Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
6
Chu Khả vô cùng đắc ý, không chỉ bảo ba nuôi khóa thẻ của tôi , mà còn muốn sỉ nhục tôi trong bữa tiệc sinh nhật.
Lúc đó cô ta sẽ là tâm điểm chú ý của mọi người , còn tôi là một kẻ nghèo kiết xác bị đuổi ra khỏi nhà, ngay cả quà cũng không mua nổi.
Nói tôi không tức giận là không thể, cô ta quá đáng như vậy , vươn tay tới bạn bè đại học của tôi , tôi không thể ngồi yên mặc kệ.
Tham gia thì tham gia thôi!
Tôi xuống lầu gọi một dì giúp việc, chắc là quản gia nhỉ, tầm bốn mươi tuổi, dáng vẻ hiểu lễ nghĩa, nhìn còn giống giáo sư hơn cả giáo sư đại học.
"Dì ơi, có thể mua một bộ lễ phục, phối thêm đôi giày cao gót gì đó giúp cháu không ..." Tôi thầm nghĩ mình cũng phải ăn diện một chút, dù sao cũng là đi dự tiệc.
"Dạ, xin cô chủ chờ một lát, tôi đi tìm người phối đồ giúp cô." Nữ quản gia lập tức hiểu ý.
Tôi đoán bà ấy tưởng tôi đang chuẩn bị cho bữa tiệc của chính mình .
Dù sao thì đợi ba mẹ tôi về, nhà tôi cũng sẽ mời các nhân vật danh tiếng đến dự tiệc của tôi .
"Không cần quá đắt hay phô trương đâu ạ, cứ đơn giản một chút là được ." Tôi nhắc nhở một câu.
Nữ quản gia gật đầu, sau đó đi ra ngoài.
Tôi đợi mãi mà không thấy đối phương quay lại , tôi thầm nghĩ giúp việc nhà hào môn làm việc không được nhanh nhẹn cho lắm, sao mà lề mề thế.
Ngay sau đó, bên ngoài vang lên tiếng xe ô tô, có mấy chiếc xe chạy vào trang viên.
Tôi ngó đầu ra nhìn , thấy nữ quản gia bước tới đón tiếp, mời tất cả những người trên xe xuống.
Đếm sơ sơ thì có mười mấy người , đa số là nữ, chỉ có hai người nam.
Bọn họ đều ăn mặc theo kiểu tinh anh đô thị, hơn nữa mỗi người đều cầm theo đồ đạc, lúc xuống xe trông vừa hưng phấn vừa căng thẳng.
Tôi có hơi thắc mắc, đám người này làm gì vậy ?
"Cô chủ, những người này đều là tinh anh trong các ngành nghề, chuyên môn đến để phục vụ cô." Nữ quản gia dẫn họ vào .
Tôi ngơ ngác: "Tinh anh gì cơ?"
"Mấy vị này đều là chuyên gia thời trang, đều từng du học ở Âu Mỹ, từng phục vụ cho rất nhiều người mẫu hàng đầu trong nước và quốc tế.
"Mấy vị này là chuyên gia trang điểm, kinh nghiệm đầy mình , tay nghề như thần, rất được các phu nhân yêu thích.”
"Hai vị nam này là nhà thiết kế tóc, rất nhiều ngôi sao minh tinh đều tìm bọn họ để thiết kế đấy ạ."
Nữ quản gia giới thiệu lần lượt.
Tôi nghe mà há hốc mồm.
Tôi chỉ muốn một bộ lễ phục và một đôi giày thôi, có cần phải huy động lực lượng hùng hậu như thế này không ?
7
Tôi dở khóc dở cười .
Đây chính là cuộc sống của thiên kim hào môn à ?
Nhưng người ta đã đến rồi , tôi cũng ngại đuổi họ đi , dù sao bọn họ cũng mang theo đầy đủ đồ dùng như vậy , hình như cũng mang tới không ít quần áo giày dép các loại.
"Vậy mọi người phối đồ giúp tôi đi , đơn giản một chút là được ." Tôi chấp nhận số phận, số phận của một thiên kim hào môn.
Một nhóm người lập tức bắt tay vào việc.
"Thưa cô, da của cô trắng ngần như tuyết, tôi đề nghị chọn lễ phục màu xanh thiên về tông lạnh..."
"Thưa cô, dáng đầu của cô rất hợp với kiểu tóc đuôi ngựa b.úi cao, tôi thử trước giúp cô nhé..."
