Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Uyển Nhi không hề khiêm nhường."
Ta rủ mắt, không kiêu ngạo cũng không tự ti.
"Chỉ là năm đó Uyển Nhi cứu Thế t.ử, cũng không phải vì thân phận Thế t.ử của ngài ấy ."
"Nếu thay là người khác, Uyển Nhi cũng vẫn sẽ ra tay cứu giúp."
"Nếu Uyển Nhi vì chuyện này mà dễ dàng chiếm được vị trí Thế t.ử phi, đó mới là đi ngược lại với sơ tâm của Uyển Nhi."
"Cho nên Thế t.ử và Vương phi không cần vì chuyện này mà lo lắng."
"Láo xược!"
Phụ thân cuối cùng cũng hoàn hồn, một chưởng đập mạnh xuống bàn.
Giận đến mức râu cũng run lên bần bật.
"Lý Yến Uyển! Thế t.ử nhìn trúng con là phúc phần của con, vậy mà con lại không biết tốt xấu ..."
"Lý đại nhân."
Vương phi giơ tay, ngăn cản cơn giận dữ của phụ thân .
Bà lại nhìn về phía ta .
Hàng mi che khuất tâm tư nơi đáy mắt.
Bà hỏi thêm một lần nữa:
"Lý cô nương, thật sự không muốn trở thành Thế t.ử phi?"
"Không muốn ."
Lần này , ta nói lời c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt.
Chẳng còn quanh co.
Đại sảnh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Ngoài cửa sổ bức tường phía đông, tiếng gió thổi lá cây xào xạc trở nên rõ mồn một.
Tiêu Hành từ đầu đến cuối vẫn chưa hề lên tiếng.
Hắn ngồi đó, lần đầu tiên đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới một lượt.
Vẻ mặt vốn dĩ luôn lạnh lùng nghiêm nghị nay đã xuất hiện một vết rạn.
Thế mà Vương phi lại đột nhiên mỉm cười .
"Đã là ý của Lý cô nương, vậy bản Vương phi cũng không cưỡng cầu."
"Chỉ là mối hôn sự này , Vương phủ thành tâm cầu cưới, nếu Lý cô nương đổi ý, cứ việc phái người đến nói một tiếng là được ."
"Sính lễ này , Vương phủ tạm thời sẽ không thu hồi."
Lời bà nói thật khéo léo.
Vừa bảo toàn được thể diện của Vương phủ, lại vừa tỏ ra vô cùng thấu tình đạt lý.
Thế nhưng khi quay người đi .
Cái lạnh lẽo lóe lên trong ánh mắt ấy , lại chẳng thể trốn thoát khỏi đôi mắt ta .
Ánh mắt này , ta quá đỗi quen thuộc.
Kiếp trước , bà ta cũng y như thế.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Bề ngoài lấy danh nghĩa Vương phủ để cầu hôn ta , nhưng sau khi ta vào cửa, lại trăm phương ngàn kế khinh thường ta .
Mỗi lần ta đến thỉnh an bà.
Bà đều bắt ta phải đợi ngoài cửa suốt nửa canh giờ.
Đúng thật là loại người giả nhân giả nghĩa.
Trước khi tiễn người lên xe ngựa.
Đầu ngón tay Tiêu Hành bỗng nhiên lướt qua cổ tay ta .
Trong ánh mắt kinh ngạc của ta , hắn lại không dấu vết mà buông tay ra .
Như thể chẳng có chuyện gì xảy ra .
Chỉ là so với ánh mắt nhạt nhẽo như nước lã của kiếp trước .
Lần này lại thêm vài phần cảm xúc khác lạ.
Hắn cùng Vương phi rất nhanh đã khuất sau bức màn che.
03
Sính lễ vẫn bày biện đầy trong chính sảnh.
Phụ thân mặt cắt không còn giọt m.á.u, sắc mặt xanh mét.
Ông giơ tay định đ.á.n.h ta .
Nhưng khi thấy ta nhắm c.h.ặ.t mắt lại , ông lại thở dài buông tay xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trong-sinh-ta-tu-hon/2.html.]
"Mẫu
thân
con mất sớm, nay con
lại
hủy dung.
"
"Con có biết ta đã phí bao nhiêu tâm tư, mới đổi được cho con tư cách bước chân vào Vương phủ."
