Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Về sau trong phủ có một đứa trẻ họ hàng đến chơi.
Khoảng bảy tám tuổi.
Được nuông chiều đến mức vô pháp vô thiên.
Đứa trẻ ấy nhìn trúng con thỏ của ta .
Tạ Tiêu không nói hai lời, liền bảo ta đưa thỏ cho nó.
Nó bóp c.h.ế.t Đoàn Viên.
Còn cười hì hì nói muốn đem nướng thịt ăn.
Ta ôm thân thể lạnh ngắt của Đoàn Viên, nước mắt thế nào cũng không ngừng được .
Tạ Tiêu đi ngang qua, nhíu mày.
“Nín lại đi , chỉ là một con thỏ thôi, khóc như thế không thấy mất mặt sao ?”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Nuốt tiếng khóc trở vào bụng.
Từ đó về sau , không nuôi thỏ nữa.
...
15
Từ sau lần ta nổi giận ấy , mẫu thân thường xuyên thở dài.
Bà sợ nói nặng lời quá, ta lại sinh lòng xa cách với bà.
“Quy Vãn tuy xuất thân không tốt , nhưng dù sao cũng là người được Hầu phủ nuôi lớn, dưới sự dạy dỗ của ta , tính tình, phẩm hạnh, mọi thứ đều không chê vào đâu được .”
Ý trong lời nói chính là.
Ta lưu lạc bên ngoài quá lâu, tính tình đã lệch lạc.
Không dịu dàng hiểu chuyện như Quy Vãn.
Ta không biện giải.
Chỉ là đêm hôm ấy , ta nằm mơ.
Trong mộng, ta vẫn còn rất nhỏ.
Tóc buộc hai b.úi nhỏ.
Nằng nặc đòi phụ thân vừa tan triều về phải cho ta cưỡi ngựa lớn.
Phụ thân còn chưa kịp thay quan phục.
Đã cười rồi bò xuống đất, cõng ta đi một vòng quanh thư phòng.
Trong mộng, mẫu thân ôm ta vào lòng, khẽ vỗ lưng.
Ta nhất quyết đòi bà ôm mới chịu ngủ.
Còn có ca ca.
Khi ấy cũng chỉ là một đứa trẻ nhỏ.
Đưa ngón út ra ngoắc lấy ngón út của ta , nói kéo câu treo cổ, một trăm năm không được thay đổi.
Hóa ra bọn họ đã từng yêu thương ta như vậy .
Ta cười rất vui trong giấc mộng.
Thế nhưng khi tỉnh lại , khăn gối đã ướt đẫm một mảng.
Ta lặng lẽ lau nước mắt đi .
Giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra .
15
Tạ Tiêu cho người chuyển rất nhiều đồ đến viện của Tô Quy Vãn.
Ta co ro trong căn phòng nhỏ ở Đông khóa viện, nghe tiếng cười nói thấp thoáng từ viện bên cạnh truyền sang.
Không biết vì sao hắn lại đến chỗ ta .
Đứng trước cửa, gương mặt lạnh nhạt, từ trên cao nhìn xuống.
“Nàng nên bình tâm lại , nghĩ xem bản thân đã không hiểu chuyện đến mức nào.”
“Những thứ ta tặng cho Quy Vãn, chẳng qua là thay nàng bồi tội.”
Thay ta bồi tội.
Hắn lấy tư cách gì thay ta bồi tội?
Ta đã làm chuyện gì cần phải bồi tội?
Nhưng những lời hắn nói cứ đ.â.m vào đầu óc ta , ong ong vang lên, đau đến mức gần như không đứng vững nổi.
“Đừng nói nữa!”
Ta ôm đầu, thét lên.
Tạ Tiêu căng thẳng bước tới một bước, rồi lại đột ngột dừng lại , trong mắt hiện lên một tia nghi ngờ cùng chán ghét.
“Cố Thất, nàng đang giả vờ cái gì?”
Ta không giả vờ.
Những chuyện cũ trong đầu đều trộn lẫn vào nhau , đau đến mức ta chỉ muốn đ.â.m đầu vào tường.
Ta sợ bọn họ lại nói , Tô Quy Vãn mời đại phu, ngươi cũng mời đại phu, ngươi đang học theo cái gì?
Cho nên không dám kêu đau, không dám lên tiếng, chỉ có thể c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ép những cơn đau ấy xuống.
