kiềm chế được một chút nào.

 

Một cánh tay liền vòng qua vòng eo của cô, hơi nóng tràn ngập xung quanh bọn họ, phả ra hơi nóng chui vào tai cô.

 

“Nói lời nào lọt tai chút đi , tôi liền cân nhắc vấn đề kiềm chế này .”

 

Một hồi lâu, cô nâng một chiếc chân lên liền muốn đạp lên người Chu Diệc An, nhưng đã sớm có dự cảm anh phản ứng cực nhanh túm c.h.ặ.t lấy cổ chân của cô.

 

Nhịn không được bật cười thành tiếng.

 

Đây mới là Phương Lê mà anh quen biết chứ.

 

Chưa bao giờ chịu phục tùng.

 

Nhưng trớ trêu thay Chu Diệc An chính là muốn khiến Phương Lê phải phục tùng.

 

Ngay trên giường.

 

Anh đưa tay từng chút từng chút một chạm vào từng tấc da thịt mịn màng kia , cố ý khuấy động t/ình d.ụ.c của Phương Lê.

 

Phương Lê đột ngột vồ ngã Chu Diệc An, cưỡi ngồi lên vòng eo của anh , đầu ngón tay ấm áp phác họa đường nét cơ bụng trên bụng anh .

 

Sau đó, Phương Lê mang tính chất trả thù c.ắ.n một phát vào vai anh .

 

Chu Diệc An ngó lơ cảm giác đau đớn trên vai, chỉ lo cọ xát nị nị.

 

Phương Lê nổi cáu:

 

“Anh có thể đứng đắn một chút được không ?”

 

Chu Diệc An một tay nhào nặn gáy cô, hôn hôn cô, thở dốc nói :

 

“Khoảnh khắc như thế này nếu như tôi mà đứng đắn, tôi liền không phải là một người đàn ông nữa rồi .”

 

Không cho Phương Lê thời gian phản ứng, Chu Diệc An đè người xuống, thuận tiện ở phía dưới eo cô lót thêm một chiếc gối ôm.

 

“Hôm nay là đêm tân hôn, cố gắng kiên trì thêm một chút, có được không ?”

 

Phương Lê nâng hai cánh tay vòng qua cổ Chu Diệc An, nâng đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía người đàn ông trước mắt, “ Tôi nếu như nói không tốt anh có nghe không ?”

 

Chu Diệc An không chút do dự lắc đầu:

 

“Không nghe .”

 

Cuối câu của Phương Lê mang theo sự run rẩy:

 

“Cái bộ dạng d.ụ.c cầu bất mãn này của anh thực sự rất khó khiến tôi không hoài nghi anh ở nước ngoài đều giải quyết như thế nào đấy.”

 

Chu Diệc An một mặt gia tăng tốc độ, một mặt mỉm cười :

 

“Lưu trữ đấy, đợi về nước tìm cô đọc file.”

 

Tình cảm trong mắt đảo lộn, thực sự là nhẫn nhịn không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, anh dữ tợn áp chế người xuống.

 

(Ngoại truyện hoàn )

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...