Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

12

Rõ ràng là Chu Khả đã vô cùng sốt ruột.

Cô ta đứng bên cạnh tôi , gầy gò nhỏ bé, mặc dù bộ lễ phục của cô ta rất đắt tiền, nhưng so với của tôi thì quá tầm thường.

Kế hoạch của cô ta cũng thất bại, trông rất trẻ con.

Đây chính là sức mạnh của đồng tiền.

Tôi có quá nhiều tiền, trở nên khí chất cao quý, chỉ cần đứng yên thôi thì Chu Khả cũng không thể lay chuyển được .

“Chị Nhược Khê ngầu quá đi , rất có cá tính.” Chu Khả khen tôi một tiếng, không nhìn poster nữa.

Cô ta quay người hỏi ba mẹ nuôi: “Ba mẹ , anh trai đâu rồi ạ? Anh ấy nói đi mua quà cho con mà sao vẫn chưa về?”

“Đáng lẽ phải về rồi , có lẽ là kẹt xe?” Ba nuôi nhìn ra ngoài.

“Vậy thì không vội, à mà chị Nhược Khê, lúc chị mới về nhà em, anh trai em cũng tặng quà cho chị đúng không ? Là cái gì ấy nhỉ?”

Chu Khả lại bắt đầu giở trò.

“Để trong phòng ngủ, tôi quên mất từ lâu rồi .” Tôi thật sự là đã quên mất rồi , dù sao thì đó cũng là món quà được nhận lúc nhỏ.

“Có phải cái này không ?” Chu Khả lấy ra một chiếc vòng bạc ở trong túi.

Chiếc vòng này đã hơi xỉn màu, cũng đã biến thành hình bầu d.ụ.c không đều.

Đây chính là món quà mà Chu T.ử Phong tặng tôi , lúc đó anh ta rất không vui khi tôi đến đây, nhưng ba mẹ nuôi ép anh ta chấp nhận tôi , còn bắt anh ta mua quà cho tôi .

Anh ta cũng rất vô tâm, tức đến mức chạy ra tiệm vàng mua một chiếc vòng bạc rẻ nhất, sau đó ném cho tôi .

“Cô tìm thấy ở đâu ?” Tôi nhớ là tôi làm mất cái thứ này từ lâu rồi .

“Em dọn phòng giúp chị, tìm thấy nó ở góc dưới gầm giường.” Chu Khả cười toe toét: “Chị Nhược Khê chịu thiệt thòi rồi , anh trai của em đúng là trai thẳng, vậy mà lại tặng chị thứ rẻ tiền như vậy , hình như chưa đến 300 tệ đúng không ?”

Tôi thầm tặc lưỡi.

Hay lắm, lôi chuyện cũ rích này ra để làm nhục tôi à ?

Trẻ con quá rồi đấy?

“Đâu phải em gái ruột, là em gái được nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi về, tặng vòng bạc là tốt lắm rồi .” Một cô bạn học bỗng nhiên lên tiếng.

Nói xong thì lập tức nhìn sang chỗ khác.

Không nghi ngờ gì nữa, người này chính là người bị Chu Khả mua chuộc, cuối cùng thì bây giờ cũng bắt đầu lên tiếng sỉ nhục tôi rồi .

“ Tôi cứ tưởng Chu Nhược Khê là thiên kim tiểu thư chứ, hóa ra là trẻ mồ côi, mà nói thật, cô ta làm được hội trưởng hội học sinh, có khi nào là do bỏ tiền ra không ?” Lại có một cô gái khác lên tiếng, sự châm chọc trong giọng điệu không đủ, ngược lại còn rất chột dạ .

Cả hội trường im lặng, bầu không khí vô cùng kỳ lạ.

Tôi suýt nữa đã cười c.h.ế.t, chỉ có thế này thôi à ?

“Thôi được rồi , các cậu đừng nói nữa, tuy chị ấy là được nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi, nhưng tôi coi chị ấy như chị ruột vậy !” Chu Khả tốt bụng ngăn lại .

Đúng lúc Chu T.ử Phong về.

Xe của anh ta suýt nữa đã đ.â.m vào đuôi chiếc Lamborghini của tôi .

Chu Khả vui mừng khôn xiết, liếc mắt nhìn tôi một cái, sau đó giống như một cô công chúa kiêu ngạo đi ra nhận quà của mình .

