A THẤT/Chương 5: 5C. 5: 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

12

 

Tô Quy Vãn cúi đầu không nói gì.

 

Tạ Thái Châu mím môi cười lạnh.

 

Đám nha hoàn đều cúi mắt, không dám nhìn .

 

Sắc mặt ta chợt trắng bệch.

 

Những lời ấy quá khó nghe .

 

Ta đứng dậy, sống lưng thẳng tắp.

 

“Ta chưa từng nghĩ như vậy .”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Từ đầu đến cuối, đều là các người nhắc đến, ta chỉ ngồi nghe . Người đời bàn tán thế nào, ta không biết ; nhưng các người hết lần này đến lần khác nói chuyện bị xem thường, từng câu từng chữ đều như d.a.o đ.â.m. Trong lòng nghĩ gì mới nói ra được như thế. Kẻ thật sự xem thường Quy Vãn không phải người khác, mà chính là các người .”

 

Ta dời ánh mắt khỏi gương mặt đầy bất mãn của Tạ Tiêu.

 

“Nếu đã vậy , Tạ công t.ử sớm cưới Quy Vãn là được .”

 

Tô Quy Vãn đột nhiên ôm n.g.ự.c, hơi thở trở nên dồn dập.

 

Tạ Thái Châu nhanh tay đỡ lấy nàng, vừa vuốt n.g.ự.c giúp nàng thuận khí, vừa ngẩng đầu lên.

 

“Trước đây ở nhà ta , ngươi khom lưng cúi đầu, khắp nơi lấy lòng người khác, ta thật không nhìn ra ngươi lại là kẻ miệng lưỡi sắc bén như thế.”

 

Tạ Tiêu cũng buột miệng trách mắng:

 

“Cố Thất, nàng đang làm loạn cái gì? Mau xin lỗi Tô tiểu thư đi .”

 

Xin lỗi ?

 

Ta chẳng qua chỉ nói thẳng những điều bọn họ đang nghĩ trong lòng mà thôi.

 

Như vậy cũng phải xin lỗi sao ?

 

Dường như hắn đã quên mất.

 

Ngày đầu tiên ta được đón vào Tạ phủ năm ấy , ta vô tình nghe thấy Tạ phu nhân hỏi hắn trong thư phòng.

 

“A Thất cha mẹ đều đã mất, thuở nhỏ lại từng bị thương nặng, có một thời gian si ngốc. Đại phu nói rồi , nếu lại chịu kích thích, vết thương cũ e rằng sẽ tái phát.”

 

“Nếu con không muốn cưới nó, bây giờ cứ nói rõ. Nương sẽ không ép con.”

 

Tạ Tiêu trầm mặc rất lâu.

 

“Lệnh cha mẹ , lời mai mối. Con nguyện ý cưới nàng.”

 

Tạ phu nhân lại nói :

 

“Nếu đã vậy , sau này con phải tin nó, bảo vệ nó, đặt nó trong lòng.”

 

Ta đứng ngoài cửa.

 

Nghe thấy hắn đáp một tiếng.

 

Khoảnh khắc ấy , ta từng sinh ra một chút hy vọng mong manh.

 

Thế nhưng trong hai năm sống ở Tạ phủ, ta dần dần phát hiện.

 

Hình như hắn chưa từng bảo vệ ta .

 

Ta ngồi trong hậu viện, đối diện với sổ sách mà học thuộc những quy củ rườm rà, đọc sai bị ma ma phạt đứng , hắn chưa từng đến.

 

Ta lỡ lời trong yến tiệc, bị người khác cười nhạo sau lưng, hắn không hề biết .

 

Ta học nấu canh, bỏng đầy tay, hắn bưng bát lên chỉ chê khó uống...

 

Hắn chưa từng đứng trước mặt ta , giúp ta ngăn lấy một câu đồn đại.

 

Mọi ánh mắt lạnh nhạt, mọi tủi thân và khó xử, đều là ta tự mình nuốt xuống từng chút một.

 

Mà bây giờ, hắn đứng bên cạnh Tô Quy Vãn, cuối cùng cũng mở miệng.

 

Lại là muốn ta xin lỗi .

 

...

 

13

 

“Ta không sai, không cần xin lỗi .”

 

Lời vừa dứt, ta xoay người bỏ đi .

 

Đêm ấy , Tô Quy Vãn quả nhiên lại mời đại phu tới.

 

Tô Tần cũng đến.

 

Lúc đẩy cửa viện của ta ra , khí thế hùng hổ.

 

Thế nhưng lửa giận đầy bụng ấy , khi nhìn thấy thứ trong tay ta , lập tức tan sạch.

 

Ta đang ngồi dưới ánh nến, trong tay cầm một con ma hạp lạc.

