Thiên kim thật vừa trở về đã đuổi tôi ra khỏi nhà, không cho phép tôi nhận thêm bất kỳ sự yêu thương nào từ ba mẹ cô ta .

Được thôi, tôi cũng nên về nhà mình rồi .

Dù sao thì ở trong gia đình ba mẹ ruột hào môn của tôi thì tôi cũng là thiên kim thật.

1

Con gái ruột của nhà họ Chu là Chu Khả đã trở về.

Cô ta mang theo vẻ mặt đầy oán khí, đứng giữa phòng khách biệt thự quét mắt nhìn ngôi nhà xa hoa này , đôi mắt đỏ hoe, hai nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t, đôi môi khô khốc mím lại thành một đường thẳng.

Mẹ tôi , à không đúng, nên gọi là mẹ của Chu Khả, hai mắt bà ta đỏ hoe, không ngừng rơi nước mắt.

Ba Chu thì mặt đanh lại , biểu cảm vừa áy náy vừa bi thương.

Anh Chu cũng chính là người anh trai cũ của tôi - Chu T.ử Phong, anh ta đứng bật dậy, không nói lời nào, tiến tới ôm c.h.ặ.t lấy Chu Khả, đôi vai rộng khẽ run rẩy.

"Buông ra ." Chu Khả sụt sịt mũi, lạnh lùng cố chấp đẩy Chu T.ử Phong ra .

Chu T.ử Phong nhất thời luống cuống tay chân.

Với tư cách là người thừa kế của tập đoàn Chu thị, anh ta vốn luôn nghiêm túc, mặt lạnh như tiền, lúc này lại giống như một đứa trẻ bị lạc đường.

"Khả Khả, là ba mẹ có lỗi với con, để con phải chịu cực khổ suốt bao năm qua." Mẹ Chu bật khóc nức nở, khóc đến mức thở không ra hơi .

"Con không khổ, chẳng qua chỉ là ăn rơm ăn cỏ, nuôi lợn chăn cừu, mỗi ngày bị đ.á.n.h vài trận, làn da trên dưới đều nứt nẻ, có c.h.ế.t cũng chẳng ai hay biết mà thôi." Chu Khả cười tự giễu, oán khí ngút trời.

Cô ta bị lạc từ năm 7 tuổi, đến nay đã 20 tuổi.

Năm đó bốn người của nhà họ Chu đi du lịch, Chu Khả bị kẻ xấu bắt cóc, biến mất trong vùng núi sâu.

"Khả Khả, ba biết con đã chịu uất ức, những năm qua ba vẫn luôn tìm con, chưa từng từ bỏ, cuối cùng cũng tìm được con trở về."

Ba Chu rưng rưng nước mắt, đi về phía Chu Khả.

Chu Khả đột ngột chỉ tay về phía tôi : "Hừ, chưa từng từ bỏ? Vậy còn cô ta thì sao ? Có phải con nên c.h.ế.t quách đi cho xong không , dù sao thì mọi người cũng đã có con gái mới rồi mà!"

Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi .

Tôi thở dài, cũng cảm thấy rất bất lực 

Tôi lớn lên trong viện mồ côi, sau khi mẹ Chu mất đi đứa con gái cưng, đã không thể thoát ra được trong suốt một quãng thời gian dài.

Thông qua người quen giới thiệu, bà đã đến viện mồ côi nhận nuôi tôi , vì tôi có vài phần giống Chu Khả.

Những năm qua, cuộc sống của tôi ở nhà họ Chu cũng khá tốt , mẹ Chu rất yêu tôi , tôi muốn gì có nấy.

Tuy ba Chu không thân thiết với tôi nhưng cũng xem tôi như con gái.

Còn Chu T.ử Phong, dù luôn không thật sự chấp nhận một kẻ ngoại lai như tôi , nhưng cũng chưa từng nói lời nào quá đáng.

Tôi có tình cảm với gia đình này .

Vì vậy , khi ba mẹ ruột tìm đến cửa, tôi đã không đồng ý quay về.

