NGƯNG HƯƠNG/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Sau đó, hắn lại không ngừng nói những lời an ủi.

 

Chẳng qua cũng chỉ là bảo ta yên tâm chờ ngày xuất giá.

 

Tương lai nhất định sẽ không phụ lòng ta .

 

Những lời ấy ta đã nghe suốt cả một đời.

 

Chỉ cảm thấy vô cùng chán ghét.

 

Ta đột nhiên đứng bật dậy, lạnh giọng nói :

 

“Đã nói không gả là không gả!”

 

“Nếu bệ hạ muốn giáng tội, vậy thì g.i.ế.c hết người nhà họ Tống đi !”

 

Nói xong ta quay đầu bỏ chạy, không hề ngoảnh lại .

 

 

Sau khi Tạ Trừng rời đi .

 

Phụ thân hùng hổ xông vào viện của ta .

 

“Hôm nay ngươi đã nói gì với bệ hạ?”

 

“Rốt cuộc ngươi đang nghĩ cái gì vậy ? Chẳng lẽ thật sự muốn gia tộc từ bỏ ngươi hay sao ?”

 

Ta ngồi bên cửa sổ, chậm rãi lật một quyển sách, đầu cũng không ngẩng lên.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Có mẹ kế thì sẽ có cha ghẻ.”

 

“Sau khi mẫu thân qua đời, trong lòng phụ thân từng có một ngày nào nghĩ đến con sao ?”

 

Trong mắt ông, ta chẳng qua chỉ là một công cụ để giữ vững chức quan của ông và vinh hoa phú quý của nhà họ Tống mà thôi.

 

Phụ thân đập mạnh một chưởng xuống bàn.

 

Chấn động đến mức chén trà va vào nhau leng keng.

 

“Tống Ngưng Hương!”

 

“Ngươi điên rồi sao , dám nói chuyện với ta như vậy !”

 

Kiếp trước ta không dám, nhưng hiện tại, ta còn điều gì mà không dám nữa?

 

Thấy vẻ mặt lạnh nhạt của ta .

 

Phụ thân cố nén lửa giận, nói :

 

“Đừng tưởng bệ hạ nhất định phải chọn ngươi!”

 

“Ngươi tùy hứng như vậy là muốn đẩy cả nhà vào đường c.h.ế.t sao ?”

 

Ta khép quyển sách lại .

 

Nhàn nhạt đáp:

 

“Không phải phụ thân nói muốn đổi người sao ?”

 

“Nhị muội và tam muội đều đang chờ đó.”

 

“Vừa hay cũng thuận theo ý nguyện của phụ thân .”

 

Phụ thân tức đến phát run.

 

“Ngươi… ngươi đúng là nghịch nữ!”

 

“Có tin ta đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi không ?”

 

Nói rồi , ông giơ tay định đ.á.n.h xuống.

 

Ta nhìn thấu sự hù dọa ngoài mạnh trong yếu ấy .

 

Không tránh không né.

 

Ngược lại còn đưa mặt tới.

 

“Đánh đi .”

 

“Đánh vào đây này .”

 

“Sau này nếu bệ hạ hỏi đến, ta sẽ nói thật.”

 

“Để xem trong lòng ngài ấy sẽ nghĩ thế nào.”

 

“ Đúng là một nhà thư hương gia truyền, đúng là cha hiền con thảo.”

 

Cánh tay phụ thân cứng đờ giữa không trung.

 

Ngay cả nét mặt cũng trở nên méo mó.

 

Ta biết ông rất muốn dạy dỗ ta , nhưng ông không dám gánh hậu quả.

 

Vừa muốn ta bán mạng vì nhà họ Tống.

 

Lại còn muốn ra vẻ nghiêm khắc.

 

Thật chẳng có chút lương tâm nào.

 

Một lúc lâu sau , phụ thân hít sâu một hơi , nghiến răng hỏi:

 

“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

 

Ngay cả lông mày ta cũng không động.

 

Trực tiếp đáp: “Con muốn làm Hoàng hậu.”

 

Phụ thân hít sâu một hơi rồi cười lạnh.

 

“Có chí hướng như vậy cũng không phải chuyện xấu .”

 

“ Nhưng đến nước này rồi , vẫn phải đối mặt với hiện thực.”

 

“Ngươi và bệ hạ còn nhiều thời gian phía trước .”

 

“Rồi sẽ có ngày đạt được điều mình muốn .

 

“ Nhưng nếu bây giờ ngươi làm loạn, khiến bệ hạ lạnh lòng thì được không bù mất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngung-huong/chuong-3.html.]

 

Hiếm khi nghe được từ miệng ông nhiều lời “quan tâm” như vậy .

 

Ta giả vờ như đã nghe lọt tai.

 

Khẽ thở dài.

 

“Con có chừng mực.”