Trong lòng ta dường như đã hiểu.
Có lẽ...
Ta lại phát bệnh rồi .
Tạ Tiêu nhìn ta , khóe môi hơi nhếch lên, đầy vẻ mỉa mai:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-that/6.html.]
“Chẳng qua chỉ tặng ít đồ mà thôi, nàng đã làm ra bộ dạng này ?”
Hắn phất tay áo bỏ đi .
Ta ngồi trong màn hoàng hôn, ôm lấy đầu gối, vùi mặt vào khuỷu tay.
Đến khi Đại Hàn mang cơm tối tới gọi ta , ta mới giật mình nhận ra trời đã tối từ lâu.
“Tiểu thư, sao người lại ngồi dưới đất?”
Nàng đỡ ta chậm rãi đứng dậy, mài mực rồi trải một tờ giấy trắng ra .
Đầu b.út lơ lửng rất lâu.
Ta mới hạ xuống.
“Không cần chim nhạn nữa. Nơi này dường như có rất nhiều người xấu , đầu ta đau lắm... Chàng có thể đưa ta đi được không ?”
...
17
Có lẽ vì muốn bù đắp cho ta , hiếm khi Tô Tần chủ động mở lời, nói muốn đưa ta ra ngoài dạo chơi.
Ta theo huynh ấy đi trên con phố dài.
Dòng người tấp nập qua lại bên cạnh.
Huynh ấy đi phía trước .
Ta đi phía sau .
Giữa huynh muội cách nhau nửa bước chân, như thế nào cũng không thể kéo gần lại được .
Đi ngang qua một tiệm trang sức, bước chân Tô Tần bỗng khựng lại .
“A Thất, đợi huynh một lát.”
Ánh mắt huynh ấy dừng trên một cây trâm, đáy mắt hiện lên vẻ vui mừng.
“Trước đây Quy Vãn từng nhắc qua, nói rằng muội ấy rất thích cây trâm này .”
Nói xong liền chen vào dòng người .
Để lại một mình ta đứng bên đường.
Ta còn chưa kịp đáp lời, phía sau đột nhiên có một đám đông xô tới.
Ta bị dòng người đẩy lảo đảo một bước, chân không vững, suýt nữa ngã xuống.
Một bàn tay bất ngờ siết c.h.ặ.t lấy cổ tay ta .
“Con nha đầu c.h.ế.t tiệt, cuối cùng cũng để ta tìm thấy rồi .”
Giọng nói ấy âm u đáng sợ.
Máu trong người ta lập tức lạnh đi quá nửa.
Một gương mặt xa lạ ghé sát trước mắt.
Miệng đầy răng vàng.
Khóe mắt có một vết sẹo cũ.
“Ngươi là ai?”
“Buông ta ra !”
Hắn buông một tay, kéo ống tay áo lên, để lộ trên cổ tay một vòng sẹo răng rất sâu.
“Ngươi nói xem ta là ai?”
Khoảnh khắc ấy , như có thứ gì đó nổ tung trong đầu ta .
Một cánh cửa gỗ bị khóa c.h.ặ.t.
Một cái l.ồ.ng bẩn thỉu.
Tay chân ta bị buộc bằng vải, co rúm trong góc.
Lạnh.
Lạnh quá.
Có người cười .
Có người c.h.ử.i.
Còn có tiếng ch.ó sủa.
Ta nhớ ra rồi .
Hắn tên Triệu Đại Sinh.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Là nhà đầu tiên mua lại ta sau khi tên buôn người đ.á.n.h ta thành ngốc rồi đem bán đi .
Triệu Đại Sinh mua ta về làm đồng dưỡng tức.
Nhưng khi ấy ta ngốc nghếch khờ dại, đến nói cũng không rõ.
Hắn chê ta ngu.
Cho nên nhốt ta vào l.ồ.ng sắt, huấn luyện như huấn luyện ch.ó.
Bắt ta quỳ.
Bắt ta bò.
Bắt ta đứng dưới nắng gắt cả ngày.
Có một lần , hắn thả ta ra khỏi l.ồ.ng, chỉ vào bãi tuyết trong sân rồi nói :
“Cởi hết quần áo ra , đứng sang đó.”
Gió lạnh thổi tới khiến ta run cầm cập.
Ta vừa động đậy một chút, roi của hắn đã quất xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)