20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Lộ Tinh Trầm, mau lại đây với em đi nào."

 

Anh ấy nhanh nhẹn xoay người leo lên lưng ngựa, giơ tay quất một roi vào m/ông ngựa, chỉ nghe thấy một tiếng hí dài vang dội của chú ngựa chiến, tiếng móng ngựa dồn dập và dứt khoát vang lên, một người một ngựa cứ thế dũng mãnh lao vun v/út về phía vị trí tôi đang đứng .

 

Nhìn người đàn ông đang ngồi hiên ngang trên lưng ngựa kia , dáng vẻ anh ấy tự do tự tại, phóng khoáng vô ngần, quả thực là một hình ảnh khiến trái tim người ta không tự chủ được mà đập loạn nhịp.

 

Khi buổi cưỡi ngựa kết thúc, tôi từ trên lưng ngựa chủ động nhảy phóc lao thẳng vào vòng tay ấm áp của anh , anh khẽ rũ mi mắt, chiếc mũi cao thẳng khẽ cọ cọ vào phần má bên của tôi đầy thân mật.

 

Buổi tối, anh dẫn tôi đi ăn tại một quán lẩu nổi tiếng.

 

Chúng tôi gọi một nồi lẩu uyên ương vì anh là người không ăn được đồ quá cay.

 

Anh chủ động dùng nước sôi để tráng rửa bát đũa cho tôi , giúp tôi rót nước trái cây, trong suốt cả bữa ăn, toàn bộ việc nhúng thịt và gắp đồ ăn đều do một tay anh đảm nhận.

 

Thật là khó có thể tưởng tượng được rằng, vị đại thiếu gia nổi tiếng với tính cách kiêu ngạo, bất kham khắp chốn Bắc Kinh như anh , lại có một ngày có thể tự tay làm những công việc vụn vặt, nhỏ nhặt này một cách thành thục và chiều chuộng người khác đến như vậy .

 

Anh hoàn toàn trái ngược với Hứa Ngạn Chu.

 

Nghĩ lại thì khoảng thời gian ban đầu khi mới quen nhau , Hứa Ngạn Chu quả thật cũng có dùng tư cách bạn trai chính thức để theo đuổi tôi một thời gian, thế nhưng anh ta chưa từng một lần cung phụng, chăm sóc tôi từng li từng tý như thế này .

 

Ngược lại , bản thân tôi lúc nào cũng phải đóng vai một bà mẹ già lo toan, quán xuyến hết thảy mọi việc từ miếng ăn giấc ngủ cho đến chuyện đi lại của anh ta , tự tay vào bếp nấu nướng, hầm canh phục vụ anh ta .

 

Cứ như vậy , trong suốt những ngày tháng lặp đi lặp lại ấy , tôi đã dần dần đ.á.n.h mất đi bản ngã của chính mình , chỉ biết đ.â.m đầu vào yêu anh ta một cách mù quáng, thậm chí đến cả bản thân mình mà tôi cũng chẳng biết yêu thương nữa.

 

Bây giờ nghĩ lại thấy thật là nực cười biết bao.

 

Buổi tối sau khi đã hoàn tất việc tắm rửa, vệ sinh cá nhân xong xuôi, tôi lười biếng nằm dài trên chiếc ghế sofa phòng khách.

 

Lộ Tinh Trầm bỗng lên tiếng hỏi tôi :

 

“Hôm nay em có cảm thấy vui vẻ không , Nguyệt Nguyệt?"

 

“Vui chứ, cảm ơn anh nhiều nhé."

 

“Vậy nếu em đã cảm thấy vui vẻ rồi , thì có phải kể từ bây giờ anh nên được chính thức thăng chức thành bạn trai của em rồi đúng không ?"

 

Tôi bỗng ngẩn người ra một lát:

 

“Lộ Tinh Trầm, những người bạn gái trước đây của anh đều là kiểu người như thế nào vậy ?"

 

“Anh chưa từng có một người bạn gái nào cả."

 

“Cái gì cơ!!!"

 

Tôi trố mắt ngạc nhiên, dời tầm mắt nhìn anh một lượt từ trên xuống dưới , trông cơ thể anh rõ ràng là bình thường, chẳng có vấn đề gì cơ mà.

 

Anh khẽ cúi đầu xuống ngửi ngửi mùi hương trên mái tóc tôi :

 

“Anh đã có vị hôn thê rồi , thì còn cần bạn gái để làm cái gì nữa chứ."

