Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
17
Tôi đi đến phòng thay đồ riêng, mười mấy người giúp việc đã đợi sẵn ở đó.
Mẹ tôi cũng ở đây, bà ấy gọi tôi : “Cẩn Nhi, mau lại đây thay đồ, lát nữa cùng chúng ta ra mắt."
Tôi không lề mề, thay đồ, trang điểm, làm tóc, đeo trang sức...
Tóm lại là lột xác hoàn toàn , còn đẹp hơn cả dùng app chỉnh ảnh.
Mẹ tôi cười không khép được miệng, nắm tay tôi khen ngợi: "Con gái của mẹ xinh đẹp thật đấy, Lục Kinh kén chọn như vậy cũng nói con rất xinh đẹp ."
"Lục Kinh?"
" Đúng vậy , nó gặp con rồi , chỉ là không biết phải đối mặt với con thế nào thôi. Ôi, cái thằng bé ngốc đó cũng suy nghĩ không ít, cứ sợ con giận nó."
Vị thiếu gia giả này cũng tự giác quá rồi , tự giác đến mức thái quá luôn.
"Anh ấy rất đẹp trai, hát cũng hay nữa." Tôi khen lại một câu.
Mắt mẹ tôi đảo một vòng, lén lút mỉm cười .
Bước ra khỏi phòng thay đồ, ba tôi đã mặc một bộ vest lịch lãm đứng đợi sẵn.
Tôi chào một tiếng, nghe thấy tiếng chú Vương đang phát biểu trên sân khấu ở đại sảnh, cảm ơn các vị khách đã nể mặt đến tham dự.
Sau đó, chú Vương mời ông bà chủ và cậu chủ, cô chủ của nhà họ Lục lên đài.
Lúc này tôi mới thấy Lục Kinh vội vã đi tới, anh ấy nhìn tôi một cái, sau đó lập tức dời mắt đi .
Ba mẹ dẫn chúng tôi thong thả bước lên sân khấu.
Phía dưới là hàng trăm đôi mắt, mà lại còn là ánh mắt của những nhân vật tầm cỡ trong giới siêu giàu cả nước.
Nếu không có ba mẹ và Lục Kinh ở đây, chắc chắn tôi sẽ run cầm cập lên mất.
Nhưng tôi vẫn khá căng thẳng, nụ cười cũng rất gượng gạo.
Lục Kinh bỗng nhiên nắm lấy tay tôi , anh ấy nhìn thẳng về phía trước , cứ thế mà dắt tôi bước vào ánh đèn sân khấu.
Trong lòng của tôi nhẹ nhõm hẳn, nụ cười cũng tự nhiên hơn nhiều.
Ba tôi cầm lấy micro, cũng phát biểu cảm ơn mọi người , tất cả đều im lặng lắng nghe .
Tôi thì nhìn xuống dưới sân khấu, liếc mắt một cái đã thấy ba mẹ nuôi và Chu T.ử Phong đang ngồi ở hàng ghế đầu.
Còn có cả Chu Khả đang đờ đẫn, cô ta vừa nhìn thấy tôi bước lên sân khấu thì đã lập tức ngây người sững sốt.
Cả nhà ba mẹ nuôi đều ngồi ở hàng đầu, có thể thấy ba mẹ của tôi vẫn rất cảm kích họ, nếu không thì bọn họ không thể nào ngồi được ở vị trí đó.
Tôi mỉm cười với bọn họ, bọn họ nhìn tôi chằm chằm, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc, dường như lại không quá tin vào mắt mình , cứ nhìn đi nhìn lại tôi .
Chu Khả ngây người một lúc, vội vàng dụi mắt thật mạnh, sau đó cơ mặt co giật, đôi mắt hơi lồi ra , toàn thân không kìm được mà run rẩy.
Tôi nhìn thẳng vào cô ta , cô ta liên tục lắc đầu, môi mấp máy nói gì đó.
Tôi đoán là đang nói " không thể nào".
Cô ta vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ ý định, cho đến khi ba tôi giới thiệu tôi .
"Đây là con gái yêu của tôi , Lục Cẩn, thất lạc nhiều năm cuối cùng cũng đã trở về nhà..." Ba tôi nói , mắt lại đỏ lên, rõ ràng là đang rất vui mừng nhưng lại thất thố.
