A THẤT/Chương 4: 4C. 4: 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lúc này Tạ Tiêu mới quay người lại , nhìn hắn một cái rồi cười nhạt:

 

“Uống canh nàng ấy nấu, huynh không sợ bị độc c.h.ế.t sao ?”

 

Ta biết hắn đang chê tay nghề nấu canh của ta .

 

Vì bát canh ấy , ta đã theo đầu bếp học suốt ba ngày, trên tay bỏng hai vết phồng, mới miễn cưỡng nấu ra được một bát d.ư.ợ.c thiện không quá khó ăn.

 

Chỉ một câu nói của hắn , đã khiến vành mắt ta đỏ bừng, c.ắ.n môi đứng đó, không nói nổi một lời.

 

Tiêu Vân Mặc đặt bát xuống, lại nhìn ta cười .

 

“Ta thì thấy cũng không tệ.”

 

...

 

10

 

Tô Tần trở về rồi .

 

Vừa bước chân vào phủ, huynh ấy đã sai người khiêng từng rương lớn rương nhỏ vào viện của ta .

 

Lụa là gấm vóc, trâm ngọc vòng vàng, chất đầy gần nửa gian phòng.

 

Tô Tần đứng dưới hành lang, một nam t.ử đường đường bảy thước, vậy mà hốc mắt lại đỏ hoe, nói tất cả đều là lỗi của huynh ấy .

 

Năm đó nếu không phải huynh ấy làm lạc mất ta , ta cũng không phải chịu những khổ sở ấy ở bên ngoài.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta nhìn đôi mày đôi mắt giống hệt mình của huynh ấy , trong lòng dâng lên một tia ấm áp.

 

Dù sao cũng là huynh trưởng ruột thịt, m.á.u mủ tình thâm, ta cảm nhận được sự áy náy và thương xót ấy .

 

Thế nhưng tia ấm áp ấy còn chưa kịp lan tỏa, đã bị câu nói tiếp theo của huynh ấy dội cho lạnh buốt tận tim.

 

“A Thất...”

 

Huynh ấy ngập ngừng mở lời, ánh mắt né tránh.

 

“Quy Vãn nàng ấy ... cũng không cha không mẹ , muội cũng từng lưu lạc bên ngoài, hẳn hiểu rõ một đứa trẻ không có cha mẹ che chở sẽ khổ thế nào. Cho nên...”

 

“Dù sao Hầu phủ cũng nuôi nổi nàng ấy .”

 

Ta ngẩn người một thoáng, rồi lập tức hiểu ý của huynh ấy .

 

Huynh ấy muốn giữ Tô Quy Vãn lại , lại sợ ta không đồng ý, nên mới đem những lời ấy ra , mong ta mềm lòng, mong ta gật đầu.

 

“Muội chưa từng nói sẽ đuổi nàng ấy đi .”

 

Từ ngày trở về phủ, mẫu thân đã bảo trên dưới trong phủ đổi cách xưng hô, từ nay chỉ gọi nàng là Nhị tiểu thư.

 

Tin tức truyền ra ngoài, lập tức gây nên vô số lời bàn tán.

 

Những kẻ thích hóng chuyện đoán già đoán non, không biết ai là thiên kim thật, ai là thiên kim giả.

 

Thậm chí có người còn âm thầm suy đoán ta là con gái riêng lưu lạc bên ngoài của Hầu gia, lần này bất đắc dĩ mới phải nhận về phủ.

 

Tô Tần thở phào nhẹ nhõm.

 

Ta nhìn dáng vẻ như trút được gánh nặng của huynh ấy , cũng hiểu được .

 

Cả Hầu phủ, vừa muốn có ta là thiên kim thật, lại không nỡ bỏ thiên kim giả đã nuôi hơn mười năm.

 

Nhà giàu không cần lựa chọn.

 

Dù sao cũng có đủ, vậy thì tất cả đều muốn .

 

Rốt cuộc đã cách nhau hơn mười năm.

 

Trong lòng bọn họ, ta chung quy vẫn là người đến sau .

 

Tô Tần như muốn đưa tay xoa đầu ta .

 

Tay giơ lên được nửa chừng, lại ngượng ngùng hạ xuống.

 

Huynh ấy dặn ta nghỉ ngơi cho tốt :

 

“Huynh đi thăm Quy Vãn đây, thân thể nàng ấy không được tốt .

 

Ta đứng giữa đầy phòng rương hòm, ngoan ngoãn đáp lời.

