NGƯNG HƯƠNG/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Bọn họ chỉ cho rằng ta đã bị người ta g.i.ế.c c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể bị vứt nơi hoang dã mà thôi.

 

Tú Xảo kinh ngạc há hốc miệng.

 

“Tiểu thư, chuyện của phu nhân… là thật sao ?”

 

Ta cười rồi lắc đầu.

 

Theo những gì ta quan sát nhiều năm nay.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Kế mẫu và vị biểu ca kia , cho dù hiện giờ không có gì thì trong quá khứ cũng tuyệt đối từng có một đoạn tình cảm không ai biết .

 

Mỗi lần gặp mặt đều liếc mắt đưa tình.

 

Huống hồ.

 

Không có chứng cứ thì đã sao ?

 

Ta chính là muốn hắt chậu nước bẩn này lên người bà ta .

 

Khiến phụ thân nghẹn như có xương mắc cổ, buồn nôn cả đời.

 

Huống chi ta đã biến mất.

 

Nhị muội và tam muội mới có cơ hội nhập cung.

 

Kế mẫu chính là người được lợi lớn nhất.

 

Hơn nữa, với sự hiểu biết của ta về phụ thân .

 

Vì danh tiếng của nhà họ Tống, ông sẽ ém nhẹm bức thư ấy .

 

Không nhắc tới với ai.

 

Nhưng cuộc sống sau này của kế mẫu…sẽ không còn dễ chịu nữa.

 

Bề ngoài, phụ thân có lẽ vẫn phải giả vờ phu thê hòa thuận.

 

Nhưng trong lòng, ông sẽ luôn bị hạt giống nghi ngờ ấy giày vò, đêm đêm khó yên giấc.

 

Còn về Tạ Trừng…

 

Ta khẽ cười .

 

“Tạ Trừng không yêu bất kỳ ai, hắn chỉ yêu chính mình .”

 

Dù sao thì từ nay về sau , trên đời này sẽ không còn Tống Ngưng Hương nữa.

 

 

Nửa tháng sau .

 

Ta và Tú Xảo tới một thị trấn nhỏ ở Giang Nam.

 

Thị trấn không lớn, được xây dựng ven sông.

 

Tường trắng ngói đen.

 

Cầu nhỏ nước chảy.

 

Chỉ nhìn một lần , ta đã thích nơi này .

 

Nhờ nha hành giúp đỡ, ta tìm được một tiểu viện ở phía đông thị trấn.

 

Hai gian trước sau .

 

Trong sân trồng một cây quế.

 

Góc sân còn có một giếng nước.

 

Nhà tuy đã cũ, nhưng sau khi dọn dẹp sạch sẽ lại có vẻ thanh nhã dễ chịu.

 

Ta và Tú Xảo mua thêm ít đồ dùng.

 

Còn đặc biệt ra chợ mua hai con ch.ó lớn.

 

Một con ch.ó vàng.

 

Một con ch.ó đen.

 

Chó vàng hiền lành.

 

Chó đen hung dữ.

 

Vừa hay dùng để giữ nhà.

 

Sau đó ta tới nha môn thu xếp quan hệ.

 

Tự lập nữ hộ.

 

Vì đã bỏ ra ít bạc.

 

Vị sư gia xử lý hồ sơ cũng rất sảng khoái.

 

Không hỏi nhiều liền đóng dấu xác nhận.

 

Từ nay về sau ta sẽ gọi là Lâm Trọng.

 

Chữ “Trọng” của trọng sinh trở lại

 

….

 

Xuân đi thu tới, ngày tháng lặng lẽ trôi qua.

 

Ta có bạc bên mình .

 

Không lo ăn mặc.

 

Mỗi ngày trồng hoa, đọc sách.

 

Thỉnh thoảng lại vào trấn dạo chơi.

 

Mua chút trái cây theo mùa cùng vài món đồ nhỏ.

 

Cuộc sống tiêu d.a.o tự tại.

 

Nói chính xác hơn, cả hai đời cộng lại , ta chưa từng có quãng thời gian nào thoải mái và nhàn nhã đến thế.

 

Ban đầu Tú Xảo vẫn còn lo lắng.

 

Sợ chúng ta bị tìm thấy.

 

Nhưng mấy tháng trôi qua, mọi chuyện vẫn bình yên vô sự.

 

Nàng cũng dần buông lỏng tinh thần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngung-huong/chuong-5.html.]

Lâu dần, nàng kết thân với một cô nương hàng xóm.

 

Thậm chí nói giọng Ngô mềm mại còn lưu loát hơn cả ta .

 

Thị trấn tuy nhỏ nhưng thương khách đi lại nam bắc không ít.

 

Thỉnh thoảng cũng nghe được vài tin tức từ kinh thành.

