Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hôn kỳ được định vào mùa thu.
Khi hương quế ngập tràn khắp nơi.
Tất cả đẹp đẽ như một giấc mộng.
Những ngày sau đó, ta và mẫu thân ở bên nhau mỗi ngày.
Sớm tối không rời.
Cùng nấu cơm.
Cùng thêu thùa.
Cùng ngồi phơi nắng trong sân.
Bù đắp lại những năm tháng đã bỏ lỡ.
Đôi khi ta vẫn nghĩ.
Nếu kiếp trước có thể tìm được mẫu thân , liệu ta còn đi trên con đường ấy hay không ?
Câu trả lời là không .
Ta sẽ không vì một đạo truy phong cáo mệnh mà liều mạng tranh đấu.
Không vì một nam nhân không đáng mà hao hết tâm sức.
Lại càng không biến bản thân thành một trò cười .
Giờ nghĩ lại , điều ta thật sự mong muốn từ trước tới nay chưa bao giờ là ngôi vị Hoàng hậu, mà chỉ là một mái nhà có mẫu thân .
Đáng tiếc, kiếp trước ta quá ngu ngốc nên đã chọn sai cách.
…
Hôn kỳ ngày một đến gần.
Một hôm, Khương Chân từ bên ngoài trở về, nhắc tới công vụ.
“Trong trấn có quý nhân tới, muốn đi tuần tra dọc đường, ta phụ trách hộ vệ.”
Ngày thường trong trấn chỉ có khách thương qua lại .
Làm gì có quý nhân nào.
Ta hỏi:
“Là ai vậy ?”
Khương Chân lắc đầu.
“Không rõ, ngay cả Tri phủ đại nhân cũng đích thân đi cùng.”
“Chắc hẳn lai lịch không nhỏ.”
Trong lòng ta bỗng giật thót.
Một dự cảm chẳng lành dâng lên.
“Vậy… khi nào người đó tới?”
Khương Chân đáp:
“Ngày mai.”
Hắn áy náy nhìn ta .
“Cho nên ngày mai và ngày kia ta sẽ không tới nữa.”
“Nghe nói mấy hôm tới sẽ có mưa, nàng đừng ra ngoài.”
“Đợi những người đó rời đi , ta sẽ tới gặp nàng.”
Ta im lặng gật đầu.
Trực giác nói với ta , người tới là Tạ Trừng.
Nhưng thật sự là hắn sao ?
Hắn là cửu ngũ chí tôn.
Sao có thể ngàn dặm xa xôi chạy tới Giang Nam?
Nhưng nếu không phải hắn thì còn có thể là ai?
Có phải chuyện ta giả c.h.ế.t đã bị phát hiện rồi không ?
Ta lắc đầu.
Tự an ủi bản thân .
Đừng suy nghĩ quá nhiều.
Có lẽ chỉ là trùng hợp mà thôi.
Thế nhưng tối hôm sau , một gương mặt quen thuộc xuất hiện trước mặt ta .
Mời ta tới khách điếm gặp mặt.
Người đó cười rất cung kính.
Nhưng giọng điệu lại không cho phép từ chối.
Chính là đại thái giám bên cạnh Tạ Trừng.
“Tống đại tiểu thư… mời.”
Quả nhiên thứ phải tới cuối cùng vẫn tới.
…
Tạ Trừng ở trong dịch quán của trấn, xung quanh canh phòng nghiêm ngặt.
Khi ta bước vào phòng.
Hắn đang đứng quay lưng bên cửa sổ.
Nghe tiếng động, hắn xoay người lại .
Giọng nói có chút khàn khàn nhưng lại chứa đầy oán trách cùng vui mừng sau ngày dài xa cách.
“Ngưng Hương.”
“Quả nhiên nàng ở đây.”
Ta hành lễ với hắn .
“Bệ hạ.”
Hắn nhìn ta .
Khẽ nói : “Nàng gầy đi rồi .”
“Sao nàng có thể nhẫn tâm như vậy … lại bỏ ta mà đi …”
Tạ Trừng cũng gầy đi .
Y phục mặc trên người thậm chí có chút rộng thùng thình.
Hắn xòe tay ra , cười khổ một tiếng.
“Sau khi nàng mất tích, trẫm bệnh nặng một trận.”
“Còn nằm mộng thấy một giấc mơ.”
“Trẫm mơ thấy nàng c.h.ế.t rồi , là bị trẫm hại c.h.ế.t.”
“Trẫm bỏ lại Ngụy phi, bỏ lại tất cả.”
“ Nhưng nàng mãi mãi không tỉnh lại nữa…”
“Sau khi tỉnh dậy trẫm đã khóc rất lâu.”
Ta lặng lẽ nghe , trong lòng lại chẳng gợn lên chút sóng nào.
“Bệ hạ.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Những chuyện ấy đều đã xảy ra rồi .”
“Cho nên… xin người hãy buông tha cho ta .”
Tạ Trừng bước tới, nắm lấy tay ta .
“Ngưng Hương, trẫm sai rồi .”
“Trẫm sẽ lập tức lập nàng làm Hoàng hậu.”
“Sẽ minh oan cho mẫu thân nàng.”
“Trẫm đã g.i.ế.c kế mẫu của nàng rồi .”
“Quay về, trẫm cũng sẽ cách chức phụ thân nàng để báo thù cho nàng.”
“Nàng tha thứ cho trẫm được không ?”
Ta chậm rãi rút tay về.
“Bệ hạ.”
“Mẫu
thân
ta
chưa
c.
h.ế.t.”
Tạ Trừng ngây người .
Ta bình thản nói :
“Bà vẫn còn sống, sống ngay tại thị trấn này .”
