TRỌNG SINH, TA TỪ HÔN/Chương 3: 3C. 3: 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trọng sinh một kiếp, ta đã sớm nghĩ thông suốt.

 

Vết sẹo đó không phải lỗi của ta , cứu Thế t.ử không phải lỗi của ta , sự lương thiện lại càng chẳng phải lỗi của ta .

 

Điều duy nhất ta làm sai, chính là kiếp trước quá khờ dại.

 

Khờ đến mức cho rằng chỉ cần bản thân đủ hèn mọn.

 

Đủ biết lấy lòng.

 

Thì Tiêu Hành sẽ nhìn ta thêm một cái.

 

Ta sẽ không làm phụ thân phải thất vọng.

 

Khờ đến mức cho rằng chỉ cần bản thân đủ ôn thuận.

 

Đủ nghe lời.

 

Thì Vương phi sẽ thật lòng tiếp nhận ta .

 

Khờ đến mức đặt cược cả phần thiện lương cuối cùng, lao vào biển lửa.

 

Để rồi nhận ra người mình ái mộ đã sớm thoát thân .

 

Lạnh lùng đứng nhìn ta vì cứu hắn mà chôn thân trong biển lửa.

 

Thật sự là ngu xuẩn tột cùng.

 

04

 

Ngày hôm sau .

 

Phụ thân phái người lặng lẽ đem trả lại sính lễ.

 

Thế nhưng việc ta từ chối hôn sự vẫn nhanh ch.óng truyền khắp kinh thành.

 

Kẻ bảo ta không biết tốt xấu cũng có .

 

Người hóng hớt, vui sướng khi người gặp họa cũng chẳng thiếu.

 

Họ nói rằng ta vốn dĩ là kẻ xấu xí, từ chối cũng tốt , đỡ phải vào Vương phủ làm mất mặt Thế t.ử.

 

Thế nhưng những lời bàn tán đó, ta đã chẳng còn bận tâm.

 

Mỗi ngày ta đều ở trong phủ đọc sách, khi tâm tính thư thái thì lại ra sân tưới cây ngắm hoa.

 

Ngày tháng trôi qua thanh nhàn hơn kiếp trước rất nhiều.

 

Ngày hôm nay, ta lại bất ngờ nhận được thiệp mời tham dự tiệc thưởng hoa trong cung.

 

Nghe lời đồn truyền tai nhau từ bên trong.

 

Là Thái hậu biết được ta đã từ chối hoàng tôn mà bà tự hào nhất, nên muốn nhân tiệc thưởng hoa này mà diện kiến dung mạo của ta .

 

Phụ thân không dám từ chối, vẻ mặt đầy lo âu.

 

"Hay là đừng đi nữa, Thái hậu không chừng là muốn phạt con."

 

"Để cha nghĩ ra một lý do, cứ nói là con bị quỳ phạt ở từ đường, giờ đầu gối đang bị thương."

 

Ông chắp tay sau lưng, đi vòng quanh trong phòng.

 

Ta bất giác mỉm cười .

 

"Nếu con gái thực sự chọc giận Thái hậu, chỉ cần một đạo ý chỉ là đã có thể trị tội con, hà tất phải tốn công bày biện tiệc thưởng hoa làm chi."

 

"Cha, người đừng lo lắng quá."

 

Phụ thân nhìn gương mặt kiên định của ta , ngẩn người hồi lâu.

 

Mãi một lúc sau mới nói :

 

"Uyển Nhi, cha cảm thấy con dường như khác xưa nhiều lắm."

 

Còn rốt cuộc khác ở điểm nào.

 

Lý đại nhân lại chẳng thể nói rõ.

 

Tiệc thưởng hoa được tổ chức trong khu vườn ngoài Thọ Khang cung.

 

Khi ta đến nơi, trong vườn đã tụ tập không ít nữ quyến.

 

Các khuê nữ tụm năm tụm ba, tay phe phẩy quạt tròn.

 

Thấy ta đến, ánh mắt mấy người liền dán c.h.ặ.t lên gương mặt ta .

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Tuy không biết thân phận, nhưng cũng lập tức nhận ra ta là ai.

 

Họ che miệng cười nhạo.

 

"Có kẻ thật sự coi mình là món ngon vật lạ, cũng không xem lại bộ dạng mình ra sao ."

 

"Nếu Thế t.ử cầu hôn ta , ta nhất định sẽ chẳng nỡ chối từ."

 

"Tiêu Thế t.ử tuấn tú quá đi !"

 

"So sánh ra thì Thụy Vương phía sau kia , tuy là đệ đệ ruột của bệ hạ, nhưng nhìn cái dáng vẻ sợ trước sợ sau đó kìa, thật đúng là một trời một vực với Tiêu Thế t.ử."

 

Chủ đề câu chuyện nhanh ch.óng rời khỏi người ta .

 

Ta ngước mắt nhìn lại .