"Chỉ vì vết sẹo trên mặt con, đến cả gã thư sinh nghèo kiết xác đi thi cũng chẳng thèm ngó ngàng tới con."
"Lý Yến Uyển, sau này con phải làm sao đây!"
Nói rồi , phụ thân ngã ngồi xuống ghế.
Ta nhìn đôi mai tóc bạc trắng của ông.
Ta từng luôn nghĩ phụ thân cố tình dùng ta để đổi lấy vinh hoa cho Lý phủ.
Năm xưa bị Vương phủ lạnh nhạt, ta cũng từng oán hận ông.
"Cha, con gái cứu Thế t.ử, trước nay chưa bao giờ là vì muốn gả vào Vương phủ."
Ta quỳ xuống, thành khẩn nhìn sâu vào mắt phụ thân .
"Dù cho vì vậy mà hủy dung, con cũng chưa bao giờ hối hận."
Câu nói này , ta đã nén lại suốt hai kiếp người .
Kiếp trước , ta từng ngỡ rằng gả vào Vương phủ là sự cứu rỗi, là sự bù đắp của ông trời dành cho ta .
Sau này ta mới hiểu ra .
Đó là hình phạt dành cho ta .
Phụ thân nhìn bộ dạng bướng bỉnh của ta , thẫn thờ một lúc lâu.
Cuối cùng chỉ biết thở dài.
"Con và mẫu thân con tính tình y hệt nhau , đều là cái loại ngang tàng."
Ký ức năm chín tuổi đã sớm mờ nhạt.
Chỉ nhớ khi đó ngựa mất kiểm soát, Tiêu Hành khóc thét lên.
Hầu như chẳng hề suy nghĩ.
Ta nhảy lên lưng ngựa, ôm lấy Tiêu Hành rồi nhảy xuống.
Cơn đau dữ dội ập đến.
Dòng chất lỏng ấm nóng theo bên má trượt xuống, nhỏ lên gương mặt Tiêu Hành đang được ta che chở dưới thân .
Ta khi ấy lại ngây ngô cười với gương mặt tái mét của hắn :
"Thế t.ử, ngài đừng sợ."
"Ta sẽ bảo vệ ngài."
Sau đó, Vương phủ liền phái người mang đến một đống ban thưởng.
Phụ thân lại chỉ nhìn vết sẹo trên mặt ta mà thở dài thườn thượt.
"Ta dạy con cưỡi ngựa."
"Chỉ là để con có thể tự bảo vệ mình ."
"Chứ không phải để con là thân nữ nhi mà đi cậy mạnh!"
Gần như khắp kinh thành các đại phu đều nói gương mặt này của ta không thể chữa khỏi.
Vết sẹo ấy chạy từ gò má xéo xuống giữa mặt, dài hai phân, tuy không sâu, nhưng đã in hằn trên khuôn mặt nữ t.ử thì chính là nhát d.a.o trí mạng.
Ngay cả Ngô Thiếu Khanh khi đến thăm ta cũng nói :
"Lý huynh , nữ nhi của huynh nay trên mặt đã lưu lại vết sẹo, e là sau này khó lòng mà gả đi đâu được ."
"Huynh thật sự cho rằng Thế t.ử sẽ cưới một nữ t.ử đã hủy dung làm Thế t.ử phi sao ?"
Phụ thân chính vì lo lắng điều đó. Nên ở trên triều, gặp ai ông cũng nói :
"Thế t.ử là người biết ơn báo nghĩa, đây là nhớ tới ân cứu mạng của Uyển Nhi nhà ta đấy!"
Giờ phút này ta đứng thẳng lưng, sớm chuẩn bị tinh thần đến từ đường quỳ một đêm.
Thế nhưng phụ thân lại nói :
"Thôi bỏ đi . Không gả thì không gả nữa."
Trong phút chốc, cả người ông trông như còng xuống vài phần.
"Gả qua đó, biết đâu còn phải chịu sự ghẻ lạnh của đám người mắt cao hơn đầu ở Vương phủ."
"Chi bằng cứ ở lại trong nhà."
"Thực sự không được , thì cha nuôi con cả đời này ."
Ông nhìn gương mặt ta .
Dường như đang thông qua ta mà nhìn về phía người mẫu thân đã khuất.
"Là cha không tốt . Chỉ dạy con cách lương thiện."
"Cha, chúng ta đều không sai."
Ta khẽ đáp.
Chaporia
Bình Luận (0)