Phía dưới vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy.
Ba mẹ nuôi và Chu T.ử Phong cũng vỗ tay theo, vừa kinh ngạc vừa ngơ ngác.
Ba tôi bèn nhắc đến họ: "Ở đây tôi muốn đặc biệt cảm ơn vài người bạn, họ là ba mẹ nuôi và anh trai của con gái tôi ..."
Ba tôi nhìn về phía ba mẹ nuôi gật đầu chào hỏi.
Hành động này chắc chắn là gây chấn động toàn hội trường, ba tôi đã tặng cho ba mẹ nuôi một cơ hội đổi đời cực kỳ lớn!
Từ nay về sau , tinh hoa của các ngành các nghề đều sẽ ghi nhớ ba mẹ nuôi, bọn họ có thể như cá gặp nước!
Trong lòng tôi rất vui, ba tôi quá biết cách quan tâm đến cảm xúc của tôi , ông đã giúp tôi làm điều mà tôi muốn làm .
Ba mẹ nuôi và Chu T.ử Phong kinh ngạc đứng bật dậy, có chút lúng túng cảm ơn, còn cúi chào xung quanh.
Chu Khả hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Hy vọng cuối cùng của cô ta đã tan vỡ, tôi chính là thiên kim thật sự của nhà họ Lục!
"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào! Chu Nhược Khê, chị... Chị..." Chu Khả cũng đứng bật dậy, giống nhưng đột nhiên phát điên, gào thét t.h.ả.m thiết, chỉ tay vào tôi mà hét lớn.
Cả hội trường kinh hãi.
Mặt mày của ba mẹ tôi lập tức sa sầm, Lục Kinh nhíu mày, vẫy tay ra hiệu cho người giúp việc phía sau .
Ba
mẹ
nuôi và Chu T.ử Phong sợ hãi, vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy Chu Khả.
Chu Khả vẫn còn đang la hét, khuôn mặt đầy vẻ oán độc và tuyệt vọng.
Tinh thần của cô ta có vấn đề rồi !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ai-ma-chang-la-thien-kim-that-co-chu/chuong-8.html.]
18
Tôi đích thân bước xuống sân khấu, đưa ba mẹ nuôi và Chu T.ử Phong, cùng với Chu Khả đang phát điên đi ra ngoài.
Cô ta hét xong thì tức đến mức ngất lịm đi , được Chu T.ử Phong bế lên, vội vàng rời khỏi đại sảnh.
Lục Kinh ở trên sân khấu làm chủ tình hình, kể một câu chuyện cười để làm dịu bầu không khí, sau đó chính thức bắt đầu buổi tiệc tối.
Tôi cùng ba mẹ nuôi và Chu T.ử Phong đi ra bên ngoài.
"Nhược Khê, ba mẹ có lỗi với con, làm con mất mặt rồi ." Ba mẹ nuôi vô cùng hối lỗi , thậm chí muốn quỳ xuống xin tôi tha thứ.
Chu T.ử Phong thì khép nép ngượng ngùng: "Cô Lục... Thật sự xin lỗi ... Hợp đồng 20 tỷ kia xem ra cũng là do cô cho, cảm ơn cô..."
Tôi lắc đầu, nhìn Chu Khả dù đang hôn mê mà nghiến c.h.ặ.t răng.
"Đưa cô ta đi bệnh viện đi , mời bác sĩ tâm lý giỏi nhất để điều trị cho cô ta , sau này con sẽ không xuất hiện trước mặt cô ta nữa, con phải về nhà ba mẹ ruột của con."
Tôi sẽ không ở một mình trong trang viên này , trang viên ở đây là ba mẹ mua tạm cho tôi .
Tôi đã trở về nhà họ Lục, vậy thì phải về biệt thự nhà họ Lục.
Nước mắt của ba mẹ nuôi rơi xuống, Chu T.ử Phong cũng đỏ cả mắt.
"Đừng khóc mà, có phải sinh ly t.ử biệt đâu , sau này rảnh rỗi con sẽ lén đến thăm mọi người ." Tôi ôm lấy ba người họ.