 

Con tò he đất ấy tròn trĩnh đáng yêu, chỉ là màu sắc đã cũ, phía sau phủ kín những vết khắc sâu cạn khác nhau , như bị người ta dùng d.a.o cứa từng nhát một.

 

Yết hầu Tô Tần khẽ động.

 

Những lời trách móc nói ra cũng thiếu mất khí thế:

 

“A Thất, hôm nay muội quá lỗ mãng rồi . Quy Vãn nàng ấy ...”

 

“Ca ca.”

 

Ta không để huynh ấy nói hết, giơ con ma hạp lạc lên.

 

“Cái này là ai?”

 

Ánh mắt huynh ấy rơi lên con tò he đất, đáy mắt hiện lên một tầng áy náy nhàn nhạt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-that/5.html.]

“Là muội , là lúc muội còn nhỏ... huynh khắc cho muội .”

 

Ta cúi đầu.

 

Ngón tay cái chậm rãi vuốt qua những vết d.a.o kia .

 

Từng vết một, sâu cạn khác nhau .

 

Là Tô Quy Vãn đưa cho ta .

 

Hôm nay nàng sai người mang tới, cười tươi nói :

 

“Đây là thứ muội lấy từ phòng tỷ tỷ. Ca ca nói muội thích thì cứ giữ lấy. Nhưng muội nghĩ... nó cũ quá rồi , vẫn nên trả lại cho tỷ tỷ.”

 

Lúc nhận lấy con ma hạp lạc ấy , ngón tay ta đã chạm vào những vết lồi lõm bất thường.

 

Lật lại nhìn .

 

Cả mặt sau đầy những vết d.a.o chằng chịt, nhìn mà kinh hãi.

 

Nàng không thích ta .

 

Ngoài miệng nói hoan nghênh.

 

Trên mặt mang nụ cười .

 

Nhưng sau lưng lại đầy ác ý.

 

Chỉ là sẽ chẳng ai tin.

 

Tô Quy Vãn yếu đuối như vậy .

 

Hiểu chuyện như vậy .

 

Cần được người ta che chở như vậy .

 

Ai sẽ tin nàng có thể dùng d.a.o khắc lên một con tò he đất chứ?

 

Ta cũng không thích nàng.

 

Cho dù nàng chiếm vị trí của ta không phải lỗi của nàng.

 

Năm đó là Hầu phủ mang nàng về.

 

Nàng cũng vô tội.

 

Nhưng ta chính là không thích nàng.

 

Không có lý do.

 

Cũng không cần miễn cưỡng.

 

Cuối cùng Tô Tần lên tiếng:

 

“Nếu muội không muốn nhìn thấy Quy Vãn... thì chuyển sang Đông khóa viện đi .”

 

“A Thất, những năm muội thất lạc, cả nhà đều nhờ có Quy Vãn... mới từng bước vượt qua được .”

 

Ta nhìn huynh ấy .

 

Đột nhiên cảm thấy mờ mịt.

 

Bọn họ dựa vào Tô Quy Vãn.

 

Từng bước từng bước đi ra khỏi nỗi đau mất ta năm ấy .

 

Còn ta thì sao ?

 

Ta trở về nhà.

 

Lại giống như một người ngoài.

 

Khách khí.

 

Cẩn trọng.

 

Ngay cả ghen tị hay tủi thân , cũng phải nhìn sắc mặt người khác.

 

“Vậy cứ theo ý ca ca đi . Ngày mai muội sẽ chuyển.”

 

Tô Tần như trút được gánh nặng, muốn kéo gần khoảng cách với ta .

 

“Quay về huynh sẽ khắc cho muội một con ma hạp lạc khác.”

 

“Không cần đâu , muội không còn là trẻ con nữa.”

 

...

 

14

 

Tô Quy Vãn chuyển vào viện vốn là của ta .

 

Còn nuôi hai con thỏ trắng như tuyết.

 

Là Tạ Thái Châu đích thân mang tới, nói rằng do Tạ Tiêu cố ý chọn.

 

Hai con thỏ lông xù nhảy nhót trong l.ồ.ng, khiến trên dưới trong phủ đều khen Tạ công t.ử có lòng.

 

Lúc đi ngang qua, ta từ xa nhìn một cái.

 

Bỗng nhớ tới một con thỏ khác.

 

Đó là con thỏ ta từng nuôi ở Tạ phủ.

 

Một cục nhỏ bé, nhút nhát.

 

Mỗi lần ta đến cho ăn, nó đều chạy tới bên l.ồ.ng cọ cọ vào ngón tay ta .

 

Ta đặt tên cho nó là Đoàn Viên.

 

Nuôi gần nửa năm, khó khăn lắm mới nuôi được béo tròn.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...