 

Có người nói sau khi tân đế đăng cơ vẫn chưa lập hậu.

 

Nữ nhi của Hồ thừa tướng đến nay vẫn chỉ là phi.

 

Lại có người nói .

 

Ban đầu bệ hạ định nạp nữ nhi của Tống Thái phó vào cung.

 

Không hiểu vì sao sau đó lại không thành.

 

Cũng có người nói gần đây tính khí bệ hạ vô cùng nóng nảy.

 

Đã liên tiếp giáng chức vài vị đại thần.

 

Ta ngồi trong trà lâu nghe tiên sinh kể chuyện kể lại những lời đồn ấy .

 

Chỉ cảm thấy mọi thứ tựa như chuyện của kiếp trước .

 

Giống như đang nghe câu chuyện của một người khác.

 

Nếu những lời đồn ấy là thật, vậy thì Tạ Trừng không cưới Hồ Thanh Mai, cũng không cưới hai muội muội của ta .

 

Ngôi vị Hoàng hậu vẫn để trống.

 

Vậy hắn đang chờ ai?

 

Ta đoán đám tiên sinh kể chuyện kia chỉ đang bịa đặt mà thôi.

 

Tâm tư của một đế vương, đâu dễ để người khác nhìn thấu.

 

Dù sao ta chỉ biết một điều, đối với Tạ Trừng, ta không quan trọng đến thế.

 

Hắn sẽ không vì ta mà dừng bước, hắn sẽ có những phi tần mới, những nữ nhân mới để thay hắn cân bằng hậu cung, thay hắn làm trâu làm ngựa.

 

Tóm lại , người đó sẽ không phải là ta .

 

Như vậy là tốt nhất.

 

 

Cuộc sống tuy bình lặng như mặt nước, nhưng thỉnh thoảng vẫn nổi lên vài gợn sóng.

 

Gần đây có một chuyện khiến ta vô cùng phiền lòng.

 

Trong trấn có một phú hộ họ Hồ, nhà ông ta có một nhi t.ử tên là Hồ Phong.

 

Là một kẻ ăn chơi trác táng nổi tiếng.

 

Ngày ấy ta đến chùa dâng hương, vô tình lướt qua hắn một lần .

 

Không ngờ chỉ một lần gặp mặt ấy lại khiến hắn nảy sinh tà niệm.

 

Mấy ngày nay, Hồ Phong luôn lảng vảng trước cửa nhà ta .

 

Không phải mang quà đến thì là đứng canh trước cổng.

 

Chỉ cần ta vừa ra ngoài, hắn liền lập tức xán tới.

 

Cười hì hì nói những lời chẳng đứng đắn.

 

“Lâm nương t.ử, hôm nay định đi đâu vậy ?”

 

“Hay là chúng ta cùng đường nhé?”

 

“Chi bằng nàng theo ta đi .”

 

“Đảm bảo sau này ăn sung mặc sướng.”

 

“Ta đối với nương t.ử một lòng si tình, trời đất chứng giám!”

 

Ta lười để ý đến hắn liền vòng qua rồi đi thẳng.

 

Hắn cũng không tức giận, tiếp tục bám theo phía sau .

 

Giống như miếng cao da ch.ó không thể gỡ bỏ.

 

Hàng xóm thấy vậy đều bắt đầu bàn tán.

 

“Lâm nương t.ử này dung mạo quá nổi bật, lại sống một mình , khó tránh khỏi bị người nhớ thương.”

 

“Còn phải nói sao ? Hồ thiếu gia đâu phải hạng dễ dây vào , e là…”

 

“Haizz, một phụ nhân không nơi nương tựa, sớm muộn gì cũng chịu thiệt thôi.”

 

Những lời ấy truyền vào tai.

 

Khiến ta phiền không sao kể xiết.

 

Đối phó với loại lưu manh vô lại như thế.

 

Càng nhẫn nhịn tránh né, hắn càng được đằng chân lân đằng đầu.

 

Nếu hắn đã nhất quyết muốn tới tìm chuyện.

 

Vậy ta chiều hắn .

 

Để giải quyết một lần cho xong.

 

Lần sau Hồ Phong lại tìm tới.

 

Ta chủ động hẹn hắn .

 

Giữa trưa ngày mai gặp nhau trong khu rừng nhỏ ngoài trấn.

 

Nghe vậy Hồ Phong mừng như mở cờ trong bụng.

 

Lập tức hí hửng bỏ đi .

 

Sau khi hắn đi , ta vào rừng đào một cái hố bẫy.

 

Bên trên phủ cành cây và lá khô.

 

Ngụy trang đến mức không nhìn ra dấu vết.

 

Ngày mai nhất định phải khiến hắn ngã đến mặt mũi bầm dập.

 

Coi như cho hắn một bài học.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...