Cả ba đều gật đầu.
Chúng tôi từ biệt tại đây.
Nửa tháng sau , tôi đang cưỡi ngựa trong trang viên ở Bắc Kinh, chú Vương chạy đến gọi tôi : "Cô chủ, concert của cậu chủ bắt đầu lúc 7 giờ tối nay, cô có muốn đi xem không ?"
Concert của Lục Kinh sắp bắt đầu rồi , ngay tại Bắc Kinh.
Chu Khả thì chắc chắn không gặp được .
" Tôi có thể dẫn theo bạn không ?" Tôi xuống ngựa, người giúp việc lập tức dắt ngựa về chuồng.
"Dĩ nhiên là được , dẫn bao nhiêu người cũng được ạ."
Thế là tôi gọi điện cho Đóa Đóa.
Đóa Đóa đã tìm được việc làm , lương tháng 100 triệu, làm một ngày nghỉ ba ngày, ngồi văn phòng lướt web cày phim, chẳng phải làm gì cả.
Điện thoại kết nối, Đóa Đóa hào hứng nói : "Nhược Khê, mình đúng là đỉnh, vừa nãy quản lý khen mình làm việc tốt , mà mình còn chẳng biết mình đã làm cái gì nữa."
Tôi bật cười thành tiếng.
Cậu tất nhiên là đỉnh rồi , nhưng là do vị thiên kim nhà họ Lục này đích thân sắp xếp cậu vào tập đoàn Phong Hoa làm "linh vật" đấy.
"Đừng có nổ nữa, không phải cậu đã thu thập danh sách số lượng fan của Lục Kinh trong lớp mình sao ? Chuẩn bị đi , tối nay cùng đi xem concert của Lục Kinh, mình bao."
"Hả? Đúng rồi , Chu Khả đâu rồi ? Sao cô ta không tìm mình nữa? Không phải cô ta dẫn chúng ta đi à ?" Đóa Đóa cũng rất vô tư, lúc này mới nhớ đến Chu Khả.
Tôi cười mà không nói gì, Chu Khả vẫn còn đang nằm ở bệnh viện, tình trạng đang chuyển biến tốt , chắc là có thể trở lại thành người bình thường thôi.
"Đừng quan tâm đến cô ta , cậu tập hợp các fan lại đi , chúng ta đi xem Lục Kinh thôi!"
7 giờ tối, nhóm chúng tôi đứng ở vị trí đẹp nhất hội trường, cách sân khấu chưa đầy nửa mét, thậm chí còn có thể bắt tay được với Lục Kinh.
Đóa Đóa và đám bạn thực sự kinh ngạc, hỏi tôi sao lại lợi hại như thế, có thể đưa bọn họ đến tận đây.
Giá vé ở đây đã bị đẩy lên hơn 30 triệu.
Tôi không giải thích, cứ đợi Lục Kinh là được .
Nửa tháng nay anh ấy vẫn luôn bận rộn suốt, cố ý tránh mặt tôi .
Tôi cũng cạn lời, chỉ có thể đến đây để tóm anh ấy mà thôi.
Rất nhanh, trong ánh đèn hội tụ, anh ấy bước lên đài.
Toàn hội trường reo hò, không biết bao nhiêu fan muốn ngất xỉu, Đóa Đóa hét đến khản cả cổ.
Tôi đứng trong đám đông nhìn chằm chằm vào Lục Kinh.
Anh ấy liếc mắt một cái đã phát hiện ra tôi , sững người lại một chút, sau đó điều chỉnh lại trạng thái, bắt đầu vào chủ đề chính.
Một bài hát "Em gái" mở màn cho buổi diễn.
Đây là bài hát do anh ấy tự sáng tác, kể về câu chuyện của người con nuôi và cô con gái ruột.
Một chút ấm áp, một chút cưng chiều, giống hệt như cơn gió đêm.
Tất nhiên, rất nhiều người cảm thấy bài hát này còn có một chút mập mờ và rung động, còn là tình thân hay tình yêu thì tùy vào cách Lục Kinh tự giải mã mà thôi.
Chúng ta cứ vỗ tay là được .
Lục Kinh, hát hay lắm!
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)