 

Lần này thì tôi lại càng thêm phần sốc nặng:

 

“Anh đã có vị hôn thê rồi á?"

 

“Vị hôn thê của anh không phải chính là em sao , hai đứa mình vốn dĩ đã có hôn ước từ bé rồi , em đương nhiên là vị hôn thê của anh rồi ."

 

“ Nhưng mà khoảng thời gian trước đây em đã có hôn ước với người khác rồi cơ mà."

 

“Cái gã vị hôn phu trước đây của em ấy à , hừ, nếu không phải vì thấy những năm qua em có dành cho anh ta một chút tình cảm thật lòng thì anh đã sớm ra tay cướp em về bên cạnh mình từ lâu rồi ."

 

Những lời nói thốt ra từ miệng của Lộ Tinh Trầm khiến đầu óc tôi rơi vào trạng thái bàng hoàng, rất lâu sau vẫn không thể lấy lại tinh thần.

 

Nghĩ lại thì cũng đúng thật, những năm qua tôi thường xuyên bắt gặp tên của anh xuất hiện trên các trang tin tức lớn nhỏ, anh có tiền lại có quyền, lối sống chơi bời vô cùng phóng túng, anh có niềm đam mê mãnh liệt với việc tìm kiếm sự kích thích và cảm giác mạnh giữa ranh giới sinh t.ử như đua xe, thương chiến, tính tình kiêu ngạo cao ngạo vô cùng.

 

Thế nhưng tuyệt nhiên, người ta chưa từng nghe thấy bất kỳ một tin đồn thất thiệt hay scandal tình ái hoa đào nào liên quan đến anh xuất hiện trên mặt báo cả.

 

Nhưng rõ ràng là năm xưa, lời hẹn ước giữa hai gia đình chúng tôi chỉ là một lời nói đùa lúc say rượu của hai người ông mà thôi, thậm chí giữa hai bên còn chưa từng trao đổi bất kỳ món tín vật định tình nào cơ mà.

 

“ Nhưng làm như vậy thì thật là không công bằng với anh , Lộ Tinh Trầm, em cũng vừa mới hủy bỏ hôn ước không lâu..."

 

Anh thô bạo dùng tay nhéo nhẹ vào hai bên má tôi khiến khuôn mặt tôi biến dạng thành hình dáng một chú cá vàng, sau đó anh mạnh mẽ cúi xuống hôn ngấu nghiến lên đôi môi tôi :

 

“Không sao cả, cái gì đã là của anh thì sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về anh mà thôi, có đến muộn một chút thì cũng chẳng có vấn đề gì."

 

Đêm hôm đó, tôi lại bị anh hành hạ cho đến mức toàn thân mỏi nhừ, xương cốt cứ như sắp sửa rã rời ra đến nơi.

 

Anh cứ bám riết lấy tôi , vừa thực hiện động tác vừa không ngừng ghé sát tai hỏi dồn một câu:

 

“Vợ yêu ơi, em là người của ai hả?"

 

Tôi dùng ánh mắt hình viên đạn lườm anh , nhất quyết không chịu mở miệng trả lời câu hỏi của anh .

 

Thấy tôi bướng bỉnh, anh liền giảm tốc độ rồi dừng hẳn lại , khẽ cúi đầu xuống liên tục rải những nụ hôn dịu dàng lên khắp khuôn mặt tôi , dùng mọi cách để dày vò, trêu chọc tôi .

 

Tiếng thở dốc nặng nề phát ra từ cơ thể anh ngày càng trở nên rõ mồn một bên tai, những thớ cơ bắp trên hai cánh tay anh gồng c.h.ặ.t lên, từng giọt mồ hôi to như hạt đậu cứ thế nối đuôi nhau nhỏ giọt xuống cơ thể tôi .

 

Tôi bị anh dày vò đến mức mặt đỏ tía tai, khóe mắt bắt đầu rơm rớm những giọt lệ uất ức, cuối cùng không thể nhịn nổi nữa đành phải khóc lóc thành tiếng mà chịu thua:

 

“Của anh , em là của một mình anh thôi..."

 

Vào giây phút cuối cùng trước khi ý thức hoàn toàn rời bỏ cơ thể và chìm vào giấc ngủ, tôi chỉ bập bõm nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên bên tai:

 

“Đã là của anh rồi , thì từ nay về sau và mãi mãi cũng chỉ được phép là của một mình anh mà thôi, có đúng không em?"