Ba mẹ ruột tìm thấy tôi từ hai năm trước , lúc đó xe sang xếp thành một hàng dài, hàng chục chiếc xe trị giá hàng triệu tệ đến đón tôi về nhà.

Dọc đường còn có trực thăng chờ sẵn vì sợ tắc đường, còn có trang viên mới của tôi đã mở rộng cửa chờ tôi vào ở.

Hàng chục công ty dưới tên ba mẹ tùy ý tôi chọn để tiếp quản, ngay cả các công ty đa quốc gia ở Âu Mỹ cũng có thể chọn.

Lúc đó tôi ngây người ra , nhưng cuối cùng vẫn không về, cũng bảo ba mẹ đừng lộ diện làm phiền ba mẹ nuôi của tôi .

Tôi không về, một là vì cảm thấy không thích nghi được , hai là vì không nỡ rời xa ba mẹ nuôi.

Nhưng bây giờ, có vẻ như không về không được rồi .

2

Chu Khả tràn đầy oán hận, nhìn chằm chằm vào tôi , đổ hết mọi đau khổ mà cô ta phải chịu trong những năm qua lên đầu tôi .

Rõ ràng là ba mẹ nuôi không biết phải làm thế nào.

Chu T.ử Phong nhíu mày, đột nhiên nói với tôi : "Chu Nhược Khê, em quay lại trường học đi , hoàn thành nốt chương trình đại học."

Tôi đang học học kỳ hai của năm thứ ba, cơ bản là không cần đến trường nữa.

Chu T.ử Phong bảo tôi về trường là muốn tôi tránh mặt Chu Khả.

Ba mẹ nuôi cũng vội vàng nói đúng vậy , bảo tôi về trường.

Tôi gật đầu, về phòng thu dọn đồ đạc.

Chu Khả càng giận dữ: "Học đại học cơ đấy? Tôi ở trong núi rét đến mức mặt mũi nứt nẻ hết cả lên, còn cô thì được đi học đại học!”

"Cô cút đi cho tôi , cút khỏi nhà tôi , vĩnh viễn đừng quay lại nữa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ai-ma-chang-la-thien-kim-that-co-chu/chuong-1.html.]

Đôi mắt của cô ta như muốn phun ra lửa, toàn thân không ngừng run rẩy.

Ba mẹ nuôi lại hoảng hốt, Chu T.ử Phong mím môi im lặng.

Trong lòng tôi cũng có chút bực bội, nhưng nghĩ lại cô ta cũng đáng thương, thôi thì cứ nhịn cho qua đi .

Dù sao tôi cũng sắp đi rồi .

"Con đi đây, cảm ơn ba mẹ và anh đã chăm sóc con suốt những năm qua." Tôi cúi người chào tạm biệt ba mẹ nuôi và Chu T.ử Phong.

Ba mẹ nuôi lộ ra vẻ mặt bi thương, còn Chu T.ử Phong thì vẫn tiếp tục im lặng.

"Đừng có giả vờ giả vịt nữa, đồ trẻ mồ côi không ai thèm nhận!" Chu Khả tiếp tục mắng tôi .

Cơn giận trong lòng tôi lập tức bùng lên.

Câu nói "đồ trẻ mồ côi không ai thèm nhận" đã chạm vào lòng tự ái của tôi !

"Chu Khả, cô phải hiểu cho rõ, nỗi khổ của cô không phải do tôi gây ra , tôi không nợ nần gì cô hết!" Tôi lạnh lùng mắng lại .

Chu Khả thấy tôi dám cãi lại thì lập tức lao tới định đ.á.n.h tôi .

"Đồ mồ côi không biết xấu hổ, cô chiếm chỗ của tôi , cô cướp đi tất cả của tôi !" Chu Khả phát điên, hai má đỏ bừng.

Nhưng cô ta bị suy dinh dưỡng, chẳng có chút sức lực nào.

Tôi chỉ đẩy nhẹ một cái là cô ta đã ngã ra .

