NGƯNG HƯƠNG/Chương 7C. 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Ta còn chưa kịp phản ứng, lại thêm một trận chấn động mạnh mẽ nữa.

 

Ngói trên mái nhà ào ào rơi xuống.

 

Tim ta đập thình thịch.

 

Lập tức kéo Tú Xảo chạy ra ngoài.

 

Vừa chạy tới giữa sân lại nghe một tiếng nổ vang.

 

Sau khi lao ra khỏi cổng lớn.

 

Trên đường đã loạn thành một đoàn.

 

Khắp nơi đều là tiếng khóc thét và tiếng bước chân hoảng loạn.

 

Cơn rung chuyển kéo dài một lúc rồi dừng lại .

 

Mọi người nhìn nhau .

 

Không ai biết tiếp theo có còn động đất nữa hay không .

 

Không ai dám quay về nhà.

 

Đúng lúc ấy , tiếng vó ngựa dồn dập từ xa truyền tới.

 

“Lâm nương t.ử!”

 

Ta quay đầu lại .

 

Nhìn thấy Khương Chân.

 

Hắn cưỡi ngựa lao tới, y phục xộc xệch, sắc mặt trắng bệch, trán đầy mồ hôi.

 

Nhìn thấy ta bình yên vô sự đứng đó, cả người hắn rõ ràng thả lỏng xuống.

 

“Nàng không bị thương chứ?”

 

Nhìn bộ dạng thất kinh của hắn .

 

Trong lòng ta bỗng có một góc trở nên ấm áp.

 

“Ta không sao .”

 

“Sao huynh lại tới đây?”

 

Khương Chân há miệng.

 

Ấp úng nói :

 

“Ta… ta nghe nói bên này rung chuyển rất dữ.”

 

“Sợ nàng xảy ra chuyện.”

 

Hắn có thể lập tức chạy tới ngay khi nghe tin.

 

Ta không thể không cảm động.

 

“Cảm ơn huynh .”

 

Lần này , lời cảm tạ ấy là thật lòng.

 

Khương Chân nhìn vào mắt ta mỉm cười nói :

 

“Nàng không sao là tốt rồi .”

 

Ngày hôm ấy Khương Chân vẫn luôn ở bên cạnh ta .

 

Đợi rất lâu sau , mọi người xác định sẽ không còn động đất nữa mới lần lượt trở về sửa sang nhà cửa.

 

Tuy trận động đất không quá nghiêm trọng.

 

Nhưng trong sân đã bừa bộn khắp nơi.

 

Khương Chân không nói gì.

 

Chỉ xắn tay áo lên giúp ta quét dọn.

 

Sắp xếp lại đồ đạc.

 

Còn leo lên mái nhà đặt lại những viên ngói còn nguyên vẹn.

 

Nhìn hắn bận trước bận sau .

 

Mồ hôi đầy đầu.

 

Ta chợt nhận ra .

 

Trong nhà quả thật nên có thêm một nam nhân.

 

Bởi chuyện động đất.

 

Quan hệ giữa ta và Khương Chân tiến triển cực nhanh.

 

Hắn cũng nhận ra .

 

Ta không còn né tránh thiện ý của hắn nữa.

 

Ngày nào cũng cười tươi rói chạy tới nhà ta .

 

Không phải mang đồ tới thì là hỏi han ân cần.

 

Ngay cả hàng xóm cũng cảm thấy chuyện tốt của chúng ta sắp thành.

 

Một hôm, Tú Xảo đứng dưới mái hiên cảm thán:

 

“Cùng một việc.”

 

“ Nhưng người khác nhau làm lại cho cảm giác hoàn toàn khác nhau .”

 

Từ khi tới Giang Nam, nha đầu này ngày càng hoạt bát.

 

Ta liếc nàng một cái.

 

“Lại có cao kiến gì nữa đây?”

 

Tú Xảo nói : “Tiểu thư xem này .”

 

“Trước kia Hồ Phong cũng tặng quà, cũng nói lời ngon tiếng ngọt.”

 

“Người lại thấy hắn còn chẳng bằng con ruồi.”

 

Ta: “…”

 

“Nói theo cách khác.”

 

“Những việc Khương công t.ử làm cũng chẳng khác bao nhiêu.”

 

“Vậy mà người lại cười tươi như hoa.”

 

Ta khô khan đáp:

 

“Cho nên người xấu thì đừng học theo người đẹp , dễ bị đ.á.n.h lắm.”

 

Nói xong, hai chúng ta nhìn nhau rồi cùng bật cười ha hả.

 

 

Nửa tháng sau .

 

Khương Chân mời thúc mẫu của hắn là Lý thị tới cầu thân .

 

Ngày Lý thị đến nhà.

 

Cả người ta cứng đờ tại chỗ.

 

Trong khoảnh khắc, tai ta ù đi , giống như chẳng còn nghe thấy gì nữa.

 

Gương mặt ấy …quá quen thuộc.

 

Dù đã qua nhiều năm như vậy .

 

Dù ký ức đã dần mờ nhạt, nhưng bà lại giống hệt mẫu thân ta .

 

Lý thị nhìn ta cũng lộ vẻ kinh ngạc.

