Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dương Tú Tú càng đắc ý hơn.
“Xem cái miệng này của ta kìa, đáng đ.á.n.h thật.”
“Hồ tỷ tỷ xuất thân danh môn, đương nhiên là người có phúc khí.”
“Không giống một số người …”
Nàng ta liếc xéo ta .
“Đến cả một vị đích mẫu đàng hoàng cũng không có , chậc chậc chậc…”
Thái hậu giả vờ như không nghe thấy những lời ấy .
Chỉ thảnh thơi uống trà .
Nếu là kiếp trước , ta nhất định sẽ dùng lễ nghi và quy củ không chê vào đâu được để phản bác nàng ta .
Còn phải phân tâm an ủi Hồ Thanh Mai, sợ nàng chịu ấm ức.
Nhưng hiện tại ta chỉ cụp mi mắt xuống.
Như thể chẳng nghe thấy gì cả.
Dương Tú Tú thấy ta không tiếp lời lại thử nói thêm vài câu.
Nhưng thấy ta từ đầu đến cuối vẫn là bộ dạng mềm cứng không ăn.
Liền có cảm giác như dốc hết sức mà đ.ấ.m vào bông.
Thái hậu có chút bất ngờ, lạnh lùng liếc ta một cái.
Vừa định mở miệng thì Tạ Trừng đến muộn.
Hắn bước đi vội vã.
Giữa hàng mày mang theo vài phần sốt ruột.
“Nhi thần thỉnh an mẫu hậu.”
Hắn trước tiên hành lễ với Thái hậu.
Ánh mắt sau đó mới rơi xuống người ta .
Thái hậu phất tay.
“Được rồi .”
“Đám người trẻ tuổi các ngươi lui xuống cả đi .”
…
Rời khỏi cung Từ Ninh.
Tạ Trừng cho lui toàn bộ cung nhân bên cạnh rồi kéo ta đến dưới hành lang.
“Ngưng Hương, Tú Tú tính tình kiêu căng ngang ngược, nàng đừng để trong lòng.”
“Nàng ấy xuất thân từ nhà mẹ đẻ của Thái hậu, trẫm cũng không tiện trách phạt quá nặng.”
Ta ngước mắt nhìn hắn , ánh mắt bình thản.
Tạ Trừng khựng lại một chút rồi nói tiếp:
“Thanh Mai thân thể yếu đuối, tính tình lại mềm mỏng.”
“Sau này vào cung, nàng còn phải giúp đỡ nàng ấy nhiều hơn.”
Thấy ta im lặng không nói .
Hắn dịu giọng:
“Trẫm biết nàng đã chịu ấm ức.”
“ Nhưng trong lòng trẫm, chỉ có nàng là người giỏi giang nhất.”
Tạ Trừng ngừng một lát, dường như cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ.
Lại nói :
“Nàng cứ yên tâm.”
“Những gì trẫm đã hứa với nàng, tuyệt đối sẽ không nuốt lời.”
“Chỉ cần nàng ngoan ngoãn nghe lời, thay trẫm chia sẻ gánh nặng.”
“Trẫm nhất định sẽ đối tốt với nàng.”
Ta lặng lẽ nhìn hắn , âm thầm nghiền ngẫm ý tứ trong lời nói ấy .
“Chỉ có nàng là người giỏi giang nhất.” Chẳng qua là: “Chỉ có nàng là người dùng thuận tay nhất.”
“Chỉ cần nàng ngoan ngoãn nghe lời.” Đại khái chính là: “Cứ thành thật làm việc cho ta .”
Ta bỗng cảm thấy có chút buồn cười .
Liền dịu dàng đáp:
“Xin bệ hạ yên tâm, thần nữ hiểu rồi .”
Tạ Trừng hài lòng mỉm cười .
“Ngưng Hương luôn hiểu chuyện nhất.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta cúi mắt xuống, che đi vẻ lạnh lùng và khinh thường nơi đáy mắt.
…
Vài ngày sau ta dẫn theo Tú Xảo rời thành đến tế bái mẫu thân .
Phụ thân muốn kế mẫu dẫn theo nhị muội và tam muội đi cùng.
Ta nhướng mày, nửa cười nửa không nhìn kế mẫu.
“Trước linh vị mẫu thân ta , bà phải hành lễ của thiếp thất.”
“Bà cũng cam tâm sao ?”
Quả nhiên kế mẫu cười lạnh rồi từ chối.
Những năm qua bà
ta
không
ít
lần
chèn ép
ta
.
Nếu không phải về sau được Tạ Trừng để mắt tới.
Bà ta còn muốn gả ta cho tên cháu trai vô dụng bên nhà mẹ đẻ của mình .
Trước khi rời đi .
