Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
4
Nửa tiếng sau , mười mấy chiếc xe sang đã tới.
Toàn bộ đều là dòng Bentley, rầm rộ đến mức làm người ta phải há hốc mồm.
Mấy bảo vệ ở cổng cũng chạy ra chụp ảnh.
Tôi cảm thấy có hơi ngại, cái này ...
"Cô chủ, cuối cùng cô cũng chịu về nhà rồi !" Chú Vương chạy tới, chắc ông ấy cũng phải hơn 70 tuổi, nhưng tinh thần vẫn rất minh mẫn, ăn mặc sang trọng, người bình thường chắc chắn sẽ nghĩ ông ấy là một vị tổng giám đốc thành đạt nào đó.
"Chú Vương, chú điều nhiều xe thế này làm gì? Xấu hổ c.h.ế.t đi được ." Tôi lấy tay che nửa mặt, không để bảo vệ nhìn rõ mình .
"Nhiều hả? Thời gian gấp gáp nên chỉ tìm được ngần này xe thôi, thật sự là không xứng với thân phận của cô chủ." Chú Vương vậy mà còn chê ít.
Tôi nhanh ch.óng lên xe, đi mau đi mau đi .
Đoàn xe xuất phát, chạy về một trang viên ở ngoại ô thành phố.
Là một thành phố cấp một, trang viên ở ngoại ô tấc đất tấc vàng, có tiền cũng chưa chắc đã mua được .
Vậy mà ba tôi lại vung tay một cái, chuẩn bị sẵn cho tôi từ sớm.
"Cô chủ, ông chủ và bà chủ vẫn đang bàn chuyện làm ăn ở châu Âu, tôi đã thông báo cho họ rồi , họ nói sẽ kết thúc chuyến đi châu Âu với tốc độ nhanh nhất để về thăm cô." Sự phấn khích của chú Vương không thể che giấu được .
"Đừng, cứ để ba mẹ làm xong việc chính đã , cháu sao cũng được ." Tôi không muốn ba mẹ vì mình mà phải bỏ công việc.
Chú Vương lại cố chấp: "Cô chủ, cô không biết đâu , không có việc gì quan trọng bằng cô, chúng tôi đã đợi cô quá lâu rồi ..."
Nói đến đây ông ấy đã rưng rưng nước mắt, giọng nói nghẹn ngào: "Lúc cô còn nhỏ tôi còn từng bế cô mà, tôi ngày đêm mong nhớ..."
Thấy ông ấy khóc , tôi không nhịn được mà có chút xúc động.
Tôi nói một tiếng: "Cảm ơn".
Chú Vương vội vàng nói không dám nhận, sau đó lại hăng hái sắp xếp: "Cô chủ, cô đã về rồi , chúng ta nhất định phải tổ chức một buổi lễ chào mừng thật hoành tráng, lúc đó sẽ mời tất cả những nhân vật thượng lưu trong cả nước đến tham dự!"
" Đúng rồi , tuy nhà họ Chu kia không ra gì, nhưng dù sao cũng có công nuôi nấng cô, nên cũng phải mời họ. Cô còn có một người anh trai đúng không ? Tên là Chu T.ử Phong đúng không ?"
Chú Vương xoa xoa tay.
Tôi nói đúng vậy , là Chu T.ử Phong.
"Cậu ta đối xử với cô thế nào?" Chú Vương tiếp tục hỏi: "Theo điều tra của tôi thì dường như cậu ta không thường xuyên ở nhà."
"Cũng tốt ạ, chỉ là tính cách hơi lạnh lùng mà thôi."
"Vậy thì được , việc làm ăn ở Bắc Kinh này sẽ tìm cậu ta hợp tác một phen, kéo cậu ta lên một chút, để cậu ta kiếm vài tỷ cũng coi như là báo đáp ơn nghĩa."
Giọng điệu của chú Vương rất hào phóng, có lẽ vài tỷ trong mắt ông ấy chỉ là một con số nhỏ.
Tôi không có ý kiến gì.
5
Đến trang viên, hai hàng người hầu đã sẵn sàng nhiệt liệt chào đón tôi .
Nhìn tòa trang viên rộng lớn đến mức phi lý kia , tôi thật sự bị ngây người .
Đây là hoàng cung à ?
"Cô chủ, tôi biết cô vẫn chưa quen với thân phận mới, nên tôi sẽ không ở đây làm phiền cô nữa." Chú Vương cất đồ đạc giúp tôi , sau đó lấy ra một chiếc túi da nhỏ.
Tôi nhìn qua, bên trong có không ít thứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ai-ma-chang-la-thien-kim-that-co-chu/chuong-2.html.]
"Đây là thẻ rồng đen của ngân hàng, hạn mức 10 triệu, cho cô tiêu vặt tháng
này
.
"
"Đây là chìa khóa xe, tổng cộng có 7 chiếc, tương ứng là Ferrari, Bugatti, Maserati trong hầm gửi xe..."