 

“Tự nhiên sẽ khiến bệ hạ càng thêm thương xót con.”

 

“Tháng sau là ngày giỗ của mẫu thân .”

 

“Con muốn đến chùa làm pháp sự cầu phúc cho bà.”

 

Nhắc đến mẫu thân , sắc mặt phụ thân khẽ thay đổi.

 

Cuối cùng vẫn đồng ý.

 

Trước khi rời đi .

 

Ông để lại một câu: “Bệ hạ có tình cảm với con, chỉ cần con hầu hạ ngài ấy cho tốt .”

 

“Tương lai chưa chắc không thể tranh cho mẫu thân con một đạo truy phong.”

 

“Con… tự liệu mà làm .”

 

Những lời như thế, kiếp trước phụ thân đã nói không biết bao nhiêu lần .

 

Ta giống như một con lừa vừa bướng bỉnh vừa ngu ngốc.

 

Cứ mãi đuổi theo củ cà rốt hư vô ấy .

 

Cho đến khi chạy không nổi nữa.

 

Bây giờ nghĩ lại , là chính ta đã tự làm khổ mình .

 

Sao có thể tin những kẻ không có lương tâm ấy được chứ?

 

 

Vài ngày sau là thọ yến của Thái hậu.

 

Ta sắp được phong Quý phi.

 

Vào những dịp như thế này , không thể không tham dự.

 

Ta không muốn đ.á.n.h cỏ động rắn, cũng không muốn gây chú ý.

 

Vì vậy chỉ tùy ý ăn mặc một chút rồi tiến cung.

 

Sau khi Tạ Trừng đăng cơ.

 

Mụ già Thái hậu này cứ ba ngày hai bận lại gây chuyện.

 

Không phải khóc lóc nhớ tiên đế, bóng gió trách Tạ Trừng bất hiếu, thì là cấu kết với tông thất, can thiệp vào tân chính của hắn .

 

Tạ Trừng bị làm phiền đến không chịu nổi.

 

Kiếp trước để kiềm chế Thái hậu.

 

Ta đã hao hết tâm sức, đấu trí đấu dũng với bà ta .

 

Khó khăn lắm mới “hầu hạ” được bà ta xuống mồ, Hồ Hoàng hậu cũng qua đời.

 

Vậy mà Tạ Trừng lại nâng Ngụy phi mười bảy tuổi lên hưởng thành quả thắng lợi của ta .

 

Chỉ cần nghĩ đến những chuyện khốn kiếp ấy , ta hận không thể lăng trì hai mẹ con bọn họ từng đao.

 

Thọ yến được tổ chức tại Từ Ninh cung.

 

Thái hậu không biết trong lòng ta đang nghĩ gì, chỉ ngồi ngay ngắn trên phượng tọa.

 

Dùng ánh mắt dò xét nhìn ta , Hồ Thanh Mai và Dương Tú Tú.

 

Dương Tú Tú là cháu gái bên ngoại của Thái hậu.

 

Cũng sắp nhập cung, được phong Đức phi.

 

Kiếp trước Tạ Trừng vẫn luôn kiêng dè nàng ta .

 

Gần như chưa từng sủng ái.

 

Nhưng điều đó cũng không ngăn được tính cách ngang ngược kiêu căng của Dương Tú Tú.

 

Ánh mắt nàng ta trước tiên dừng trên người ta .

 

Khóe môi cong lên một nụ cười như có như không .

 

“Tống tỷ tỷ hôm nay ăn mặc thật thanh nhã.”

 

“Chỉ là loại vải này … nhìn có vẻ hơi lạ mắt, không giống kiểu thịnh hành trong kinh thành.”

 

“Quả nhiên phủ Tống Thái phó rất tiết kiệm, đến cả lúc vào cung yết kiến cũng không nỡ may một bộ y phục mới.”

 

Giọng nàng ta nhẹ nhàng dịu dàng, nếu không nghe kỹ còn tưởng là lời khen.

 

Nhưng ý tứ trong câu chữ lại sắc nhọn như kim châm.

 

Hồ Thanh Mai khẽ nhíu mày.

 

Đang định mở miệng, Dương Tú Tú đã nhìn sang nàng trước một bước.

 

“Hồ tỷ tỷ thân thể yếu, nên mặc nhiều thêm một chút.”

 

“Tiết xuân vẫn còn lạnh đấy.”

 

“Nếu nhiễm phong hàn thì sau này làm sao quản lý lục cung, chia sẻ gánh nặng với bệ hạ đây?”

 

Sắc mặt Hồ Thanh Mai tái nhợt.

 

Thân thể nàng vốn yếu.

 

Sau này thậm chí còn không có con nối dõi.

 

Những chuyện ấy từng bị Dương Tú Tú đem ra châm chọc không biết bao nhiêu lần .

 

Thấy Hồ Thanh Mai vụng miệng, không biết đáp trả.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...