“Bà đã tái giá, sống rất hạnh phúc.”
Ta cười nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ngung-huong/chuong-8.html.]
“Cho nên không còn gì cần truy phong nữa.”
“Ta cũng chẳng còn gì phải tranh giành nữa.”
“Kiếp trước ta phí hoài cả đời.”
“Giờ nghĩ lại đều là hư ảo.”
“Mẫu thân ta vì cứu người mà bị giặc bắt đi .”
“Là quốc gia vô năng.”
“Là bệ hạ vô năng.”
“Là nam nhân trong nhà vô năng!”
“Vậy mà các người lại coi bà là vết nhơ? Buồn cười biết bao, mỉa mai biết bao.”
“Trinh tiết của nữ nhân chẳng lẽ chỉ nằm dưới lớp váy hay sao ?”
“Theo ta thấy, dơ bẩn nhất chính là những kẻ vô năng, hẹp hòi, ích kỷ và giả dối ấy !”
Sau khi ta nói hết những lời này .
Sắc mặt Tạ Trừng càng trắng bệch hơn.
Ta hít sâu một hơi .
“Lời nên nói ta đã nói hết.”
“Nếu người thật sự từng yêu ta .”
“Nếu người vẫn còn một chút áy náy với ta .”
“Vậy xin hãy buông tha cho ta , để ta được bình yên sống ở nơi này .”
Tạ Trừng đột nhiên đổi sắc mặt.
“Nàng…”
“Nàng muốn gả cho tên họ Khương kia sao ?”
“ Đúng vậy .”
“Không được !”
Hắn bất ngờ quát lớn.
“Trẫm không cho phép!”
Ta bình tĩnh nhìn hắn .
Trước khi tới đây, ta đã nghĩ kỹ mọi chuyện rồi .
“Nếu người ép buộc ta , ta cũng sẽ không hạnh phúc.”
“Nếu đã vậy , chi bằng g.i.ế.c ta đi .”
“Chôn ta ngay trên mảnh đất này .”
“Nơi đây non xanh nước biếc.”
“Tự do hơn hoàng cung rất nhiều.”
Tạ Trừng không dám tin nhìn ta .
“Nàng…”
Ta nhắm mắt lại .
“Nếu người muốn ép buộc ta , ta chỉ còn con đường c.h.ế.t.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn , chân thành nói :
“Ta thực sự không thể sống kiểu đó thêm lần nào nữa.”
Tạ Trừng sững sờ.
Hắn nhìn ta .
Như thể lần đầu tiên quen biết ta .
Rất lâu sau , hắn suy sụp ngồi xuống ghế.
“Nàng hận trẫm đến vậy sao ?”
Ta lắc đầu.
“Không hận nữa.”
“Chỉ là không còn yêu nữa thôi.”
Tình yêu từ lâu đã bị bào mòn sạch sẽ.
Còn lại chỉ là mệt mỏi và đau khổ.
Tạ Trừng nhắm mắt lại .
Rất lâu không nói lời nào.
“Kiếp trước …”
“Trẫm cứ nghĩ nàng sẽ không c.h.ế.t…”
“Có phải nàng biết chắc trẫm không dám ép nàng không …”
Ta khẽ thở dài.
“Bệ hạ có cả thiên hạ trong tay.”
“Muốn gì được nấy.”
“Không cần phải cố chấp với một dân nữ.”
“Hồ Thanh Mai là người tốt , xin bệ hạ đừng phụ lòng nàng ấy .”
Tạ Trừng không đáp.
Tạ Trừng ở lại thị trấn hai ngày.
Trong hai ngày ấy , hắn không tới tìm ta nữa.
Chỉ mỗi buổi chiều tà, một mình cưỡi ngựa đi dạo bên dòng sông nhỏ ngoài trấn.
Hoặc lang thang khắp phố phường.
Sáng ngày thứ ba, hắn rời đi .
Trước khi đi , hắn sai người đưa cho ta một bức thư.
Ta mở ra .
Trên đó chỉ có một câu.
“Nếu nàng đổi ý, trẫm vẫn sẽ tới đón nàng.”
Ta đốt bức thư ấy .
Ta sẽ không đổi ý.
Sau khi Tạ Trừng rời đi không lâu.
Khương Chân được điều trở về.
Khoảng thời gian này , hắn vốn bị cố ý điều đi nơi khác.
May mà mọi chuyện vẫn không có gì nguy hiểm.
…
Khi hương quế bắt đầu lan tỏa khắp nơi, ta và Khương Chân thành thân .
Ngày đại hôn, bà con trong trấn đều tới.
Mở tiệc lưu thủy suốt ba ngày liền.
Mẫu thân tự tay chải tóc cho ta .
Vừa chải vừa rơi nước mắt.
“Nữ nhi của ta cuối cùng cũng xuất giá rồi .”
“Thật tốt biết bao.”
Ta mỉm cười nhìn bà.
“Nữ nhi gả tới nhà của mẫu thân mà.”
Mẫu thân lau nước mắt, lại bật cười .
“ Đúng vậy .”
“Sau này mẹ con chúng ta sẽ không bao giờ phải xa nhau nữa.”
“Vâng!”
…
Đêm động phòng hoa chúc.
Khương Chân nhẹ nhàng vén khăn hỉ của ta lên.
Hắn nhìn ta , trong mắt ngập tràn ý cười .
“Nương t.ử.”
“Phu quân.”
Hắn đưa tay khẽ ôm ta vào lòng.
Thấp giọng thì thầm: “Từ nay về sau , năm này qua năm khác, chỉ nguyện trân trọng người trước mắt.”
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)