 

11

 

Cuối cùng sức khỏe của Tô Quy Vãn cũng khá hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/a-that/4.html.]

Mẫu thân có ý muốn tỷ muội chúng ta thân thiết với nhau hơn, nhưng mỗi lần ngồi cùng nàng, ta luôn cảm thấy gượng gạo.

 

Nàng nói chuyện nhẹ nhàng nhỏ tiếng.

 

Ta đáp lại khách sáo đúng mực.

 

Giống như hai người xa lạ vô tình ngồi chung bàn trong trà lâu, lễ độ nhưng xa cách.

 

Thế nhưng Tạ Thái Châu cứ cách vài ngày lại dẫn Tạ Tiêu đến phủ.

 

Ba người tụ lại một chỗ, vừa nói vừa cười , ngược lại trông chẳng khác nào người một nhà.

 

Hôm ấy , ta ngồi bên cạnh Tô Quy Vãn, lơ đãng nghe bọn họ nói chuyện rôm rả.

 

“Quy Vãn, ta đã nói đại ca ta là người hòa nhã dễ gần rồi mà?”

 

Tạ Thái Châu cười hì hì, khoác lấy cánh tay Tạ Tiêu.

 

“Nếu không thì sao huynh ấy lại nhảy xuống nước cứu tỷ chứ?”

 

Tô Quy Vãn cúi mắt cười , trên mặt hiện lên một tầng đỏ nhạt.

 

“Là trước kia muội nghĩ sai rồi , cứ tưởng Tạ đại ca là người không dễ gần, hóa ra lại hiểu lầm Tạ đại ca.”

 

Ánh mắt Tạ Tiêu mấy lần lướt qua đỉnh đầu ta , khách khí nói :

 

“Cô và Thái Châu là bằng hữu, trước mặt ta không cần câu nệ như vậy .”

 

Tạ Thái Châu lập tức tiếp lời:

 

“ Đúng thế, chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ là người một nhà rồi .”

 

Ta nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ.

 

Nhưng tâm trí đã sớm bay đến nơi khác.

 

Tiêu Vân Mặc hồi thư rồi .

 

Tên ngốc ấy , sau khi nhận được bức thư ta viết rằng dùng ngỗng cũng được , liền nghiêm túc gửi lại một phong thư.

 

Hắn viết :

 

【Ngỗng sao có thể thay thế chim nhạn được ?】

 

【A Thất muốn ăn ngỗng quay , ngỗng nướng, ngỗng hầm, ngỗng hun khói đều được , đó đều là món ăn trên bàn, sao có thể đ.á.n.h đồng với chim nhạn?】

 

【Nếu nàng muốn ngỗng, ta nuôi cho nàng vài trăm con, ngày nào cũng để nàng ăn cho thỏa thích.】

 

Lá thư ấy càng về sau càng vô lý.

 

Từ chuyện sính lễ cầu thân không thể qua loa, lệch hẳn sang chuyện ngỗng quay phải chấm tương mận mới ngon, khiến ta đọc đến bật cười .

 

Nghĩ đến đó, khóe môi ta bất giác cong lên.

 

“Tô Thất!”

 

Giọng Tạ Thái Châu đột nhiên cao v.út.

 

Ta ngơ ngác ngẩng đầu, phát hiện ba đôi mắt đều đang nhìn chằm chằm vào mình .

 

“Ngươi cũng cảm thấy thanh danh của Quy Vãn tỷ tỷ bị hủy rồi , sẽ bị người đời cười nhạo sao ?”

 

Nàng ta sa sầm mặt, giọng điệu sắc bén.

 

Nhất thời ta chưa phản ứng kịp.

 

Quen nghe người khác gọi Cố Thất, đối với cái tên Tô Thất vẫn còn xa lạ, ngẩn ra một lúc mới nhớ ra nàng đang gọi mình .

 

Thấy ta không đáp, Tạ Thái Châu lại lớn tiếng hỏi thêm một lần nữa.

 

Mày Tạ Tiêu nhíu c.h.ặ.t lại .

 

Trong mắt hiện lên vẻ thất vọng.

 

“Ta còn tưởng nàng là người không hùa theo đám đông, trong lòng có đúng sai riêng của mình .”

 

“Bây giờ thì hay rồi , vừa có được thân phận này , liền chẳng khác gì những kẻ xu nịnh tranh lợi ngoài kia .”

 

Dừng lại một chút, đôi môi mỏng khẽ mở.

 

“Đều là loại mắt ch.ó coi thường người khác.”

 

Bầu không khí trong sảnh lập tức lạnh xuống.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...