Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
14
Tôi không để ý đến Chu Khả nữa, cô ta cũng không làm phiền tôi nữa.
Tôi đoán là cô ta đang sung sướng chờ đợi chiếc xe thể thao của mình .
Tôi cũng vô cùng sung sướng, con người ta ấy mà, có tiền rồi thì cảm giác chẳng có phiền não gì nữa, tôi cứ làm một con heo con vui vẻ là được .
Sau ba ngày, ba mẹ ruột của tôi đã về.
Cả trang viên xôn xao, tất cả người giúp việc đều chạy ra đón, chú Vương ở dưới lầu dặn dò: “Đi thông báo cho cô chủ, ông chủ và bà chủ đã về!”
Tôi không cần thông báo cũng biết rồi , dù sao cũng đâu có điếc.
Ít nhiều gì thì tôi vẫn có chút bối rối, thay vội vàng một bộ quần áo, sau đó đi xuống.
Tôi vừa xuống đến nơi, ba mẹ cũng đã bước vào .
Lâu ngày gặp lại , sự ngượng ngùng nhiều hơn là cảm động, tôi càng thêm bối rối.
Nhưng ba mẹ lập tức rơi nước mắt, đặc biệt là mẹ tôi , bà ấy khóc đến mức lớp trang điểm quý phái trên mặt đều trôi hết, chạy đến ôm c.h.ặ.t lấy tôi , miệng gọi tên tôi : “Cẩn Nhi, Cẩn Nhi à !”
Tôi tên là Lục Cẩn.
Ba tôi không ôm tôi , chỉ cúi đầu lau nước mắt, thân hình cao lớn tràn đầy áp lực, khí chất bá đạo không giận mà uy đã thu lại , hóa thành sự dịu dàng không lời.
Vốn dĩ tôi không có cảm xúc gì, nhưng bị mẹ ôm khóc , lại thấy một người đàn ông cứng rắn như ba tôi cũng lau nước mắt, không hiểu sao một nỗi chua xót dâng lên tận sống mũi, nước mắt cũng tuôn rơi.
Dù sao thì m.á.u mủ ruột thịt vẫn hơn, người thân mãi là người thân .
Tôi khóc càng lúc càng dữ dội.
Vào lúc gặp mặt hai năm trước tôi cũng chưa từng khóc như vậy , có lẽ lúc đó trong đầu tôi chỉ toàn nghĩ đến ba mẹ nuôi.
Chú Vương ở phía sau lén lau nước mắt, trong đôi mắt đẫm lệ của tôi , tôi thấy ở cửa còn đứng một người đàn ông anh tuấn.
Là Lục Kinh nhỉ, anh ấy không vào , chỉ đứng ở cửa quan sát.
Đợi tôi khóc đủ rồi , Lục Kinh cũng đi mất.
Ba mẹ tôi đều không nhận ra , kéo tôi hỏi han đủ thứ, còn bảo giúp việc mang từng món quà vào cho tôi .
Đủ loại quà cáp, đều là những vật quý giá mà tôi không gọi được tên, tùy tiện lấy một món ra ngoài cũng có thể bán được mấy trăm nghìn đến cả triệu tệ.
Tôi nhận hết, ba mẹ cho bao nhiêu tôi lấy bấy nhiêu.
Sau cuộc đoàn tụ, trang viên trở nên vui vẻ, bởi vì ba mẹ đã dặn dò, sẽ tổ chức một bữa tiệc tối xa hoa trong trang viên, ăn mừng sự trở về của tôi .
Đồng thời cũng là để tuyên bố sự tồn tại của thiên kim nhà họ Lục ra bên ngoài.
Chú Vương bận tối mắt tối mũi, thiệp mời phát hết tấm này đến tấm khác, phải gửi đi khắp cả nước.
Tôi lén hỏi chú Vương: “Mời những ai vậy ạ? Cháu sợ thất lễ.”
“Các tỷ phú ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, các tỷ phú Forbes, giới tinh hoa chính trị, huyền thoại kinh doanh... khá nhiều, ước chừng hơn một trăm người , rất nhiều người mà cô thấy trên TV.”
Trời ạ, quy mô này cũng lớn quá rồi .
Tôi phải chuẩn bị kỹ lưỡng một chút, không thể thất lễ được .
Tôi bèn đi tìm mẹ ruột, nói muốn học hỏi lễ nghi, nào là tư thế đi đứng , tư thế ăn uống, phải rất cầu kỳ.
Mẹ tôi cười muốn c.h.ế.t, vỗ đầu tôi : “Con xem phim truyền hình nhiều quá à ? Không cần cầu kỳ như vậy đâu , cứ tự nhiên là được rồi , người trong giới hào môn đều quen biết nhau , ai mà để ý mấy cái đó chứ.”
Tôi nghĩ cũng đúng, nếu tôi cố ý cầu kỳ chẳng phải sẽ bị người ta chê cười sao ?
Tôi
đường đường là thiên kim nhà họ Lục,
mọi
thứ cứ thuận theo ý
mình
là
được
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ai-ma-chang-la-thien-kim-that-co-chu/chuong-6.html.]
