NGƯNG HƯƠNG/Chương 6C. 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Ta tính toán rất chu toàn .

 

Thế nhưng đến đúng giờ hẹn ngày hôm sau .

 

Người đến lại không phải Hồ Phong.

 

Người nọ cưỡi một con bạch mã.

 

Mặc trường sam màu xanh, bên hông đeo kiếm.

 

Mày kiếm mắt sáng.

 

Dung mạo tuấn mỹ đến mức không giống người phàm.

 

Ta thoáng ngẩn ra .

 

Chỉ thấy người ấy xoay người xuống ngựa.

 

Chắp tay hành lễ với ta .

 

“Xin hỏi có phải Lâm nương t.ử không ?”

 

Ta vội hoàn hồn, cảnh giác hỏi:

 

“Các hạ là ai?”

 

Nam t.ử mang vẻ áy náy.

 

“Tại hạ là Khương Chân, biểu huynh của Hồ Phong.”

 

“Chuyện xảy ra gần đây, tại hạ đã nghe nói rồi .”

 

“Biểu đệ của ta nhiều lần mạo phạm nương t.ử.”

 

“Xin nương t.ử rộng lòng bỏ qua.”

 

“Sau này tuyệt đối sẽ không để hắn quấy rầy nàng nữa.”

 

Thì ra là tới xin lỗi .

 

Ta đ.á.n.h giá hắn một lượt.

 

Thấy thái độ thành khẩn.

 

Không hề khinh bạc như Hồ Phong.

 

Lúc này mới thả lỏng đôi chút.

 

“Khương công t.ử khách khí rồi .”

 

“Nếu chỉ là hiểu lầm thì thôi vậy .”

 

Khương Chân thở phào nhẹ nhõm.

 

“Đa tạ Lâm nương t.ử rộng lượng.”

 

Nói xong, hắn lại giải thích thêm:

 

“Mấy ngày trước tại hạ phụng mệnh ra ngoài làm việc.”

 

“Hôm nay mới vừa trở về trấn.”

 

“Nào ngờ biểu đệ lại tái phát tật xấu làm ra chuyện vô lễ như vậy .”

 

“Ta đã nghiêm khắc răn dạy hắn .”

 

“Sau này hắn tuyệt đối không dám tới quấy rầy nương t.ử nữa.”

 

Hắn nói chuyện ôn hòa nhã nhặn.

 

Cử chỉ lễ độ vừa nhìn đã biết không phải người bình thường.

 

Không cần thiết phải đắc tội.

 

Huống hồ còn đẹp mắt như vậy .

 

Ta khẽ ho một tiếng.

 

“Nếu đã như vậy , thì chuyện này coi như bỏ qua.”

 

Khương Chân nở nụ cười .

 

“Vậy thì tốt quá.”

 

Nói xong hắn trực tiếp đi về phía sau lưng ta .

 

Nhẹ nhàng gạt lớp lá trên mặt đất.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Để lộ hố bẫy và dây thừng bên dưới .

 

“Những thứ này …cũng để tại hạ dọn sạch đi .”

 

“Kẻo làm người vô tội bị thương.”

 

Thì ra đã bị phát hiện từ sớm.

 

Ta không khỏi có chút ngượng ngùng.

 

Khó trách vừa gặp mặt đã lập tức xin lỗi .

 

Chắc là sợ Hồ Phong bị thương.

 

Khương Chân mỉm cười với ta , lại còn khéo léo khen ngợi:

 

“Lâm nương t.ử khí độ bất phàm.”

 

“Trên tay có vết chai mỏng.”

 

“Hẳn là do thường xuyên luyện cưỡi ngựa b.ắ.n cung.”

 

“Nàng đột nhiên hẹn gặp Hồ Phong khác với thường ngày.”

 

“Đương nhiên không thể là muốn để hắn được gần gũi hương sắc…”

 

Nói tới đây, hắn nghiêm mặt lại .

 

“Hồ Phong quấy rầy nàng như vậy , quả thật nên chịu chút giáo huấn.”

 

“Nương t.ử cứ yên tâm.”

 

“Về nhà ta sẽ bảo cô phụ cấm túc hắn .”

 

Ta hơi bất ngờ.

 

Không ngờ người này lại nhạy bén như vậy .

 

Chỉ là… sao hắn lại có vẻ hiểu ta đến thế?

 

Thấy vẻ nghi hoặc của ta .

 

Khương Chân có chút ngượng ngùng.

 

Ôm quyền nói : “Tại hạ cũng từng gặp nương t.ử vài lần .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngung-huong/chuong-6.html.

]

 

“Người như nương t.ử… quả thật khiến người ta gặp một lần khó quên.”

 

Nói xong câu ấy , ngay cả vành tai hắn cũng đỏ lên.

 

Trong lòng ta khẽ động nhưng vẫn giả vờ như không nhìn thấy.

 

Ánh mắt Khương Chân hơi tối lại .

