Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tạ Tiêu dường như chẳng nghe thấy gì.
Hắn đẩy bọn họ ra , một tay giữ c.h.ặ.t cổ tay ta .
Ta giãy mãi không thoát, sốt ruột đến sắp khóc .
“Đừng chạm vào ta !”
Trong lúc hoảng loạn, ta chộp lấy chiếc bát t.h.u.ố.c vừa uống xong bên cạnh.
Dùng hết sức bình sinh ném thẳng vào đầu hắn .
Máu từ khóe trán hắn chảy xuống.
Tạ Tiêu đứng sững tại chỗ.
Ngây ngốc nhìn ta .
Miệng không ngừng gọi:
“A Thất...”
Ngay lúc ấy , ngoài cửa, Tiêu Vân Mặc sải bước đi vào .
“A Thất!”
Hắn lao tới, một tay ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.
Tốt quá rồi !
Cứu tinh của ta đến rồi .
“Ca ca, hắn là bọn buôn người ! Mau bắt hắn đi !”
Tiêu Vân Mặc lạnh lùng nhìn Tạ Tiêu.
“Tạ Tiêu, ngươi hại A Thất thành ra thế này , còn muốn đưa nàng đi ?”
Tạ Tiêu không cam lòng.
“Nàng ấy là vị hôn thê của ta .”
Tiêu Vân Mặc lấy từ trong tay áo ra một khối ngọc bội, đưa lên trước mặt hắn lắc lắc.
“Là vị hôn thê trước đây của ngươi.”
“Là người đã bị chính tay ngươi vứt bỏ.”
“À đúng rồi , nếu ta nhớ không lầm, lần trước ngươi anh hùng cứu mỹ nhân, bế Tô Quy Vãn bị rơi xuống nước chạy khắp kinh thành. Bây giờ khắp nơi đều đang truyền chuyện tốt của hai người . Ngươi nghe thấy rồi , nhưng từ đầu đến cuối cũng chưa từng phủ nhận lấy một câu, đúng không ?”
Đồng t.ử Tạ Tiêu đột nhiên co rút lại .
“Ta khi nào nói muốn cưới Tô Quy Vãn? Chuyện không có thật, vì sao ta phải giải thích? Trả ngọc bội lại cho ta !”
“Khối ngọc bội này , chính là lúc ngươi vứt bỏ nó, ta nhặt được .”
“Tạ Tiêu, ta quen A Thất còn sớm hơn ngươi.”
“Năm ta tám tuổi, ở Biện Châu không cẩn thận rơi xuống nước, chính nàng cầm một cây tre, dùng hết sức kéo ta lên bờ.”
“Ngươi chẳng qua chỉ dựa vào lệnh cha mẹ , lời mai mối mà thôi. Giờ đây ngay cả ngọc bội đính thân cũng có thể tiện tay vứt bỏ, ngươi còn tư cách gì, lấy gì để giữ nàng lại ?”
Tạ Tiêu đứng đó, mờ mịt và hoảng loạn.
Trong miệng cứ lặp đi lặp lại :
“Ta không muốn như vậy ...”
“Ta cứ nghĩ rằng, cho dù không còn ngọc bội, trong lòng nàng vẫn có ta ...”
Ta chớp chớp mắt.
Đột nhiên cảm thấy hắn có chút đáng thương.
Giống như một con ch.ó bị chủ nhân bỏ rơi vậy .
...
25
Tiêu Vân Mặc mất tròn ba tháng, mới chữa cho ta trở lại như trước .
Trong ba tháng ấy , hắn còn tận tâm hơn cả đại phu.
Thuốc thang là hắn từng thìa từng thìa đút cho ta uống.
Châm cứu là hắn cùng ta chịu đựng.
Ngay cả khi nửa đêm ta giật mình tỉnh giấc vì ác mộng, hắn cũng vẫn mặc nguyên y phục ngồi ở gian ngoài, dịu dàng dỗ dành.
“A Thất đừng sợ, ca ca ở đây.”
Về sau ta mới biết .
Hắn không phải một thương nhân bình thường.
Hắn còn là đệ đệ ruột của đương kim Hoàng hậu.
Một vị Quốc cữu gia danh chính ngôn thuận, thế mà lại không chịu đi con đường công danh rộng mở, nhất quyết mang danh hoàng thương, chạy khắp thiên hạ thu tiền thuê cửa hiệu, làm ăn buôn bán.
Tiêu Vân Mặc thật sự săn được hai con chim nhạn.
Vì ta bị bệnh nên hắn luôn sai hạ nhân chăm sóc chúng thật cẩn thận.
