A THẤT/Chương 8: 8C. 8: 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nghe xong, Tạ phu nhân nhắm mắt lại .

 

“Ta đã dặn con thế nào?”

 

“Ta bảo con phải đặt A Thất trong lòng, con đã làm được chưa ?”

 

Tạ Tiêu cúi đầu.

 

Không nói tiếng nào.

 

“A Thất khi còn nhỏ bị bọn buôn người đ.á.n.h thành ngốc, rồi bị bán đi .”

 

“Lúc mẫu thân nàng tìm được nàng, nàng đang ngồi xổm trong một ngôi miếu đổ nát, chia nhau một cái bánh màn thầu với một con ch.ó hoang.”

 

“Tên đàn ông đó còn muốn đến nhà họ Cố đòi người , nói rằng hắn đã mua A Thất thì nàng là người của hắn . Nhưng hắn biết A Thất ngốc nghếch, không nói rõ được ... nên cứ liên tục ngược đãi nàng.”

 

“Nếu không phải tên đó quá gian xảo, bỏ trốn mất dạng, nhà họ Cố đã bắt được hắn từ lâu rồi !”

 

Nghe những lời ấy .

 

Tạ Tiêu cảm thấy như trời đang sụp xuống.

 

Hắn biết A Thất từng lưu lạc bên ngoài.

 

Nhưng hắn vẫn nghĩ.

 

Chẳng qua chỉ là không đủ ăn, không đủ mặc.

 

Chẳng phải sau đó nàng được nhà họ Cố nhận nuôi, sống những ngày tốt đẹp rồi sao ?

 

Hắn chưa từng nghĩ.

 

Nàng lại từng phải chịu những chuyện như thế.

 

Ngay cả Tô Quy Vãn.

 

Cũng chỉ là chịu đói chịu rét mà thôi.

 

“Mẫu thân ... vì sao người không sớm nói cho con biết ?”

 

Tạ phu nhân vừa đau lòng vừa thất vọng.

 

“Vết sẹo là nỗi đau nằm trên thân thể người ta , không phải thứ mang ra làm câu chuyện cho người khác bàn luận.”

 

“Nếu con thật lòng đối tốt với nàng, hơi ấm ấy sớm muộn cũng sẽ xua tan những lạnh lẽo năm xưa. Nhưng con thì sao ? Con từng cho nàng một chút ấm áp nào chưa ?”

 

“Nếu con và A Thất không thích hợp, vậy thì...”

 

“Không!”

 

Tạ Tiêu đột nhiên ngẩng đầu.

 

Vành mắt đỏ hoe.

 

“Con không đồng ý hủy hôn! Chúng con từ nhỏ đã có hôn ước, con...”

 

“Tiêu nhi.”

 

Tạ phu nhân lắc đầu.

 

“Cha mẹ A Thất khó khăn lắm mới giúp nàng quên được đoạn quá khứ ấy . Nay bị kích thích nên nhớ lại tất cả.”

 

“Còn con...”

 

“Đã không còn xứng với nàng nữa rồi .”

 

Nước mắt của Tạ Tiêu cuối cùng cũng rơi xuống.

 

21

 

Phủ Vĩnh An hầu.

 

Nghe hạ nhân bẩm báo xong, Tô Tần run rẩy giơ tay lên, hung hăng tát mình một cái.

 

Hầu phu nhân đã khóc đến nức nở không thành tiếng.

 

Hầu gia ngồi trên ghế, sắc mặt trắng bệch, như mất hồn.

 

Trong bầu không khí im lặng bao trùm cả căn phòng, Tô Quy Vãn dè dặt lên tiếng.

 

“Chuyện này ... người không biết thì không có tội, chúng ta cũng đâu có biết ...”

 

Tô Tần nghiến răng nói :

 

“ Đúng vậy , là muội nói A Thất từ nhỏ đã được người ta nhận nuôi, nhất định chưa từng chịu tổn thương gì.”

 

“Là muội nói , dù dưỡng phụ dưỡng mẫu của muội ấy mất rồi , nhưng vẫn luôn được nuôi dưỡng ở Tạ gia, ăn mặc không lo.”

 

Huynh ấy không nói tiếp nổi nữa.

 

Cũng trách chính mình đã tin lời Tô Quy Vãn.

 

Rõ ràng trước kia , huynh ấy đã từng yêu thương muội muội ruột của mình đến thế...

 

Hầu phu nhân đưa đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía Tô Quy Vãn, hối hận vô cùng.

 

“Đều trách ta có mắt như mù, đem cá mục coi là ngọc quý, lại xem con gái ruột như đôi dép rách.”

 

Sắc mặt Tô Quy Vãn lập tức trắng bệch.