 

“Cô nương…”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Môi bà run rẩy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ngung-huong/chuong-7.html.]

Vành mắt dần đỏ lên.

 

“Con…”

 

Giọng bà cũng run theo.

 

Vừa mở miệng, nước mắt đã rơi xuống.

 

“Con tên là gì?”

 

“Có phải họ Tống không ?”

 

Ta nghẹn ngào, gần như không nói thành câu.

 

“Con là… Ngưng Hương.”

 

Toàn thân Lý thị chấn động.

 

Phải vịn vào mép bàn mới đứng vững.

 

“Ngưng Hương…”

 

Nước mắt bà lập tức tuôn trào.

 

“Ngưng Hương…”

 

“Là Ngưng Hương của ta sao ?”

 

Ta không thể kìm nén thêm được nữa.

 

Bịch một tiếng quỳ xuống trước mặt bà.

 

Gào khóc nức nở.

 

“Mẫu thân !”

 

“Con là Ngưng Hương đây!”

 

Bà ôm chầm lấy ta , khóc đến xé lòng.

 

“Nữ nhi của ta …”

 

“Ông trời ơi!”

 

“Không ngờ đời này mẹ con ta còn có thể gặp lại nhau !”

 

Hai mẹ con ôm nhau khóc lớn.

 

Khóc đến mức không thở nổi.

 

Tú Xảo đứng bên cạnh cũng đỏ hoe mắt.

 

Lặng lẽ lui ra ngoài, khép cửa lại .

 

Chúng ta khóc thật lâu.

 

Rất lâu.

 

Mãi mới dần bình tĩnh lại .

 

Mẫu thân nắm c.h.ặ.t t.a.y ta , hỏi vì sao ta lại ở đây.

 

“Phụ thân con đối xử với con không tốt sao ?”

 

“Bao nhiêu năm nay con đã sống thế nào?”

 

“Mẫu thân có lỗi với con.”

 

Ta kể sơ qua những chuyện mình đã trải qua.

 

Mẫu thân vừa khóc vừa nắm tay ta không chịu buông.

 

Sau đó bà kể cho ta nghe câu chuyện của những năm qua.

 

Thì ra năm ấy , sau khi bị lưu khấu bắt đi .

 

Chưa được mấy ngày, viện binh triều đình đã tới.

 

Đám lưu khấu bị đ.á.n.h tan.

 

Những nữ quyến bị bắt cũng được cứu ra .

 

Mẫu thân vốn cho rằng mình chắc chắn phải c.h.ế.t.

 

Không ngờ lại thoát được một kiếp.

 

Bà muốn trở về tìm ta nhưng lại bị sát thủ do tổ phụ phái tới ngăn lại .

 

“Tổ phụ con chê ta từng bị lưu khấu bắt đi .”

 

“Cho rằng ta đã mất đi sự trong sạch…”

 

Giọng mẫu thân rất bình tĩnh.

 

“Ông ta sợ chuyện này truyền ra ngoài sẽ làm mất mặt nhà họ Tống.”

 

“Ảnh hưởng đến danh tiếng gia tộc…”

 

Ta tức giận siết c.h.ặ.t nắm tay.

 

Thì ra là như vậy !

 

Đám súc sinh vô tình vô nghĩa ấy !

 

Bọn họ đã lừa gạt ta suốt bao năm!

 

Mẫu thân nói .

 

May mà ngày thường bà luôn đối nhân xử thế lương thiện.

 

Người được tổ phụ phái tới từng nhận ân huệ của bà cho nên đã tha cho bà.

 

Chỉ bảo bà đi thật xa.

 

Mẫu thân không dám quay về.

 

Nhà mẹ đẻ cũng chẳng còn ai.

 

Đành cùng vài tỷ muội đồng cảnh ngộ xuôi về phương Nam.

 

Trải qua nhiều nơi.

 

Cuối cùng tới được thị trấn Giang Nam này .

 

Sau đó bà gặp được thúc phụ của Khương Chân.

 

Hai người nương tựa lẫn nhau rồi dần dần đến với nhau .

 

Mẫu thân vuốt ve gương mặt ta .

 

Nước mắt lưng tròng.

 

“Mẫu thân cứ ngỡ đời này sẽ không bao giờ được gặp lại con nữa.”

 

“Con đã lớn rồi .”

 

“Lại xinh đẹp như vậy .”

 

“Rất giống dáng vẻ của ngoại tổ mẫu con lúc còn trẻ.”

 

“Mẫu thân …”

 

Ta dựa vào lòng bà khóc như một đứa trẻ năm nào.

 

Hai mẹ con trò chuyện suốt cả đêm.

 

Kể hết nỗi nhớ nhung và đau khổ của hơn mười năm xa cách.

 

Ta chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày được đoàn tụ với mẫu thân .

 

Mà hai mẹ con chúng ta cũng thật tâm ý tương thông.

 

Thiên hạ rộng lớn như vậy lại cùng chọn đúng một thị trấn.

 

Lần đầu tiên trong đời ta cảm thấy số mệnh đã ưu ái mình .

 

Mà giờ đây niềm vui lại càng nhân lên gấp bội.

 

Ta không chỉ tìm lại được mẫu thân mà còn đính hôn với Khương Chân.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...