Ta nhìn hai con nhạn được nuôi đến béo tốt bóng mượt, tròn vo mập ú, đôi cánh nặng đến mức gần như không đỡ nổi gió.
“Thế này còn bay nổi sao ?”
Hắn chẳng để tâm, ngẩng cằm nói :
“Không bay nổi càng
tốt
, khỏi
phải
lo chúng chạy mất.
”
Trong ba tháng ấy , những lời đồn bên ngoài ta cũng nghe được đôi chút.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nghe nói Tô Quy Vãn đã bị đưa tới biệt viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-that/9.html.]
Nàng khóc lóc đòi quay về.
Nhưng Hầu phủ không ai mở cửa cho nàng.
Không cam lòng, nàng lại đi tìm Tô Tần.
Trong tay huynh ấy cầm con ma hạp lạc đầy vết d.a.o ở phòng ta , hỏi nàng:
“Là muộilàm sao ?”
Tô Quy Vãn không trả lời được .
Chỉ nói một câu:
“Năm đó huynh đã cho muội rồi , vậy thì nó là của muội .”
Hai người cãi nhau ngay giữa phố.
Động tĩnh không nhỏ.
Rất nhiều người đều nhìn thấy.
Tạ Thái Châu thì chủ động đứng ra , muốn đón Tô Quy Vãn về Tạ phủ.
Nàng ta nói trước mặt mọi người :
“Thanh danh của tỷ đã mất rồi , ca ca ta nhất định sẽ cưới tỷ.”
Nhưng Tạ Tiêu lại đuổi người ra ngoài.
“Ta cứu cô, chưa từng nghĩ tới chuyện cưới cô.”
Từ đó về sau , hắn ngày ngày chìm trong men rượu.
Bỏ bê công vụ.
Ngay cả chức vị cũng mất.
Có lần say rượu làm đổ chân nến.
Một trận hỏa hoạn thiêu rụi nửa gian phòng.
Cũng thiêu hỏng nửa khuôn mặt của hắn .
Những chuyện ấy được đám kể chuyện biên thành thoại bản, kể đến náo nhiệt trong các trà lâu t.ửu quán.
Người ta nói phủ Vĩnh An hầu có mắt như mù, đem cá mục xem là ngọc quý.
Lại nói huynh muội Tạ gia tâm cao khí ngạo, tự tay xem duyên lành như cỏ rác.
Thế nhưng những vui buồn, yêu hận, ân oán của những người ấy .
Đã không còn liên quan đến ta nữa.
Bởi vì ta sắp thành thân rồi .
26
“A Thất.”
Tiêu Vân Mặc thò đầu từ trong phòng ra .
Trong tay cầm một tấm thiếp đỏ rực.
“Nàng xem thử đi , lời lẽ trong hôn thư này còn chỗ nào cần sửa không ?”
Ta nhận lấy tấm thiếp , mở ra .
Nhìn thấy hai cái tên viết song song cạnh nhau .
Càng nhìn càng thấy đẹp .
“Rất tốt rồi , không cần sửa nữa.”
Hắn lén ghé lại gần.
Nhân lúc ta không đề phòng, khẽ hôn lên trán ta một cái.
Khóe môi mang theo ý cười đắc ý.
“Vậy quyết định thế nhé?”
Không đợi ta đỏ mặt đẩy ra , hắn lại thần thần bí bí rút từ trong tay áo ra một cuộn gấm vàng sáng ch.ói, lắc lắc trước mặt ta .
“Xem đây là gì?”
“Thánh chỉ ban hôn do chính tay tỷ tỷ ta cầu xin đấy.”
“Từ nay về sau , mặc cho yêu ma quỷ quái gì, cũng đừng hòng chia rẽ chúng ta .”
“Đợi thành thân xong, ta sẽ đưa nàng về Biện Châu.”
“Con phố trước cửa nhà nàng ấy à , ta mua hết rồi !”
“Sau này mở vài cửa hàng ngỗng quay ở đó, ngỗng quay , ngỗng nướng, ngỗng hầm, ngỗng hun khói, thay đổi đủ kiểu làm cho nàng ăn.”
“Để nàng ăn cho thỏa thích!”
Ta nhìn dáng vẻ hớn hở của hắn , cuối cùng không nhịn được bật cười .
Bầu trời ngoài cửa sổ trong xanh.
Hai con chim nhạn béo ú trong sân đang chậm chạp bước đi .
Mọi khổ nạn và tủi thân của quá khứ, dường như đều đã bị bỏ lại phía sau .
Từ nay về sau .
Ta có nhà của mình .
Có người thật lòng yêu thương ta .
Cũng có người nguyện ý dùng cả đời để bù đắp cho ta những tháng năm đã lỡ mất.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)