 

“Mẫu thân ...”

 

...

 

23

 

Ta được đưa về Tiêu gia.

 

Đại phu bắt mạch rất lâu, cẩn thận nói :

 

“Vị cô nương này vết thương cũ tái phát, lại chịu kích thích quá lớn.

 

“Nếu có thể dùng châm cứu để đả thông kinh mạch, có lẽ sẽ khôi phục được phần nào thần trí. Chỉ là có thể khôi phục đến mức nào... lão phu cũng không dám bảo đảm.”

 

Ta co rúm ở góc giường.

 

Vừa nghe thấy hai chữ ‘châm cứu’, liền chui đầu vào trong chăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-that/8.html.]

 

Không châm.

 

Ta không muốn châm.

 

Tên đàn ông kia cũng từng đ.â.m kim vào ngón tay ta .

 

Tiêu Vân Mặc cách lớp chăn xoa đầu ta .

 

“A Thất đừng sợ, ca ca ở đây với muội .”

 

Hắn quay đầu nói với đại phu:

 

“Châm cho nàng một kim, cũng châm cho ta một kim.”

 

Đại phu: ???

 

Tiêu Vân Mặc lại đã xắn tay áo lên, để lộ cánh tay, rồi chỉ lên đỉnh đầu mình .

 

“Nào, châm cho ta trước đi . Để nàng ấy nhìn xem, thật sự không đau chút nào.”

 

Lại có người thích bị châm kim sao ?

 

Ta lộ đôi mắt ra khỏi chăn, tò mò nhìn bên ngoài.

 

Hắn quay đầu nhìn ta , khóe môi cong lên.

 

“A Thất ngoan, không đau đâu , không đau đâu . Muội xem, ca ca cũng bị châm đây này .”

 

Đại phu chần chừ một chút rồi hạ kim.

 

Ta do dự nhìn người đàn ông trước mặt, trên đầu cắm đầy ngân châm.

 

Trông giống...

 

Một con nhím quá.

 

Để dỗ dành ta , Tiêu Vân Mặc còn thưởng bạc cho đám hạ nhân trong phủ, nói rằng ai chịu cùng châm cứu thì thưởng gấp đôi.

 

Thế là trong sân, đồng loạt đứng thành một hàng nhím.

 

Ai nấy đều cười hì hì nói với ta :

 

“Không đau đâu , thật sự không đau chút nào.”

 

Lẽ nào thật sự không đau?

 

Có lẽ...

 

Ta nên thử một lần ?

 

Đại phu châm cứu cho ta năm ngày.

 

Năm ngày sau , số ngân châm trên đầu dần ít đi , đầu ta cũng không còn đau như trước nữa.

 

Nhưng trong năm ngày ấy , có người hết lần này đến lần khác tới cửa.

 

Nào là người của phủ Vĩnh An hầu.

 

Nào là người của Tạ gia.

 

Đều đưa thiếp muốn gặp ta .

 

Một người ta cũng không gặp.

 

Tiêu Vân Mặc nói , bọn họ đều là những kẻ không quan trọng.

 

Nhưng có một người họ Tạ.

 

Đặc biệt đáng ghét.

 

24

 

Hôm đó vừa hay Tiêu Vân Mặc không có ở phủ.

 

Người kia liền xông vào .

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Đôi mắt hắn đỏ ngầu đầy tơ m.á.u.

 

Vừa nhìn thấy ta , dường như sắp khóc đến nơi.

 

“A Thất, là ta sai rồi , nàng theo ta về đi , sau này ta nhất định sẽ bảo vệ nàng thật tốt .”

 

Ta sợ hãi lùi về phía sau .

 

Hắn dữ quá.

 

Sao hắn lại gọi ta là A Thất?

 

Ta không quen hắn .

 

“A Thất!”

 

Hắn lại tiến thêm một bước, đưa tay về phía ta .

 

“Ta là Tạ Tiêu, là vị hôn phu của nàng...”

 

Phi!

 

Ngọc bội của ta đang ở trong tay Tiêu Vân Mặc.

 

Hắn mới là vị hôn phu của ta .

 

Người này chắc chắn là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.

 

“Ngươi đi đi !”

 

“Ngươi không phải phu quân tương lai của ta ! Tiêu ca ca mới phải !”

 

“Đồ xấu xa! Đừng hòng lừa ta đi !”

 

Đám nha hoàn trong sân nghe tiếng chạy tới, đồng loạt chắn trước mặt ta .

 

“Tạ đại nhân, ngài mau đi đi , Cố tiểu thư không chịu nổi kích thích đâu .”

 

“Chúng nô tỳ đã phải cùng châm cứu năm ngày rồi , thật sự không muốn châm thêm nữa...”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...