"Thưa cô, tôi thử đôi cao gót màu đỏ này giúp cô..."
Tôi cảm thấy mình giống như một con b.úp bê, từ trên xuống dưới đều được sắp xếp ổn thỏa.
Mà cũng phải nói , cảm giác này khá tốt , dù sao tôi cũng là một kẻ lười biếng, lại còn mắc chứng khó lựa chọn.
"Mọi người cứ làm đi , mọi người thấy cái nào tốt thì chọn cái đó, đưa cho tôi vài phương án để tôi tự quyết định là được ."
Tôi để bọn họ thoải mái làm việc, không cần phải hỏi đi hỏi lại .
Dù sao thì trang phục, kiểu tóc, trang điểm, trang sức, giày dép đều phải làm hết, tôi không có nhiều sức lực để ứng phó như vậy .
Hai tiếng sau , ba phương án đã hoàn thành.
Tôi thử qua tất cả một lượt, ba lần trang điểm và phối đồ khác nhau thực sự làm tôi kinh ngạc.
Đây là tôi sao ?
Có dùng app làm đẹp cũng không ảo đến mức này chứ?
"Chốt ba bộ này !" Tôi quyết định luôn, thật ra chỉ cần một bộ là đủ, nhưng có cô gái nào mà không muốn có thêm vài bộ đồ đẹp chứ?
"Vâng, chúng tôi sẽ nhanh ch.óng gửi đến cho cô, có một số món là hàng đặt riêng nên có thể hơi chậm một chút."
"Gửi đến trước thứ Hai tuần sau là được ." Tiệc sinh nhật của Chu Khả là thứ Hai tuần sau , còn năm ngày nữa, chắc là kịp.
8
Trong mấy ngày chờ đợi đồ đặt riêng, tôi khá buồn chán.
Một trang viên lớn thế này mà chẳng có lấy một người quen.
May mà cô bạn thân Đóa Đóa thường xuyên nhắn tin cho tôi , báo cáo động thái của Chu Khả cho tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.
com/ai-ma-chang-la-thien-kim-that-co-chu/chuong-3.html.]
“Nhược Khê, đứa em gái kia của cậu sao trà xanh thế không biết , bây giờ cô ta thành cục cưng của cả nhóm rồi , mấy đứa con trai đều thấy cô ta đáng yêu.”
"Cô ta lại còn ngày nào cũng phát lì xì, thường xuyên phát một lúc mấy nghìn tệ, làm cho mọi người đều thân thiết với cô ta , ngay cả mình cũng thấy xao động rồi , nhiều lì xì quá mà!"
Thật ra tôi đều biết những chuyện này , dù sao tôi cũng ở trong nhóm.
Chỉ là tôi không thường xuyên xem, càng không lên tiếng.
Bởi vì nếu tôi lên tiếng, chắc chắn sẽ thành "hai chị em" cãi nhau trong nhóm, để người ta cười cho.
Tôi không thể để mất mặt như vậy được .
"Vậy cậu cứ nhận nhiều lì xì vào , cái này còn nhẹ nhàng hơn đi tìm việc nhiều." Tôi trêu chọc.
Đóa Đóa lo lắng thay tôi : "Cậu không giận à ? Tuy cô ta không trực tiếp nói xấu cậu , nhưng lúc nào cũng dẫn dắt chủ đề, mình nhìn kiểu gì cũng thấy chướng mắt."
Chướng mắt thì làm được gì? Đánh nhau với cô ta một trận à .
Tôi bảo kệ đi .
Đóa Đóa cũng không nói thêm nữa, nhưng cô ấy đột nhiên gửi tin nhắn thoại: "Vãi, em gái của cậu kết bạn với mình rồi ."
Tôi nhíu mày, cảm thấy rất khó chịu.
Đóa Đóa là bạn thân nhất của tôi , các bạn học đều biết , xem ra Chu Khả muốn ra tay từ chỗ Đóa Đóa.
Một lúc sau , Đóa Đóa báo cáo tình hình: "Cô ta hỏi thăm mình về sở thích và thói quen của cậu , còn hỏi mình xem có phải cậu thích Lục Kinh không ."
Lục Kinh là minh tinh đang nổi, hát hay diễn giỏi đều thuộc hàng top, tôi đã trở thành fan của anh ấy từ nửa năm trước , trong phòng ngủ dán đầy poster của đối phương.
Chắc là Chu Khả đã nhìn thấy rồi .
"Cô ta lại muốn làm gì nữa?"