 

“Trời không còn sớm nữa, tại hạ không quấy rầy nương t.ử nữa.”

 

“Sau này nếu có chuyện khó khăn cứ đến doanh Kiêu Kỵ trong trấn tìm ta .”

 

 

Những ngày sau đó, ta lại gặp Khương Chân thêm vài lần .

 

Một lần là ở chợ.

 

Hắn đang mua giấy b.út trong cửa hàng.

 

Ta cũng vừa hay đang chọn giấy.

 

Khương Chân rất am hiểu các loại giấy.

 

Giúp ta chọn được mấy loại giá tốt mà chất lượng cũng không tệ.

 

Lần khác là bên bờ sông, ta đang dắt ch.ó đi dạo.

 

Khương Chân cưỡi ngựa đi ngang qua.

 

Thấy ta , hắn lập tức ghìm cương, đứng lại trò chuyện cùng ta vài câu.

 

Người này dung mạo xuất chúng.

 

Lời nói cử chỉ đều bất phàm.

 

Rất khó khiến người khác không sinh thiện cảm.

 

Khương Chân cũng từng kể rõ thân thế của mình .

 

Nói rằng hắn vốn là người đọc sách, sau này bỏ văn theo võ.

 

Thi đỗ khoa khảo về võ học, hiện giờ là Kiêu Kỵ hiệu úy trong trấn.

 

Mỗi lần Tú Xảo nhìn thấy hắn đều đỏ mặt.

 

Lén nói với ta :

 

“Tiểu thư, trước kia ở kinh thành cũng chưa từng thấy lang quân nào đẹp đến vậy .”

 

Sau đó lại nhỏ giọng bổ sung: “Còn tuấn tú hơn cả bệ hạ nữa.”

 

Ta cười lắc đầu. “Sau này đừng nhắc tới người đó nữa.”

 

Mọi thứ ở kinh thành đều là cơn ác mộng.

 

Ta không muốn nhớ lại nữa.

 

 

Dần dần.

 

Ta và Khương Chân xem như trở thành bằng hữu.

 

Hắn khá nổi tiếng trong trấn.

 

Hàng xóm cũng kể cho ta nghe đôi chút về gia cảnh của hắn .

 

Quả thật hắn là người bản địa.

 

Xuất thân từ gia đình thư hương, cha mẹ mất sớm, do thúc phụ và thúc mẫu nuôi dưỡng khôn lớn.

 

Giang Nam không thiếu nam t.ử tuấn tú.

 

Nhưng người vừa có dung mạo tinh xảo lại mang khí chất anh võ như hắn thì chẳng có mấy ai.

 

Tú Xảo nói hắn là tình nhân trong mộng của các cô nương trong trấn.

 

“Có điều nha…nô tỳ thấy Khương công t.ử có ý với tiểu thư đấy.”

 

“Mỗi lần nhìn thấy người , miệng hắn đều cười đến tận mang tai…”

 

Ta: “…”

 

Ta đâu còn là tiểu cô nương nữa.

 

Khương Chân có ý với ta , đương nhiên ta nhìn ra được .

 

Nhưng … ta thật sự còn muốn gả cho ai nữa sao ?

 

Đêm ấy nằm trên giường, ta trằn trọc mãi không ngủ được .

 

Trong đầu lại bất giác hiện lên gương mặt của Khương Chân.

 

Nụ cười của hắn rất đẹp , giọng nói cũng rất dễ nghe .

 

Ta đưa tay sờ lên n.g.ự.c mình , nơi đó đang đập nhanh hơn bình thường.

 

Cảm giác ấy …thật kỳ lạ.

 

Nghĩ kỹ lại , kiếp trước đối với Tạ Trừng, ta có lẽ dựa dẫm và tính toán nhiều hơn là yêu.

 

Ta vẫn luôn cho rằng đó là tình yêu, nhưng giờ hồi tưởng lại .

 

Nó giống một cuộc giao dịch hơn.

 

Còn Khương Chân…ngay cả ta cũng không nói rõ được .

 

Ta chỉ biết mỗi lần nhìn thấy hắn , ta đều không nhịn được mà nhìn thêm vài lần .

 

Mỗi khi hắn nói chuyện với ta , ta lại căng thẳng.

 

Theo bản năng đưa tay chỉnh lại vạt áo.

 

Đó chính là thích sao ?

 

Ta có chút ngẩn ngơ.

 

Sống hai đời rồi , vậy mà đây là lần đầu tiên ta nếm trải cảm giác ấy .

 

Trong lúc ta còn đang phiền não vì chuyện tình cảm.

 

Thị trấn bỗng xảy ra động đất.

 

Trước đó hoàn toàn không có bất cứ dấu hiệu nào.

 

Khi ấy ta đang phơi nắng trong sân.

 

Tú Xảo ở trong phòng thêu thùa.

 

Đột nhiên mặt đất rung lên dữ dội.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...