Món quà của cô ta chắc chắn phải vừa đắt tiền vừa lộng lẫy, ít nhất cũng phải mấy trăm nghìn tệ.

Cô ta mới là chủ nhân ở đây!

Mọi người đều nhìn , tò mò không biết là quà gì.

Thế nhưng Chu T.ử Phong chạy vào sân, hai tay trống không .

“Anh, quà đâu ?” Chu Khả nhìn vào trong xe.

“Khả Nhi em cứ chơi với bạn bè đi , anh phải đưa ba đến công ty một chuyến, có lẽ lát nữa mới về được .” Chu T.ử Phong kéo ba nuôi, lại muốn đi .

Mọi người đều nghi hoặc.

Sắc mặt của Chu Khả thay đổi, gần như sụp đổ: “Anh, anh không mua quà cho em à ?”

“Phó tổng giám đốc tìm anh , có chuyện tốt ! Anh với ba đến công ty trước , xong việc chắc chắn sẽ đền bù cho em!” Chu T.ử Phong không nói nhiều.

Ba nuôi hỏi là chuyện gì.

Chu T.ử Phong bảo lên xe rồi nói , đây là bí mật kinh doanh.

Ba nuôi do dự không quyết, liên tục nhìn Chu Khả.

Tôi đã đoán được là chuyện gì, chắc chắn là chú Vương đã cử người đi tìm Chu T.ử Phong để bàn chuyện hợp tác.

Là một vụ làm ăn lớn vài chục tỷ đó.

“Ba, ba đi với anh trai đi , chuyện công ty quan trọng hơn, con ở lại đón sinh nhật cùng em gái là được rồi .” Tôi chu đáo nói .

Ba nuôi vẫn quan tâm đến bí mật kinh doanh hơn, sau khi nói xin lỗi với Chu Khả thì lên xe đi mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ai-ma-chang-la-thien-kim-that-co-chu/chuong-5.html.

]

Chu Khả đứng sững sờ giữa sân, sắc mặt tái mét, trên người tràn đầy sát khí, giống như một con sói hoang trong núi.

13

Bố nuôi và anh trai vừa đi , bữa tiệc sinh nhật này coi như nguội lạnh.

Mẹ nuôi gượng cười an ủi Chu Khả, cũng bảo mọi người cứ chơi thoải mái, không cần câu nệ.

Tôi nhìn ra mẹ nuôi rất khó chịu, làm sao bà ấy lại không hiểu suy nghĩ của Chu Khả chứ?

Lần này Chu Khả không những không sỉ nhục được tôi , mà bản thân cô ta còn bị “sỉ nhục” đến mức ê chề, chắc chắn mâu thuẫn với tôi sẽ càng lớn hơn.

Tôi đứng ra chủ trì, kéo Đóa Đóa khuấy động không khí, cuối cùng cũng tổ chức xong bữa tiệc sinh nhật này .

Không biết Chu Khả biến mất từ lúc nào.

Mẹ nuôi tìm thấy tôi , buồn bã rơi nước mắt, không nói nên lời.

Tôi vỗ vai bà ấy : “Không sao đâu ạ, con không bận tâm.”

Mẹ nuôi khẽ nói “xin lỗi ”, sau đó lên lầu.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, tôi trở về trang viên.

Đóa Đóa nhất quyết đòi đi theo tôi , nhưng tôi không đồng ý, cho cô ấy thỏa mãn cơn nghiện xe thể thao một chút rồi đuổi đi .

Chú Vương đợi tôi ở trang viên, thấy tôi về thì lập tức cười nói : “Mọi việc đã xong xuôi rồi , chúng ta đã ký hợp đồng với Chu T.ử Phong, năm nay công ty của cậu ta ít nhất cũng kiếm được 2 tỷ tệ.”

2 tỷ tệ đối với nhà họ Chu mà nói thì quả thật là một con số trên trời.

Tôi vui vẻ nói được .

Chú Vương lại nói : “À đúng rồi cô chủ, chúng tôi chưa nói cho Chu T.ử Phong biết về chuyện của cô, đợi ông chủ và bà chủ về tổ chức tiệc, cô tự mình nói với cậu ta thì tốt hơn.”