Dù sao ta cũng phải tặng bà ta một món quà mới không phụ sự “chăm sóc” bao năm nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngung-huong/chuong-4.html.]
Cuối cùng phụ thân phái vài gia đinh đi theo.
Danh nghĩa là bảo vệ, thực chất là giám sát.
Ta cũng chẳng để tâm.
Thoải mái đi tới chùa Từ Ân ngoài thành.
Đến chùa, ta thắp hương, cầu phúc, quyên tiền nhang đèn.
Sau khi cầu nguyện trước linh vị của mẫu thân .
Ta lại thành tâm tụng mấy lượt 《Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Kinh》.
Đợi đến lúc đêm khuya yên tĩnh, ta lấy từ dưới gầm giường ra một bọc hành lý.
Bên trong là nam trang đã chuẩn bị từ lâu cùng lộ dẫn và giấy tờ thông hành.
Thêm cả một xấp ngân phiếu.
Tú Xảo căng thẳng đến mức lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Nhỏ giọng hỏi: “Tiểu thư, chúng ta thật sự bỏ nhà ra đi sao ?”
Ta gật đầu, lúc này không đi , sau này sẽ không còn cơ hội nữa.
Nơi này là nơi ta quen thuộc nhất.
Phía sau thiền phòng có một ô cửa sổ nhỏ.
Bên ngoài là một rừng trúc.
Đi xuyên qua rừng trúc sẽ tới con đường nhỏ trên núi phía sau .
Đám gia đinh kia canh ở cổng chính.
Hoàn toàn không ngờ ta sẽ đi bằng đường này .
Ta và Tú Xảo buộc gọn tóc dài.
Thay sang nam trang.
Ta vô cùng cẩn thận cất kỹ bài vị của mẫu thân .
Nó đã cô độc nằm trong ngôi chùa này suốt mười năm mà không một ai hỏi han.
Đời này , ta sẽ mang nó đi .
Nhà họ Tống có gì đáng để lưu luyến?
Hoàng cung thì có gì ghê gớm?
Mẫu thân của ta , ta tự mình thờ phụng.
Từ nay về sau , ta sẽ không bao giờ cầu xin những kẻ đó nữa!
Gió đêm hiu hiu thổi.
Lá trúc xào xạc rung động.
Ta và Tú Xảo đeo hành lý trên lưng.
Dưới ánh trăng len vào rừng trúc.
Sau đó một đường xuôi nam.
Không ngừng nghỉ.
Làm Quý phi mười năm.
Ta đâu phải nữ t.ử yếu đuối mong manh.
Ngoài cầm kỳ thư họa, ta còn tinh thông lục nghệ của quân t.ử.
Cưỡi ngựa b.ắ.n cung đều thuộc hàng xuất sắc.
Năm xưa chỉ để Tạ Trừng nhìn mình thêm một lần trên thao trường.
Nghe hắn khen một câu: “Anh tư hiên ngang.”
Ta từng nghiến răng khổ luyện thuật cưỡi ngựa.
Lòng bàn tay mài đến chai sần.
Ngay cả hổ khẩu cũng từng nứt toác.
Giờ nghĩ lại thật quá đỗi châm chọc.
Những bản lĩnh khổ công luyện được để lấy lòng nam nhân.
Cuối cùng lại dùng hết vào việc chạy trốn.
Suốt dọc đường, ta cưỡi khoái mã.
Chuyên đi những con đường hẻo lánh.
Gặp trạm kiểm soát liền lấy lộ dẫn đã chuẩn bị sẵn ra .
Chỉ cần chi đủ bạc, giấy tờ sẽ được làm hoàn hảo không chút sơ hở.
Tú Xảo chưa từng đi xa, ban đầu luôn nơm nớp lo sợ.
Nhưng thấy ta bình tĩnh như thường.
Nàng cũng dần yên tâm hơn.
Dẫu vậy , nàng vẫn lo lắng cho nhà họ Tống.
Một lần nghỉ chân ở khách điếm, nàng vừa gặm lương khô vừa hỏi ta :
“Bệ hạ đối với tiểu thư tình sâu nghĩa nặng như vậy , người cứ thế bỏ đi sao ?”
“Còn nữa, lão gia và mọi người có tìm tới đây không ?”
“Tìm thì cứ tìm.”
Ta nhếch môi cười lạnh.
Trước khi xuất phát.
Ta đã để lại trong phòng một bức thư.
Trong thư tố cáo kế mẫu và biểu ca bên nhà mẹ đẻ của bà ta tư thông với nhau .
Ta vô tình phát hiện được nên ngày đêm sống trong lo sợ, luôn lo họ sẽ g.i.ế.c người diệt khẩu.
Bây giờ ta mất tích, sẽ chẳng ai nghĩ ta không muốn làm Quý phi nên bỏ trốn.
Chaporia
Bình Luận (0)