"Đây là thẻ vàng tổng giám đốc của tập đoàn Phong Hoa lớn nhất thành phố này , có thể nhận diện thân phận của cô, lúc nào rảnh cô cứ tùy ý đến Phong Hoa xem thử."
Chú Vương đưa cho tôi xem mười mấy thứ, tôi hoàn toàn không kịp tiếp thu.
Tôi vội vàng nói không cần đưa ra nữa, để tôi từ từ nghiên cứu.
Chú Vương không nói thêm gì nữa, dặn dò đám người hầu chăm sóc tôi thật tốt , sau đó rời đi .
Tôi chọn một căn phòng để ở, tôi cảm thấy mình như đang sống trong hoàng cung, bên ngoài còn có một đám "cung nữ" chờ mệnh lệnh của tôi .
Không tự nhiên chút nào.
Lúc này , cô bạn thân Đóa Đóa gọi điện cho tôi .
Đóa Đóa là bạn cùng phòng đại học của tôi , hiện đang bôn ba thực tập khắp nơi, ba ngày hai bữa lại than khổ với tôi .
Tôi tưởng Đóa Đóa lại đến than khổ, kết quả cô ấy vừa mở miệng đã gấp gáp hỏi: "Nhược Khê, cậu bị đuổi ra khỏi nhà rồi à ? Vãi chưởng, cậu không phải là bạch phú mỹ à !"
Tôi ngẩn người : "Sao cậu biết ?"
"Có một đứa con gái vào nhóm chat của trường mình , hình như là nhờ giáo viên kéo vào . Cô ta nói cô ta là em gái của cậu , thứ Hai tuần sau sẽ tổ chức một bữa tiệc sinh nhật, mời tất cả chúng ta tham gia."
Đóa Đóa nói sơ qua tình hình.
Đối phương không chỉ nói là em gái của tôi , mà còn ngấm ngầm tiết lộ việc tôi bị đuổi ra khỏi nhà.
Trong lòng tôi bốc hỏa, Chu Khả?
Cô ta có bệnh à !
Tôi đã rời khỏi nhà cô ta rồi , vậy mà cô ta còn tìm đến bạn đại học của tôi để gây chuyện?
Tôi trực tiếp gọi điện cho Chu T.ử Phong.
Chu T.ử Phong bắt máy, hỏi tôi có chuyện gì.
"Bảo Chu Khả nghe điện thoại!" Tôi tức giận đùng đùng, cực kỳ khó chịu khi Chu Khả nhúng tay vào cuộc sống đại học của mình .
"Chị Nhược Khê, có chuyện gì vậy ?" Chu Khả nghe máy, dường như đã đi xa khỏi chỗ của Chu T.ử Phong.
"Cô muốn làm gì?" Tôi chất vấn cô ta .
Cô ta cười khúc khích: "Chị Nhược Khê, tôi muốn trải nghiệm cuộc sống của chị một chút thôi mà, cuộc sống của chị vốn dĩ thuộc về tôi , bao gồm cả trường đại học của chị.”
"Chị không nghĩ là tôi sẽ tha thứ cho chị đấy chứ? Chị đã hưởng thụ tất cả của tôi , sau đó phủi m.ô.n.g bỏ đi là xong à ?"
Cô ta không cười nữa, giọng điệu trở nên lạnh lẽo: "Không, không được ! Tình yêu của ba mẹ dành cho chị, sự nuông chiều của anh trai dành cho chị và cả sự tốt bụng của bạn bè chị, tôi đều muốn cướp hết!"
"Cô bị điên à ?" Tôi tức đến nổ phổi, cái con người này tâm lý bị vặn vẹo rồi hả?
"Hì hì, tôi không có bệnh, tôi chỉ tức giận mà thôi. Vừa rồi ba mẹ tôi còn lén lóc khóc vì chị, anh trai tôi không xóa số điện thoại của chị, thậm chí dì giúp việc còn hỏi khi nào chị về nhà ăn cơm, chị có hiểu được sự căm hận của tôi không ?"
Chu Khả nghiến răng nghiến lợi: "Chị đã cướp đi tất cả của tôi , cả đời này tôi cũng sẽ không tha thứ cho chị!"
" Tôi đã nói rồi , nỗi khổ của cô không liên quan gì đến tôi !" Tôi vừa giận vừa ức, vốn dĩ tôi còn khá đồng tình với Chu Khả, nhưng bộ dạng này của cô ta thật sự làm tôi không thể đồng tình nổi.
Chu Khả "hừ hừ" hai tiếng, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại , còn tự mình cười nói : “Được rồi , không nói nhiều nữa, chị cũng nhớ đến tham gia tiệc sinh nhật của tôi đấy nhé, tôi muốn mình thật tỏa sáng, không có chị làm nền thì sao mà được ?”
"À còn nữa, tôi đã bảo ba đóng băng thẻ của chị rồi , sau này chị không được tiêu một xu nào của nhà tôi nữa, chị không cần mang quà đến đâu , người đến là được rồi nhé."
Chaporia
Bình Luận (0)