"Cô ta nói cô ta đã tìm hiểu về Lục Kinh, cũng yêu thích anh ấy , dự định tháng sau sẽ mời các fan trong lớp đi xem concert của Lục Kinh, bảo tớ thống kê danh sách các fan của Lục Kinh giúp cô ta ." Đóa Đóa giải thích.
Tôi nghe mà bốc hỏa, không hiểu sao lại cảm thấy rất buồn nôn.
Cô ta định "cướp" luôn cả thần tượng của tôi à ?
9
Tôi không muốn nghe Đóa Đóa nói thêm nữa, bèn hừ lạnh: "Cô ta muốn mời mọi người đi xem concert của Lục Kinh à , tốt thôi, tính thêm cả tớ nữa, tớ cũng muốn đi !"
Concert của Lục Kinh thì tôi không thể bỏ lỡ được , dù sao thì đó cũng là thần tượng duy nhất của tôi .
Tôi không nói thêm nữa, lên phòng gym trên lầu tập cho ra mồ hôi, cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Trời cũng đã tối, tôi vừa ngân nga đi tắm thì chú Vương tới.
Ông ấy bày ra vẻ bí mật.
Tôi hỏi ông ấy có chuyện gì, ông ấy kéo tôi ra ban công, chỉ xuống con đường bên ngoài trang viên, bảo tôi nhìn .
Tôi nhìn qua, dưới ánh đèn đường có một chiếc xe thể thao màu đỏ đang đỗ, một người đàn ông đeo kính râm và đội mũ đang nhìn về phía bên này .
Tuy không nhìn rõ mặt mũi nhưng tôi đã ngửi thấy vẻ đẹp trai tràn màn hình.
Hơn nữa, tôi cảm thấy có hơi quen mắt.
"Anh ấy là ai vậy ạ?" Tôi hỏi chú Vương.
"Anh trai của cô, cũng là con nuôi của nhà họ Lục chúng ta ... Cô chủ cô đừng để ý, ông chủ và bà chủ không phải cố ý nhận nuôi cậu ấy đâu , thực ra cậu ấy là con trai của đồng đội cũ của ông chủ, là được ủy thác chăm sóc..."
Chú Vương sợ tôi giận nên vội vàng giải thích.
Tôi hiểu rồi , anh chàng đẹp trai kia là thiếu gia giả, còn tôi là thiên kim thật.
Tôi thì không để ý, thuận miệng nói : "Không sao đâu ạ, chú nhắc cháu mới nhớ, cháu phải họ Lục mới đúng, Lục Nhược Khê nghe cũng hay đấy chứ."
" Đúng vậy , cô họ Lục, tên khai sinh là Lục Cẩn, anh trai của cô tên là Lục Kinh, là một ca sĩ..."
Hả?
Tôi giật mình một cái, một lần nữa nhìn chằm chằm vào anh chàng đẹp trai kia , cảm giác quen thuộc đó đã trở thành sự thật.
Trời đất ơi, Lục Kinh!
Ngàn vạn lần không ngờ tới, thiếu gia giả cũng chính là anh trai tôi , lại chính là thần tượng Lục Kinh của tôi !
Cái này ...
Đầu óc của tôi đang quay cuồng thì thấy Lục Kinh lên xe rời đi .
“Cậu ấy không biết phải đối mặt với cô thế nào, chỉ nhờ tôi gửi lời chào đến cô, cậu ấy nói nếu cô không chấp nhận cậu ấy , cậu ấy sẽ rời khỏi nhà họ Lục." Chú Vương thở dài nói .
Chuyện này ...
Đương nhiên là tôi chấp nhận rồi , tôi đâu có giống Chu Khả.
Hơn nữa, Lục Kinh là thần tượng của tôi mà.
"Cháu chấp nhận anh ấy , chú bảo anh ấy đừng suy nghĩ nhiều, cứ chuẩn bị tốt cho concert tháng sau đi ạ." Tôi nhìn theo ánh đèn hậu sau xe của Lục Kinh.
Chú Vương thở phào nhẹ nhõm, có thể thấy ông ấy rất quý Lục Kinh, sợ tôi và Lục Kinh xảy ra mâu thuẫn.
" Tôi sẽ chuyển lời tới cậu chủ, đợi ông chủ và bà chủ về, cậu chủ cũng sẽ đến tham dự bữa tiệc của cô để chính thức chào hỏi cô." Chú Vương cười nói .
Được thôi!
Chaporia
Bình Luận (0)