 

7

 

Vào đúng ngày sinh nhật của Hứa Ngạn Chu, tôi gần như đã hoàn toàn quên bẵng đi sự tồn tại của cái ngày này , lịch trình học tập ở trường quá bận rộn, thêm vào đó tối nào tôi cũng phải tốn không ít công sức để đối phó với sự quấn người của Lộ Tinh Trầm nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-trang-tan-vi-sao-lan/chuong-3.html.]

 

Phải cho đến tận đêm muộn, khi nhận được cuộc điện thoại do Tống Uyên gọi tới thì tôi mới chợt nhớ ra chuyện này .

 

“Chị dâu, chị đã quay trở về thành phố Vân Thành chưa ạ?

 

Hôm nay là ngày sinh nhật của anh Chu, tụi em có tổ chức một buổi tụ tập ăn uống ở quán bar Lam Dạ, chị có thể bớt chút thời gian chạy qua đây một lát được không ?"

 

Tống Uyên một mặt vừa nói chuyện điện thoại với tôi , mặt khác lại phải vừa run rẩy, cẩn trọng quan sát sắc mặt đang âm trầm của Hứa Ngạn Chu đứng ngay bên cạnh.

 

Tôi khẽ thở dài một tiếng đầy bất lực.

 

“Tống Uyên, từ nay về sau cậu đừng gọi tôi là chị dâu nữa, tôi và Hứa Ngạn Chu bây giờ đã không còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa rồi , lần trước tôi đã nói rõ ràng quan điểm của mình rồi cơ mà."

 

“ Tôi và anh ta từ nay về sau không còn chút liên can gì nữa, sau này những chuyện liên quan đến anh ta cậu không cần phải gọi điện thông báo cho tôi biết làm gì đâu , chào cậu ."

 

Dứt lời, tôi liền dứt khoát cúp máy.

 

Khuôn mặt của Hứa Ngạn Chu lúc này âm u, mịt mờ như sắp có giông bão, anh ta không thốt ra một lời nào.

 

Tất cả những người bạn bè có mặt bên trong phòng bao lúc này không một ai dám ho he, ai nấy đều giữ im lặng vì sợ bản thân sẽ vô tình động chạm vào cái vảy ngược của anh ta lúc này .

 

Tống Uyên thấy tình hình như vậy thì không còn cách nào khác, đành phải kiên trì, bấm bụng lên tiếng trước :

 

“Anh Chu..."

 

Kết quả là cậu ta vừa mới thốt ra được hai chữ, Hứa Ngạn Chu đã đập mạnh ly rượu xuống bàn gầm lên:

 

“Ai cho phép cậu tự ý gọi điện thoại cho cô ta hả?

 

Cô ta thích đến thì đến, không thích đến thì thôi, không có cái tên Thịnh Vãn Nguyệt đó thì tôi không sống nổi chắc?"

 

“Hủy hôn chứ gì, vậy thì cái hôn ước này tôi hủy bỏ thật luôn đấy!"

 

Lồng ng/ực anh ta phập phồng dữ dội, hai mắt đỏ ngầu như tơ m/áu, dưới chân anh ta lúc này đã là một bãi chiến trường ngổn ngang đầy những vỏ chai rượu rỗng tuếch nằm lăn lóc.

 

Tống Uyên thực sự không thể tiếp tục đứng nhìn bạn mình tự hủy hoại bản thân như vậy nữa liền lên tiếng khuyên nhủ:

 

“Anh Chu, nếu như trong thâm tâm anh thực sự không nỡ buông bỏ chị ấy , thì tại sao anh không chịu hạ cái tôi của mình xuống để chủ động đến cầu hòa với chị ấy một câu chứ?"

 

“Dựa vào cái gì mà bắt tôi phải là người xuống nước trước chứ?

 

Với vị thế của tôi hiện tại thì loại phụ nữ nào mà tôi không có được , không có Thịnh Vãn Nguyệt thì ngoài kia có hàng tá người khác đang xếp hàng chờ tôi kìa."

 

“ Nhưng lần này em thấy có vẻ như chị dâu thực sự sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa đâu , anh làm như vậy sau này sẽ không cảm thấy hối hận chứ?"

 

Hứa Ngạn Chu khựng lại trong giây lát:

 

“Không bao giờ."

 

Có lẽ ngay cả chính bản thân anh ta cũng không tự mình nhận ra được rằng, trong âm đuôi của từ ngữ mà anh ta vừa thốt ra kia bỗng run rẩy một cách đầy khó khăn.