Cũng được , đến lúc đó tôi , thân là cô chủ của nhà họ Lục sẽ trò chuyện, uống rượu cùng ba mẹ nuôi và anh trai, các nhân vật nổi tiếng trong giới sẽ nhớ đến họ.

Điều này rất có lợi cho họ.

Sau khi tiễn chú Vương đi , tôi cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, lên lầu tắm rửa, đi ngủ.

Ai ngờ vừa nằm xuống, Chu Khả lại gọi điện thoại đến.

Cô ta vẫn dùng điện thoại của Chu T.ử Phong, không muốn tự mình thêm số của tôi .

Tôi nghe máy, cô ta cười nói : “Chu Nhược Khê, hôm nay chị vui lắm đúng không ? Chị nghĩ chị thắng rồi đúng không ? Tôi chỉ là một con hề thôi phải không ?”

“ Đúng vậy .” Tôi nói thật.

Chu Khả cười lớn: “Ha ha ha, chị nghĩ tôi là con hề thật sao ? Chị có biết tại sao ba và anh trai phải về công ty không ? 2 tỷ tệ! 2 tỷ tệ đó! Ba và anh trai đã ký một bản hợp đồng lớn, năm nay có thể kiếm được 2 tỷ tệ!”

Chu Khả vô cùng phấn khích, có một cảm giác sảng khoái đến điên cuồng.

“Vậy thì sao ?” Tôi nhếch mép.

“Chị đúng là đồ ngu, vẫn chưa hiểu à ! Toàn bộ tài sản nhà tôi cộng lại còn chưa đến 100 triệu tệ, bây giờ có thể kiếm được 2 tỷ tệ! Anh trai nói rồi , đây là một bước nhảy vọt về giai cấp!”

Sự phấn khích của Chu Khả còn truyền qua điện thoại: “Chị có biết anh trai chuẩn bị đền bù cho tôi món quà gì không ?”

“Mời nói .”

“Anh ấy nói rồi , đợi khoản tiền hàng đầu tiên về tài khoản, sẽ tặng cho tôi một chiếc xe thể thao! Là mua, không phải thuê!”

Tặng xe thể thao?

Thảo nào cô ta phấn khích đến như vậy , cô ta đã có chút dáng vẻ của thiên kim nhà giàu rồi .

“Chúc mừng.” Tôi khịt mũi cười một tiếng.

Chu Khả sững lại một chút, không cười nữa, cô ta mong tôi ghen tị với cô ta , nhưng tôi hoàn toàn không bận tâm.

“Chu Nhược Khê, xem ra chị hoàn toàn không hiểu thế nào là nhảy vọt giai cấp, cũng đúng thôi, dù sao anh trai và ba cũng chưa nói với chị.”

“ Tôi nói cho chị biết thêm một chuyện nữa, bên ký hợp đồng với chúng tôi là Tập đoàn Phong Hoa của Lục thị, nghe anh trai nói Lục thị là gia tộc hàng đầu, chị không thể tưởng tượng nổi Lục thị giàu có đến mức nào đâu .”

Giọng điệu của Chu Khả đầy kiêu ngạo, cứ như cô ta là thiên kim của nhà họ Lục.

Trong lòng tôi thầm cảm ơn lời khen của cô ta , cô ta tiếp tục nói : “Lần này chúng tôi không chỉ ký hợp đồng với Lục thị, mà còn được mời tham dự tiệc của thiên kim nhà họ Lục, đến lúc đó đối phương sẽ gửi thiệp mời cho chúng tôi .”

“Bây giờ chị hiểu rồi chứ? Đây chính là bước nhảy vọt về giai cấp, chúng tôi có thể tiếp xúc với những gia tộc hàng đầu và giới thượng lưu rồi .”

Tôi không nhịn được mà cười nói : “Cô không đọc nhiều sách mà cũng hiểu biết khá đấy chứ.”

“ Tôi không cần hiểu, ba và anh trai hiểu là được rồi . Lần này đi dự tiệc của Lục thị, tôi xem thử có thể câu được một chàng rể vàng không , ha ha, buồn cười quá đi mất, vốn dĩ nếu tôi không trở về thì tất cả những điều này đều là của chị rồi .”

Cô ta muốn tôi sụp đổ.

Thế nhưng tôi chỉ muốn cười .

Thật sự rất muốn cười .

“Tôn trọng và chúc phúc.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...