15
Bữa tiệc tối đến nhanh hơn tôi tưởng.
Hiệu suất làm việc của các gia đình hào môn thật sự quá cao, chỉ trong năm ngày ngắn ngủi, mọi thứ đã sẵn sàng, mà các nhân vật nổi tiếng khắp nơi cũng tốn thời gian để đến, nghe nói rất nhiều người đều thuê máy bay riêng.
Trang viên vô cùng náo nhiệt, các nhân vật nổi tiếng khắp nơi đều quen biết nhau , hoặc đang nói cười vui vẻ trong vườn, hoặc đang ngắm núi nhìn sông trong đình nghỉ mát, hoặc đang nâng ly cạn chén trong biệt thự...
Tóm lại , chỗ nào cũng có người , đi vệ sinh cũng có thể gặp được các ông trùm kinh doanh đến từ Mã Đô.
Khi trời dần tối, bữa tiệc tối cũng sắp bắt đầu, các vị khách lần lượt bước vào đại sảnh của trang viên, lần lượt ngồi vào chỗ.
Mẹ tôi kéo tôi đi tới đám đông, để tôi làm quen với không khí, tránh bị căng thẳng.
Đúng là tôi có chút căng thẳng, dù sao lát nữa cũng phải theo ba mẹ lên sân khấu, làm quen trước cũng tốt .
“Cô Lục y như tiên nữ, những năm đầu là vì lưu lạc phàm trần rồi .” Một ông chú lớn tuổi trêu chọc, khiến mọi người bật cười .
Tôi khiêm tốn nói lời cảm ơn.
“Cô Lục xinh đẹp như vậy , chắc là người đến cầu hôn sắp đạp đổ ngưỡng cửa luôn rồi .” Một cô gái trẻ đẹp cũng trêu chọc.
“Còn không phải sao , các vị nhìn xem mấy chàng trai trẻ đến hôm nay, ai mà không lén nhìn cô ấy chứ.”
Mà nói thật, đúng là có rất nhiều trai đẹp đang lén nhìn tôi .
Những chàng trai đẹp đẽ này không hề tầm thường, toàn là phú nhị đại hàng đầu trong nước hoặc tinh hoa trong giới tinh hoa.
Bình thường tôi làm sao có thể gặp được những người này chứ, tôi bị bọn họ nhìn đến mức ngại ngùng xấu hổ.
Tôi tìm một lý do để vào nhà vệ sinh, nhẹ nhàng thở phào một hơi .
Nhưng lại nghe thấy bên ngoài nhà vệ sinh truyền đến một tiếng kêu kinh ngạc: “Wow, đó không phải là Lục Kinh à ?”
“ Đúng là anh ấy , thiếu gia nhà họ Lục, minh tinh hàng đầu!”
Là một nhóm các cô gái trẻ đang kêu lên, những cô gái này không phải người bình thường, nói chung là cũng không coi trọng minh tinh, nhưng Lục Kinh không chỉ là minh tinh, mà còn là thiếu gia của nhà họ Lục.
Tôi đi ra xem, các cô gái trẻ đã xúm về phía Lục Kinh rồi .
Nhưng Lục Kinh đi rất nhanh, tránh khỏi những cô gái này .
Tôi thầm cười một tiếng, không hổ là thần tượng của tôi , rất có phong cách.
Tôi đuổi theo Lục Kinh, hôm nay nên chính thức gặp mặt rồi , dường như anh ấy không biết phải đối mặt với tôi thế nào, vậy thì tôi sẽ đi đối mặt với anh ấy .
Rất nhanh tôi đã đuổi đến lối vào đại sảnh, chú Vương cũng ở đây, còn có một số người hầu đang đón khách.
Lác đác vẫn còn vài vị khách đi vào .
Lục Kinh nhìn đồng hồ, đứng ở cửa nhìn ra ngoài, bữa tiệc tối nay là do anh ấy phụ trách, anh ấy muốn xác nhận khách đã đến đủ chưa .
Tôi đang định đi qua thì lại thấy Chu Khả đến.
Cô ta ăn diện lộng lẫy, váy trắng tinh gần như quét đất, được ba mẹ nuôi và Chu T.ử Phong vây quanh bước vào .
Ba mẹ nuôi và Chu T.ử Phong cũng rất căng thẳng, lưng còn vô thức hơi cúi xuống.
Còn Chu Khả thì lại ngẩng cao đầu, ưỡn n.g.ự.c, vẻ mặt hưng phấn và mong chờ, giống hệt một con chim đang tìm bạn tình.
Đương nhiên, con chim này trông vẫn khá ổn , tuy gầy gò nhỏ bé, nhưng sự trong sáng đáng yêu thì không hề ít đi chút nào.
Đáng tiếc đây là bữa tiệc tối của thiên kim nhà họ Lục, quy tụ các thiên kim tiểu thư hào môn khắp cả nước.
Chu Khả ở đây chỉ có thể trở thành vai phụ trong số các vai phụ.
Chaporia
Bình Luận (0)