NGƯNG HƯƠNG/Chương 1C. 1
20px

Mẫu thân ta c.h.ế.t trong loạn phỉ.

 

Tổ phụ chê bà c.h.ế.t không vẻ vang, không cho bà được vào từ đường.

 

Bởi vậy , cả đời này ta chỉ có một tâm nguyện.

 

Đó là ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu để truy phong cáo mệnh cho mẫu thân .

 

Thế nhưng sau khi nhập cung, ta chỉ được phong Quý phi.

 

Tạ Trừng an ủi ta :

 

“Gia tộc Hoàng hậu thế lực quá lớn, trẫm không thể không để nàng chịu chút thiệt thòi. Nhưng người trẫm yêu nhất vẫn là nàng.”

 

Ta tận tâm tận lực, cẩn trọng từng bước, dốc hết sức mình phò tá hoàng đế.

 

Mười năm sau , cuối cùng cũng đợi được ngày Hoàng hậu qua đời.

 

Thế nhưng Tạ Trừng lại không chọn ta , hắn nâng Ngụy phi mới mười bảy tuổi lên ngôi Hậu.

 

Ta hoàn toàn suy sụp, chất vấn hắn vì sao lại đối xử với ta như vậy .

 

Hắn chỉ đáp: “Ngôi vị Hoàng hậu liên quan đến quốc thể. Dù sao thì cái c.h.ế.t của mẫu thân nàng vẫn là một vết nhơ…”

 

Ta phun ra một ngụm m.á.u, mang theo uất hận cùng tuyệt vọng mà qua đời.

 

Lần nữa mở mắt ra , ta đã trở về thời điểm trước khi nhập cung.

Phụ thân đang đường hoàng dạy dỗ ta :

 

“Sau khi vào cung phải biết giữ phép tắc, tuân thủ quy củ, tìm cách chiếm được thánh tâm của bệ hạ!”

 

“Nếu con làm không tốt , thì nhị muội và tam muội của con đều dung mạo xuất chúng, lại giỏi ca múa…”

 

Ta cười lạnh, cắt ngang lời ông: Vậy thì tốt quá! Để các nàng ấy đi đi !”

 

1

 

Nghe thấy lời ta nói , phụ thân cho rằng ta đang ỷ vào sự yêu thích của Tạ Trừng mà làm cao.

 

Ông đột ngột đứng dậy, cười lạnh:

 

“Hỗn xược! Ngươi tưởng ta đang dọa ngươi sao ?”

 

“Đừng cho rằng cơ hội nhập cung này không thể thiếu ngươi. Nhị muội ngươi dịu dàng đoan trang, tam muội ngươi lanh lợi đáng yêu, ai mà chẳng có thể thay thế ngươi?”

 

Ta lặng lẽ nhìn ông, khóe môi khẽ nhếch lên.

 

Nhị muội và tam muội đều có mẹ ruột che chở.

 

Loại cơ hội một bước lên trời như thế, vốn dĩ cũng chẳng đến lượt ta .

 

Năm xưa, ta còn vô cùng mừng rỡ vì cho rằng mình gặp được cơ duyên hiếm có .

 

Nhưng giờ nghĩ lại , đó mới chính là khởi đầu cho bi kịch cả đời ta .

 

Ta ngẩng đầu nhìn phụ thân , từng chữ rõ ràng:

 

“Nếu đã vậy , thì thật tốt quá.”

 

Phụ thân tức đến run cả tay.

 

“Được! Được lắm! Cánh cứng rồi phải không ?”

 

“Ngươi vào từ đường quỳ mà suy nghĩ cho kỹ! Bao giờ nghĩ thông suốt thì mới được ra !”

 

Nói xong, ông phất tay áo bỏ đi .

 

Nha hoàn thân cận của ta là Tú Xảo sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u.

 

“Tiểu thư, sao người có thể cãi lời lão gia như vậy ?”

 

“Lỡ như thật sự đổi người khác nhập cung thì sao …”

 

Ta bình thản đáp:

 

“Vậy thì đổi đi .”

 

Như thế ta mới có thể thoát khỏi cái hố lửa ấy .

 

Sau khi sai Tú Xảo lui xuống, ta một mình đi đến từ đường.

 

Nơi đây âm u lạnh lẽo, chỉ có vài ngọn đèn trường minh lập lòe cháy.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Quỳ trên tấm bồ đoàn, ta ngẩng đầu nhìn những bài vị tổ tiên nhà họ Tống xếp thành từng hàng ngay ngắn.

