Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
16
Gia đình của bố mẹ nuôi tôi đã đến, Lục Kinh tiến lên đón tiếp, mắt mày cong cong manh theo ý cười , rất thân thiện.
Ba mẹ nuôi và Chu T.ử Phong cực kỳ căng thẳng, liên tục gật đầu đáp lễ.
Chu Khả lại kinh ngạc nói : “Lục Kinh? Anh là Lục Kinh à ?”
“Ừm, tôi là Lục Kinh.” Lục Kinh vẫn bình thản.
Chu Khả không còn bình tĩnh được nữa, hai mắt cô ta sáng rực, vuốt tóc, giả vờ thanh lịch nói : “Em tên là Chu Khả, là fan của anh , tối nay được mời đến tham dự tiệc, sao Lục tiên sinh cũng ở đây? Anh cũng là khách mời ạ?”
“ Tôi là người nhà họ Lục.” Lục Kinh trả lời thật.
Chu Khả càng kinh ngạc, hai má cô ta đỏ bừng.
Ba mẹ nuôi và Chu T.ử Phong cũng giật mình , vội vàng bắt tay chào hỏi, vô thức niềm nở hơn.
Chu Khả tiến lên một bước, cũng bắt tay Lục Kinh, đôi mắt đầy tình ý nhìn chằm chằm vào Lục Kinh.
Cô ta rất dũng cảm.
Tôi khâm phục.
Lục Kinh lập tức nhíu mày, không để lại dấu vết gì mà rút tay về: “Mời vào , sẽ có người phụ trách dẫn các vị đến chỗ ngồi , tôi ra ngoài xem còn khách nào nữa không .”
Lục Kinh rời khỏi đại sảnh.
Chu Khả lưu luyến không rời nhưng lại vô cùng phấn khích, đi theo ba mẹ nuôi và anh trai vào trong.
Sau đó gặp tôi .
Tôi không hề tránh mặt, dù sao tôi cũng phải chào hỏi ba mẹ nuôi và anh trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ai-ma-chang-la-thien-kim-that-co-chu/chuong-7.html.]
Nhưng vừa gặp mặt tôi , Chu Khả lập tức kêu lên thất thanh: “Chu Nhược Khê, sao chị lại đến đây!”
Biểu cảm của cô ta giống như gặp ma, lời nói đầy vẻ không thể tin được .
Quá thất lễ, những
người
xung quanh đều nhíu mày
nhìn
sang.
Ba mẹ nuôi vội vàng nói xin lỗi , kéo Chu Khả lại gần tôi .
Chu Khả trợn mắt nhìn tôi , không đợi tôi giải thích, cô ta lại tự mình nói : “ Tôi biết rồi , chị bám víu vào suất của nhà chúng tôi đúng không ? Có phải chị đã nói với Lục Kinh là chị cũng là người nhà họ Chu chúng tôi không ? Chị có biết xấu hổ không hả?”
Cô ta chỉ có thể nghĩ ra lý do này .
“ Tôi là thiên kim nhà họ Lục.” Tôi lạnh nhạt nhìn cô ta .
Cô ta nghe xong thì cười muốn c.h.ế.t, ba mẹ nuôi và Chu T.ử Phong cũng ngạc nhiên nhìn nhau , không dám tin.
“Ba mẹ , anh , con dẫn mọi người đến chỗ ngồi nhé, trên thiệp mời của mọi người có số ghế đó.” Tôi muốn dẫn đường.
Chu Khả lại nghĩ ra điều gì đó, châm chọc nói : “Hóa ra là đến làm phục vụ à , nhìn chị ăn mặc đơn giản thế này , làm phục vụ cũng hợp đấy.”
Tôi còn chưa chính thức thay đồ, một bộ đồ phong cách tối giản, nhưng cũng trị giá mấy trăm nghìn tệ, mắt thẩm mỹ của Chu Khả quá kém.
“Chu Khả, tôi không muốn cãi nhau với cô, cô im miệng đi , tối nay rất quan trọng đối với ba mẹ và anh trai, có sự giúp đỡ của tôi , họ mới có thể thật sự đạt được bước nhảy vọt giai cấp như cô nói !” Tôi quát lên một tiếng.
Chu Khả tức đến bật cười : “Chị mới là người nên im miệng đi , chị đến làm phục vụ, muốn tiếp cận Lục Kinh đúng không ? Cười c.h.ế.t tôi rồi , thiếu gia có cấp bậc như Lục Kinh, tôi mới có tư cách tiếp xúc, còn chị chỉ có thể rửa bát thôi!”
Sự kiêu ngạo của cô ta toát ra từ tận xương tủy.
Lúc này nữ quản gia đến tìm tôi , tôi biết mình nên đi thay đồ.
“Cô dẫn họ đến chỗ ngồi , họ là người thân của tôi , đừng chậm trễ.” Tôi dặn dò nữ quản gia một tiếng, sau đó nhanh ch.óng rời đi .
Phía sau vẫn là sự khinh thường của Chu Khả.
Chaporia
Bình Luận (0)