 

Phía bắc khu vườn, không ngờ lại được khai mở thêm một con đường dành riêng cho ngựa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trong-sinh-ta-tu-hon/3.html.]

Vài công t.ử trẻ tuổi đang cưỡi ngựa, chậm rãi chạy trên đường.

 

Dẫn đầu chính là Tiêu Hành.

 

Hắn chọn một con bạch mã, tư thế thẳng tắp, động tác gọn gàng dứt khoát.

 

Khi vòng qua các cọc gỗ, thân ngựa gần như sát mặt đất, thế mà hắn vẫn vững vàng như núi thái sơn, khiến Thái hậu trên đài quan lễ liên tục gật đầu tán thưởng.

 

Hoàn toàn chẳng nhìn ra bóng dáng của kẻ từng ngã ngựa, phải nhờ ta cứu mạng năm xưa.

 

"Mã thuật của Hành nhi ngày càng tinh tiến." Thái hậu khen ngợi.

 

Ta chẳng buồn xem thêm nữa.

 

Đón lấy chén trà từ tay tỳ nữ, khẽ nhấp một ngụm.

 

Thế nhưng, bỗng nghe trong đám đông vang lên tiếng kinh hô thất thanh.

 

Trên đường đua ngựa chẳng biết đã xảy ra biến cố gì.

 

Một con hắc mã đột nhiên kinh hãi, hai vó trước tung cao lên không trung.

 

Vị công t.ử cưỡi trên lưng ngựa cả người ngả về phía sau , trông chừng sắp sửa ngã ngựa.

 

"Người đâu !!! Mau cứu Thụy Vương!!!" Thái hậu hốt hoảng đứng bật dậy.

 

Thụy Vương.

 

Ấu t.ử của Tiên đế, tâm can bảo bối của Thái hậu, đệ đệ ruột của đương kim Hoàng đế.

 

Vị Vương gia nhàn rỗi nổi danh khắp kinh thành.

 

Lúc này , sắc mặt hắn ta trắng bệch, hai tay nắm c.h.ặ.t dây cương, thân mình đung đưa qua lại dữ dội.

 

Con hắc mã hí vang, lao thẳng về phía ta và các vị khuê nữ đang đứng .

 

Mọi người hét lên kinh hãi, chạy toán loạn tứ phía để lánh nạn.

 

Ta hầu như không chút suy nghĩ.

 

Tiến lên hai bước, xoay người leo lên một chú ngựa con màu vàng đang đứng gặm cỏ thư thái ở bên cạnh, kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa.

 

Liền phi thẳng về phía Thụy Vương.

 

Lao ra giữa vòng nguy hiểm.

 

05

 

Chú ngựa con màu vàng không được cao lớn như hắc mã.

 

Nhưng lại thắng ở sự linh hoạt.

 

Ta từ phía bên cạnh cắt ngang vào , rất nhanh đã chạy song song với hắc mã của Thụy Vương.

 

"Vương gia, buông dây cương ra !"

 

Ta hét lớn.

 

Phụ thân đã từng dạy ta .

 

Khi ngựa bị kinh hãi, càng ghì c.h.ặ.t dây cương, nó càng hoảng loạn, thì lại càng dễ mất kiểm soát.

 

Chỉ có buông lỏng dây cương, mới có thể thừa cơ tìm lại điểm cân bằng.

 

Thế nhưng Thụy Vương hiển nhiên chẳng có lấy một chút kiến thức về cưỡi ngựa.

 

Thấy hắc mã sắp sửa tung vó lần nữa.

 

Ta đạp mạnh lên bàn đạp, đứng nửa người lên, vươn người một cái chộp lấy dây cương của hắc mã.

 

Hắc mã lập tức đau đớn, lảo đảo lùi về phía sau .

 

Chú ngựa vàng ta đang cưỡi cũng bị hắc mã kéo cho nghiêng ngả thân mình .

 

Ngựa đã dừng lại .

 

Nhưng cả người ta lại bị hất văng ra ngoài.

 

Bả vai đập mạnh xuống đất, đau đến mức trước mắt ta tối sầm lại .

 

Thị vệ vội vã chạy tới.

 

Vài người đỡ Thụy Vương đang hồn xiêu phách lạc xuống ngựa.

 

Mà Thụy Vương này cũng coi như biết ơn, gần như lập tức đi tới bên cạnh ta .

 

Hắn nhanh ch.óng đỡ ta dậy:

 

"Đa tạ cô nương đã ra tay cứu giúp."

 

"Dám hỏi cô nương quý danh là..."

 

Khoảnh khắc tiếp theo.

 

Hắn ta nhìn thấy vết sẹo trên mặt ta .

 

Đôi mắt bỗng sáng lên.

 

"Nàng là Lý Yến Uyển, nữ nhi của viên ngoại lang, người đã từ chối hôn sự của Bình Dương Vương phủ?"

 

Ta nhíu mày.

 

Nhưng vì nể mặt người ta là Vương gia, đành đáp:

 

"Phải."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...