 

Ở chính giữa là bài vị của cụ tổ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngung-huong/chuong-1.html.]

Người từng quyền khuynh triều dã, là niềm vinh quang lớn nhất của gia tộc.

 

Một nơi trang nghiêm và thiêng liêng như vậy lại không chứa nổi mẫu thân ta , không chứa nổi một người phụ nhân hiền lành, bổn phận, đã cứu mạng cả gia đình này .

 

Năm ta lên năm tuổi.

 

Phụ thân làm quan ở nơi khác, mẫu thân ở quê chăm sóc tổ phụ, tổ mẫu và mấy đứa con.

 

Không ngờ năm ấy lưu khấu nổi loạn.

 

Chẳng biết bằng cách nào lại g.i.ế.c đến tận cửa nhà ta .

 

Ta chỉ nhớ bên ngoài là cảnh binh hoang mã loạn.

 

Khắp nơi đều là tiếng kêu thét và tiếng vó ngựa.

 

Mẫu thân vội vàng đưa tổ phụ, tổ mẫu cùng mấy đứa trẻ lên xe ngựa để đến trang viện lánh nạn.

 

Nhưng xe ngựa đã không còn chỗ.

 

Bà chỉ đành ngồi chiếc xe phía sau .

 

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y mẫu thân , khóc lóc không cho bà rời đi .

 

Mẫu thân chỉ dịu dàng xoa đầu ta .

 

“Ngưng Hương đừng sợ, các con đi trước đi , mẫu thân sẽ tới ngay.”

 

Thế nhưng không lâu sau khi chúng ta rời đi .

 

Lưu khấu đã g.i.ế.c đến nhà.

 

Chúng đốt phá, cướp bóc khắp nơi.

 

Còn bắt đi mẫu thân ta cùng những nữ quyến còn ở lại trong phủ.

 

Từ đó về sau , mẫu thân không bao giờ trở lại nữa.

 

Đến một t.h.i t.h.ể cũng không để lại .

 

Vậy mà dù mẫu thân đã t.h.ả.m đến như thế, tổ phụ vẫn chê bà c.h.ế.t không vẻ vang.

 

Không cho bài vị của bà được đặt vào từ đường nhà họ Tống.

 

Ta từng khóc lóc nói rằng mẫu thân vì cứu cả nhà nên mới mất mạng, nhưng chẳng ai để tâm đến lời của một bé gái năm tuổi.

 

Trước đạo hiếu, phụ thân cũng không dám kiên quyết phản đối.

 

Ông chỉ đành đưa bài vị của mẫu thân đến gửi trong chùa.

 

Mỗi dịp lễ tết, mới dẫn ta đến thắp hương bái tế đôi lần .

 

Từ đó trở đi , ta hiểu rằng.

 

Vinh nhục cả đời của một người phụ nữ đều nằm trong tay nam nhân.

 

Mẫu thân c.h.ế.t là vì phụ thân không ở bên cạnh bà.

 

Mẫu thân không thể vào từ đường là vì tổ phụ không cho phép.

 

Muốn thay đổi tất cả những điều ấy , ta phải trở thành người phụ nữ tôn quý nhất thiên hạ.

 

Từ đó về sau , ta liều mạng học hành.

 

Học cầm, kỳ, thư, họa.

 

Học lễ nghi, quy củ.

 

Bất kể chuyện gì, ta cũng phải làm đến mức tốt nhất.

 

Cả kinh thành đều biết , đại cô nương nhà họ Tống là Tống Ngưng Hương, chuyện gì cũng muốn đứng đầu.

 

Chỉ có như vậy phụ thân mới nhìn ta thêm một lần .

 

Chỉ khi ta đủ xuất sắc mới có cơ hội thực hiện tâm nguyện của mình .

 

Năm mười lăm tuổi, Thái t.ử Tạ Trừng đến phủ thỉnh giáo phụ thân về học vấn.

 

Khi ấy , ta đang đ.á.n.h đàn trong hoa viên.

 

Hắn lần theo tiếng đàn mà đến.

 

Vừa nhìn thấy ta lần đầu tiên, liền ngẩn người .

 

Từ đó về sau , hắn thường xuyên đến phủ.

 

Có lúc là để tìm phụ thân ta .

 

Có lúc, chỉ đơn giản là muốn gặp ta một lần .

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...