Cô ta ngã lăn ra đất khóc rống lên, miệng gào thét ba mẹ không cần cô ta nữa, cô ta là đứa nhỏ không có ai yêu thương.

Chuyện này làm ba mẹ nuôi vô cùng xót xa, vội vàng chạy lại đỡ cô ta dậy.

Chu T.ử Phong nhíu mày nhìn tôi : "Chu Nhược Khê, em làm cái gì vậy hả? Mau thu dọn đồ đạc rồi đi đi , anh sẽ cử người gửi cho em một khoản tiền."

Nói xong anh ta quay người đi không nhìn tôi nữa.

Ba mẹ nuôi ôm lấy Chu Khả, cũng không thèm nhìn tôi lấy một cái.

3

Một lát sau , tôi thu dọn một ít đồ đạc cá nhân, bước ra khỏi biệt thự.

Ba mẹ nuôi và Chu T.ử Phong đứng ở cửa tiễn tôi , vẻ mặt phức tạp khó tả.

Còn Chu Khả thì nắm lấy tay ba mẹ nuôi, khóe miệng nở một nụ cười đắc ý khó nhận ra .

Tôi vẫy vẫy tay, đi thôi.

Kết quả là Chu Khả đột nhiên tự mình chạy tới, còn không cho ba mẹ nuôi và Chu T.ử Phong đi cùng.

Tôi nghi hoặc nhìn cô ta , cô ta ghé sát lại gần tôi , cười nói : "Kỹ năng diễn xuất của tôi thế nào? Không ngờ lại đuổi được cô đi dễ dàng như vậy đúng không , tôi còn tưởng phải diễn thêm nhiều ngày nữa chứ."

Diễn kịch?

Tôi bừng tỉnh, hóa ra tất cả đều là giả vờ.

"Đỉnh thật đấy." Tôi không thể không phục.

"Những năm qua tôi ở trong núi đã chịu đủ mọi hành hạ, nếu không biết chút thủ đoạn thì sao mà sống sót nổi."

Chu Khả cười hì hì: " Tôi còn dùng mỹ nhân kế, làm cặp vợ chồng mua tôi về phải tàn sát lẫn nhau đấy, ha ha, cười c.h.ế.t mất."

Giọng điệu của cô ta vừa ngông cuồng vừa đắc ý.

Tôi nhún vai: "Lợi hại, nhưng sau này không cần dùng thủ đoạn gì nữa đâu , cô cứ sống cho tốt đi , chúc cô hạnh phúc."

“ Tôi sẽ như vậy mà chị gái, nhưng ba mẹ và anh trai tôi vẫn còn chút tình cảm với cô, nên tôi đến đây để trịnh trọng cảnh cáo cô.” 

“Nếu cô dám dây dưa không dứt với người nhà tôi , tôi sẽ cho cô biết thế nào là tàn nhẫn.”

Chu Khả nhe răng cười , hàm răng khấp khểnh và đôi môi nứt nẻ phơi bày những khổ cực bao năm qua của cô ta .

Tôi không nói gì, quay người rời đi .

Chu Khả vẫy tay với tôi , sau đó chạy vào trong.

Tôi bước ra khỏi khu biệt thự, nhất thời cảm thấy hơi m.ô.n.g lung.

Sau đó tôi lấy điện thoại ra , gọi cho một người được lưu tên là "Chú Vương".

Ông ấy là quản gia của ba mẹ ruột tôi , hai năm qua đã lén tìm tôi mấy lần , hy vọng tôi quay về, vì ba mẹ ruột của tôi thường xuyên khóc lóc vì nhớ con, ông ấy nhìn mà xót xa.

Sau khi điện thoại được kết nối, giọng của chú Vương có chút run rẩy: "Cô chủ... Cô... Cô chịu về nhà rồi sao ?"

"Dạ, cháu cũng không biết nên đi đâu nữa." Tôi khá bất lực.

"Cô vẫn còn ở biệt thự Phượng Hoàng chứ? Cô đợi chút, tôi sẽ đến đón cô ngay!"

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...