A THẤT/Chương 7: 7C. 7: 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Động thêm một chút nữa, hắn liền thả con ch.ó đen cao gần nửa người lao tới c.ắ.n vào bắp chân ta .

 

Máu chảy đầm đìa.

 

Ta đau đến hoa mắt.

 

Liều mạng c.ắ.n hắn một cái.

 

Nhân lúc hắn kêu t.h.ả.m thiết, ta chân trần bỏ chạy khỏi con hẻm ấy .

 

Chạy rất lâu.

 

Rất lâu.

 

Chạy đến mức lòng bàn chân đầy những vết nứt rỉ m.á.u.

 

...

 

18

 

“Chát!”

 

Một cái tát giáng xuống mặt.

 

Đau rát bỏng.

 

Triệu Đại Sinh kéo mạnh cổ tay ta , nhe hàm răng vàng khè, nước bọt b.ắ.n cả lên mặt ta .

 

“Đã là người của ta rồi mà còn dám chạy?”

 

“Ta không phải ... ta không có ...”

 

Cơ thể ta run lên không ngừng.

 

“Tỷ tỷ?”

 

Giọng Tô Quy Vãn đột nhiên vang lên từ phía sau , đầy kinh ngạc.

 

“Người đàn ông đó là...?”

 

Ta đột ngột quay đầu lại .

 

Không biết từ lúc nào Tạ Tiêu cũng đã tới.

 

Đứng cách đó vài bước.

 

Sắc mặt cực kỳ khó coi.

 

Tô Tần vẫn còn cầm cây trâm trong tay, đứng ngây ra không xa, vẻ mặt kinh nghi bất định.

 

Ta muốn nói .

 

Không phải như vậy .

 

Ta không có .

 

Ta chưa từng làm gì cả.

 

Thế nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng, thế nào cũng không thốt ra được .

 

Tại sao đúng lúc này ...

 

Ta lại phát bệnh nữa?

 

Ta đã làm sai điều gì?

 

Khi ấy ta mới chỉ bốn tuổi.

 

Một đứa trẻ ngốc nghếch.

 

Một đứa trẻ bị nhốt trong l.ồ.ng.

 

Ta có thể làm sai điều gì chứ?

 

Nhưng bọn họ sẽ không tin.

 

Không ai tin cả.

 

Trong mắt bọn họ.

 

Những chuyện năm xưa ấy không phải dấu vết của khổ nạn.

 

Mà là vết nhơ bẩn thỉu.

 

Tạ Tiêu bước lên một bước, giữ c.h.ặ.t cổ tay Triệu Đại Sinh.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Ngươi là ai?”

 

“Đừng hỏi!”

 

Ta hét lên thất thanh.

 

“Xin ngươi... đừng hỏi nữa...”

 

Đừng hỏi nữa.

 

Đừng để những lời đó thốt ra từ cái miệng ấy .

 

Đừng để bọn họ nhìn ta bằng ánh mắt đó.

 

Thế nhưng Triệu Đại Sinh lại nhe miệng cười .

 

Nụ cười ngông cuồng không kiêng dè.

 

“Ta là nam nhân của nó!”

 

“Ngươi không phải !”

 

Trong đầu ta dường như có thứ gì đó đứt phựt một tiếng.

 

17

 

Tạ Tiêu trầm giọng nói :

 

“Nàng ấy là Đại tiểu thư phủ Vĩnh An hầu, sao có thể có quan hệ với loại người như ngươi...”

 

Lời còn chưa dứt.

 

“Con tiện nhân này bốn tuổi đã biết đòi ta bế rồi .”

 

Triệu Đại Sinh l.i.ế.m môi, cười nhờn nhợt đầy đắc ý.

 

“Không tin thì hỏi xem trên người nó có hai chữ tiện nhân hay không !”

 

Có.

 

Là hắn dùng d.a.o khắc lên người ta .

 

Ta không còn nhớ cảm giác đau nữa.

 

Chỉ nhớ m.á.u theo bụng chảy xuống.

 

Hắn vừa khắc vừa cười , nói rằng khắc hai chữ này lên rồi , cả đời mày đều là tiện nhân của lão t.ử.

 

Khi ấy ta không hiểu đó là ý gì.

 

Chỉ biết đau.

 

Chỉ muốn hắn ôm ta .

 

Nhưng lúc này , những lời ấy từ miệng hắn nói ra lại nhẹ bẫng.

 

Giống như là ta quyến rũ hắn .

 

Giống như ta sinh ra đã phóng đãng vô sỉ.

 

Tay Tạ Tiêu buông lỏng.

 

Hắn lùi lại một bước.

 

Triệu Đại Sinh lập tức túm lấy cổ tay ta , kéo ta đi .

 

Đám người hai bên tản ra .

 

Như đang tránh thứ gì đó bẩn thỉu.

 

Những tiếng chỉ trỏ bàn tán từ bốn phương tám hướng ập tới.

 

“Tỷ tỷ!”

 

Giọng Tô Quy Vãn lại vang lên.

 

Nàng núp sau lưng Tô Tần, vành mắt đỏ hoe, giọng mang theo tiếng nức nở.