 

Tống Uyên thấy vậy thì cũng không thèm lên tiếng khuyên bảo thêm làm gì nữa, đúng là người trong cuộc thì u mê mà người ngoài cuộc thì tỉnh táo, hoặc giả là chính bản thân anh Chu lúc này vẫn chưa thực sự nhận thức được tình cảm trong tim mình dành cho ai, thế nhưng trên đời này có đôi khi, một khi đã vô tình bỏ lỡ mất cơ hội thì sẽ là bỏ lỡ cả một đời người .

 

Vào lúc hai giờ sáng, tôi đang nằm ngủ say sưa trong vòng tay ấm áp của Lộ Tinh Trầm.

 

Bên cạnh bỗng nhiên vang lên những tiếng rung bần bật liên tục không ngừng nghỉ của chiếc điện thoại di động, Lộ Tinh Trầm khẽ nhỏm người dậy kiểm tra thì thấy đó là một dãy số lạ hoắc.

 

Anh định bụng sẽ ấn nút ngắt cuộc gọi ngay lập tức, thế nhưng nhìn thấy màn hình hiển thị số cuộc gọi nhỡ từ số máy này đã lên đến hơn mười cuộc, anh sợ đầu dây bên kia có chuyện gì thực sự gấp gáp và quan trọng nên đành phải lên tiếng gọi tôi dậy.

 

Tôi bực dọc, cáu kỉnh xua xua tay ra hiệu, anh thấy vậy đành phải bấm nút nhận cuộc gọi rồi mở loa ngoài lên.

 

Còn chưa kịp lên tiếng hỏi han, đầu dây bên kia đã truyền đến một giọng nói vô cùng lo lắng và vội vã:

 

“Từ từ đã nào anh Chu, anh uống chậm lại một chút đi ."

 

“Vãn Nguyệt, cuối cùng thì chị cũng chịu nhấc máy rồi , thực sự là vô cùng xin lỗi vì đã làm phiền chị vào giờ này , nhưng anh Chu cứ liên tục khóc lóc, làm loạn đòi tìm chị cho bằng được , tụi em thực sự là không còn cách nào khác nữa rồi ."

 

Tôi bực bội ngồi bật dậy, số điện thoại này hoàn toàn không phải số của Tống Uyên, bởi vì trước đó tôi đã thẳng tay cho cả số của cậu ta lẫn số của Hứa Ngạn Chu vào danh sách đen rồi .

 

“Hứa Ngạn Chu, anh bị thần kinh có phải không hả?"

 

Nửa đêm nửa hôm đang ngủ ngon giấc mà bị người khác gọi điện làm phiền đ.á.n.h thức như thế này thì bất kỳ ai cũng sẽ nổi trận lôi đình mà thôi.

 

“Vãn Nguyệt, Vãn Nguyệt, em quay về đi , em quay về bên anh có được không ..."

 

Giọng nói đứt quãng, nghẹn ngào của Hứa Ngạn Chu từ đầu dây bên kia truyền đến, nghe chất giọng này thì không biết là anh ta đã tự nốc vào người bao nhiêu là rượu nữa rồi .

 

“Tống Uyên, cậu mau mau tìm người đưa anh ta về nhà đi ."

 

“ Tôi không về!

 

Tôi muốn Vãn Nguyệt phải đích thân đến đây đón tôi về cơ, Vãn Nguyệt chắc chắn sẽ quay lại tìm tôi mà."

 

Hứa Ngạn Chu vẫn cứ liên tục la hét, làm loạn ở đầu dây bên kia , tôi bị những thứ âm thanh ồn ào ấy làm cho đầu óc đau như b/úa bổ.

 

“Nguyệt Nguyệt, em có sao không ?"

 

Lộ Tinh Trầm nhìn thấy sắc mặt khó coi của tôi thì liền lên tiếng hỏi han đầy quan tâm.

 

Tôi khẽ lắc đầu ra hiệu bản thân không sao , sau đó lạnh lùng nói vào trong điện thoại một câu cuối:

 

“Các cậu mau ch.óng đưa anh ta về nhà đi , từ nay về sau xin vui lòng đừng gọi vào số điện thoại của tôi nữa."

 

Sau khi dứt khoát cúp máy, Lộ Tinh Trầm khẽ đưa hai tay lên nâng niu khuôn mặt tôi , anh cúi đầu xuống hôn nhẹ lên môi tôi một cái:

 

“Nguyệt Nguyệt, em sẽ không bao giờ quay lại bên cạnh anh ta nữa, có đúng không ?"

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...