 

“Ca ca, sao tỷ tỷ lại lấy một người như thế này ... đáng sợ quá...”

 

Đúng vậy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-that/7.html.]

 

Đáng sợ thật.

 

Nhưng điều ta sợ hơn.

 

Là ánh mắt bọn họ nhìn ta .

 

Một roi quất gió lao tới.

 

“Chát!”

 

Một tiếng giòn vang.

 

Roi quất thẳng lên người Triệu Đại Sinh, đ.á.n.h hắn lăn nhào xuống đất, vừa lăn vừa tru lên như lợn bị chọc tiết.

 

Ta đứng ngẩn người tại chỗ.

 

Thân thể lung lay sắp đổ.

 

“Cút! Ai cho ngươi đụng vào A Thất!”

 

Giọng nói ấy giận dữ đến mức như muốn nổ tung.

 

Có chút quen tai.

 

Nhưng đầu óc ta như bị hồ dán kín.

 

Thế nào cũng không nhớ nổi là giọng của ai.

 

Ta ngẩng đầu lên.

 

Trước mắt là một người .

 

Dáng người cao lớn.

 

Trong tay vẫn còn cầm roi ngựa.

 

Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

 

Là hắn .

 

Rõ ràng ta đã mong ngóng rất lâu.

 

Thế nhưng giờ phút này nhìn gương mặt ấy , ta lại thấy xa lạ như chưa từng gặp qua.

 

Ta cứng đờ đưa hai tay ra .

 

“Ca ca... bế.”

 

Tiêu Vân Mặc sững người một thoáng.

 

Hắn ném roi xuống.

 

Bước tới một bước.

 

Dùng sức kéo ta vào lòng.

 

“A Thất, nàng làm sao vậy ?”

 

“Nàng sao lại ... nàng...”

 

Ta vùi mặt vào vạt áo hắn .

 

Khóc đến không thành tiếng.

 

“Ca ca ở đây, đừng sợ.”

 

Thế nhưng những âm thanh phía sau vẫn đuổi theo.

 

“Cố Thất! Ngươi giả vờ cái gì?”

 

Tạ Tiêu lớn tiếng quát mắng ta .

 

“Chính ngươi tự cam chịu đê tiện, còn giữa đường ôm ôm ấp ấp, đúng là không biết liêm sỉ!”

 

Ta lại rụt sâu hơn vào lòng Tiêu Vân Mặc.

 

Hắn là ai?

 

Sao dữ vậy ?

 

Là đang mắng ta sao ?

 

20

 

Giọng Tô Tần cũng vang lên.

 

Mang theo sự thất vọng đau lòng.

 

“A Thất, sao muội lại sa đọa đến mức này ...”

 

Tô Quy Vãn dịu giọng khuyên nhủ:

 

“Tỷ tỷ, thôi bỏ đi , gả gà theo gà, gả ch.ó theo ch.ó...”

 

Tiêu Vân Mặc đột nhiên đưa tay lên.

 

Bịt một bên tai của ta lại .

 

Hắn cúi đầu.

 

Môi ghé sát bên tai còn lại của ta .

 

“Ca ca ở đây, đừng sợ. Không nghe thấy gì nữa rồi .”

 

Sau đó kéo ta vào trong áo choàng của hắn .

 

Trở mình lên ngựa.

 

Một tay ôm lấy ta .

 

Một tay quấn dây cương quanh lòng bàn tay hai vòng.

 

“Bắt tên đang định chạy kia lại .”

 

Triệu Đại Sinh đang định chui vào ngõ trốn.

 

Lập tức bị hai thị vệ một trái một phải giữ c.h.ặ.t vai.

 

Hắn tru lên như lợn bị chọc tiết.

 

Móng ngựa vừa nhấc lên.

 

Tạ Tiêu đột nhiên chắn ngang giữa đường.

 

Sắc mặt xanh mét.

 

“Tiêu Vân Mặc, đây là vị hôn thê của ta .”

 

Tiêu Vân Mặc cười lạnh liên tiếp.

 

“Tạ Tiêu, ngươi hỏi A Thất xem, nàng còn nhận ra ngươi không ?”

 

Tạ Tiêu khựng lại .

 

Trong mắt hiện lên vẻ không dám tin.

 

Ta sợ hãi nhìn hắn một cái.

 

Rồi lập tức rúc trở lại vào lòng Tiêu Vân Mặc.

 

“Ngươi là ai? Người xấu ...”

 

Sắc mặt hắn .

 

Trong nháy mắt trắng bệch.

 

...

 

21

 

Vừa trở về phủ, Tạ Tiêu liền đi thẳng tới viện của mẫu thân .

 

“Mẫu thân , Cố Thất... rốt cuộc trước đây từng chịu những tổn thương gì? Vì sao nàng ấy lại không nhận ra con nữa?”

 

Nghe vậy , sắc mặt Tạ phu nhân lập tức thay đổi.

 

“A Thất sao lại tái phát rồi ?”

 

“Tiêu nhi, con đã làm gì?”

 

Tạ Tiêu do dự một lát.

 

Cuối cùng vẫn kể lại đầu đuôi mọi chuyện trên phố.

 

Giọng hắn càng lúc càng nhỏ.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...